Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Thư giãn cuỗi tuần - Một bài Hịch hay

Nguồn: Blog Nguyễn Vĩnh
Một bài Hịch hay

Bạn tôi, một nhà ngoại giao nhà nghề mà lại rất có khiếu hài hước. Anh biết tôi cuối tuần muốn nghỉ ngơi thư giãn, gửi cho bài viết thể “Hịch”. Đọc hịch này, nhiều ý gợi lên các so sánh, đối nghịch bỡn cợt nhau thì vui và cười được đấy… Nhưng lại “mếu” sau đó, như người ta nói, mồm mếu chữ o ngay tức thì. Thực ra cũng không phải là mếu, mà là buồn so, là lặng đi… vì một nỗi buồn dâng trào trước thực trạng khoa học công nghệ của nước nhà, trước bi hài của các nhà làm khoa học kỹ thuật khắp cả nước.

Vẫn biết vũ khí của văn thơ trào lộng đôi khi “thậm xưng lên một chút” nhằm đạt ý đạt đích định nóinói, phải nói. Nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì sự thậm xưng kia là trên một nền sự thật, cái sự thật đáng buồn lắm của nền khoa học kỹ thuật nước nhà những thập kỷ qua…

Hãy nghiêm túc nhìn nhận những điều Hịch này nói tới. Tôi mong những nhà quản lý cấp cao của cái ngành quan trọng bậc nhất này - mũi nhọn của mọi mũi nhọn này của xã hội hiện đại chúng ta – phải lắng nghe những điều Hịch nêu lên mà “thực sự cầu thị” để tìm ra phương cách sửa chữa, chứ chớ vội mang chụp một thung mũ miện cho tác giả “khoa học đại vương” này như “bôi bác, suy diễn, ăn ốc nói mò”…Thực ra tác giả ghi tên vậy cho vui. Ban đầu chắc là của “một ai đó có thật” viết ra rồi nó nhanh chóng truyền khẩu như một thứ văn học dân gian. Hịch này đúng gọi là Hịch khuyết danh cũng được. Điều đó chẳng hề quan trọng bằng chính nội dung của nó dưới đây các bạn sẽ đọc.

Xin phép anh bạn, tôi giới thiệu bài Hịch này trên blog mình để bầu bạn cùng 'cười' và 'mếu' trọn 2 ngày cuối tuần, nha. Ý kiến bạn phản hồi - hoặc comment, hoặc chuyền email, nhắn vào điện thoại - cho chủ blog.

NV

-----------------
Hịch Khoa học Công nghệ
Tác giả: “Khoa học Đại vương” Trần Công Nghệ

Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấp

Lớn lên gặp buổi thị trường

Trông thấy:

Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng

Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước

Nhật đưa rô-ốt na-ô vào thám hiểm lòng người

Pháp Anh công nghệ gien chế ra cừu nhân tạo

Thật khác nào:

Đem cổ tích biến thành hiện thực

Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!

Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa

Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng-gla-đét

Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.


Các ngươi ở cùng ta,

Học vị đã cao, học hàm không thấp

Ăn thì chọn cá nước, chim trời

Mặc thì lựa May Mười, Việt Tiến

Chức nhỏ thì ta… quy hoạch

Lương ít thì có lộc nhiều.

Đi bộ Ma-tít, Cam-ry

Hàng không E-lai, Xi-fic (Pacific).

Vào hội thảo thì cùng nhau tranh luận

Lúc tiệc tùng thì cùng nhau “dzô dzô”

Lại còn đãi sỹ chiêu hiền

Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ, cử nhân, ai cũng có phần, không nhiều thì ít

Lại còn chính sách khuyến khoa

Doanh nghiệp, giáo viên, trí thức, nông dân nhận cúp, nhận bằng còn thêm tiền thưởng

Thật là so với:

Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị đãi Khổng Minh,

Buổi hiện đại bên Nga, Pu-tin dùng Mét-vê-đép,

Ta nào có kém gì?



Thế mà, nay các ngươi:
Nhìn khoa học chậm tiến mà không biết lo

Thấy công nghệ thụt lùi mà không biết thẹn

Giáo sư ư? Biết “Thần Đèn” chuyển nhà mà chẳng chạnh lòng

Tiến sỹ a? Nghe “Hai Lúa” chế tạo máy bay sao không tự ái?

Có người lấy nhậu nhẹt làm vui

Có kẻ lấy bạc cờ làm thích

Ham mát-xa giống nghiện “u ét đê” (USD)

Ghét ngoại ngữ như chán phòng thí nghiệm

Chỉ lo kiếm dự án để mánh mánh mung mung

Không thích chọn đề tài mà nghiên nghiên cứu cứu

Ra nước ngoài toàn muốn đi chơi

Vào hội thảo chỉ lo ngủ gật

Bệnh háo danh lây tựa vi-rút com-pu-tơ

Dịch thành tích nhiễm như cúm gà H5N1

Mua bằng giả để tiến sỹ, tiến sy

Đạo văn người mà giáo sư, giáo sãi

Thử hỏi học hành như rứa, bằng cấp như rứa, thì mần răng hiểu được chuyện na-niếc-na nô?

Lại còn nhân cách đến vậy, đạo đức đến vậy, thì có ham gì bút bút nghiên nghiên

Cho nên

“Tạp chí hay” mà bán chẳng ai mua

“Công nghệ tốt” mà không người áp dụng

Đề tài đóng gáy cứng, chữ vàng, mọt kêu trong tủ sắt

Mô hình xây tường gạch, biển xanh, chó ị giữa đồng hoang

Hội nhập chi, mà ngoại ngữ khi điếc, khi câm?

Toàn cầu chi, mà kiến thức khi mờ, khi tỏ?

Hiện đại hóa ư? Vẫn bám đít con trâu

Công nghiệp hóa ư? toàn bán thô khoáng sản

Biển bạc ở đâu, để Vi-na-shin nổi nổi chìm chìm

Rừng vàng ở đâu, khi bô-xít đen đen đỏ đỏ

Thật là:

“Dân gần trăm triệu ai người lớn

Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”!



Nay nước ta:

Đổi mới đã lâu, hội nhập đã sâu

Nội lực cũng nhiều, đầu tư cũng mạnh

Khu vực có hòa bình, nước ta càng ổn định

Nhân tâm giàu nhiệt huyết, pháp luật rộng hành lang

Thách thức không ít, nhưng cơ hội là vàng!



Chỉ e:

Bệnh háo danh không mua nổi trí khôn

Dịch thành tích chẳng làm nên thương hiệu

Giỏi mánh mung không lừa nổi đối tác nước ngoài

Tài cờ bạc không địch nổi hắc-cơ quốc tế

Cặp chân dài mà nghiêng ngả giáo sư

Phong bì mỏng cũng đảo điên tiến sỹ



Hỡi ôi,

Biển bạc rừng vàng, mà nghìn năm vẫn mang ách đói nghèo

Tài giỏi thông minh, mà vạn kiếp chưa thoát vòng lạc hậu



Nay ta bảo thật các ngươi:

Nên lấy việc đặt mồi lửa dưới ngòi pháo làm nguy

Nên lấy điều để nghìn cân treo sợi tóc làm sợ

Phải xem đói nghèo là nỗi nhục quốc gia

Phải lấy lạc hậu là nỗi đau thời đại

Mà lo học tập chuyên môn

Mà lo luyện rèn nhân cách

Xê-mi-na khách đến như mưa

Vào thư viện người đông như hội

Già mẫu mực phanh thây Gan ruột, Tôn Thất Tùng chẳng phải là to

Trẻ xông pha mổ thịt Bổ đề, Ngô Bảo Châu chỉ là chuyện nhỏ



Được thế thì:

Kiếm giải thưởng “Phiu” cũng chẳng khó gì

Đoạt Nô-ben không là chuyện lạ

Không chỉ các ngươi mở mặt mở mày, lên Lếch-xớt, xuống Rôn-roi

Mà dân ta cũng hưng sản, hưng tâm, vào Vi-la, ra Rì-sọt

Chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu

Mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng

Chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí

Mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm

Chẳng những tên tuổi ta không hề mai một

Mà thương hiệu các ngươi cũng sử sách lưu truyền

Trí tuệ Việt Nam thành danh, thành tiếng

Đất nước Việt Nam hóa hổ, hóa rồng

Lúc bấy giờ các ngươi không muốn nhận huân chương, phỏng có được không?

Nay ta chọn lọc tinh hoa bốn biển năm châu hợp thành một tuyển, gọi là Chiến lược

Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này theo lời ta dạy bảo thì suốt đời là nhà khoa học chính danh

Nhược bằng không tu thân tích trí, trái lời ta khuyên răn thì muôn kiếp là phường phàm phu tục tử



Vì:

Lạc hậu, đói nghèo với ta là kẻ thù không đội trời chung

Mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn trừ hung, không lo rửa nhục

Chẳng khác nào quay mũi giáo mà đầu hàng, giơ tay không mà thua giặc.

Nếu vậy rồi đây khi nước Việt hóa hổ, hóa rồng, ta cùng các ngươi há còn mặt mũi nào đứng trong trời đất này nữa?

Cho nên mới thảo Hịch này

Xa gần nghiên cứu

Trên dưới đều theo!



------------------
Nguyễn Hữu Quý
*****

Thư ngỏ gởi ông Lê công Phụng đại sứ nước CHXHCN Việt Nam tại Hoa kỳ

Posted by truongthondlb1


Trần Bảo Việt (danlambao) – VN là một nước nhỏ nên phải hết sức khéo léo. “VN phải sống với TQ bất kỳ tình hình nào xảy ra”. Tôi nghĩ rằng, chỉ với câu nói này thôi thì cũng đủ để cho mọi người biết ông là hiện thân của Trần ích Tắc hay Lê chiêu Thống rồi.

*

Thân gởi ông đại sứ

Trong lúc lang thang trên net, tình cờ tôi đọc được những câu trả lời của ông với PV Trần nhật Phong (tờ báo Việt Weekly) ngày 28/2 và 1/3/2011 tại San Diego. Tôi nghĩ rằng, dù cho ông nhân danh là cái gì đi nữa, nhưng ông vẫn không bao giờ từ chối mình là người Việt Nam cho nên, tôi xin được góp ý với ông như sau:

1/- Ông nói rằng: VN là một nước nhỏ nên phải hết sức khéo léo. “VN phải sống với TQ bất kỳ tình hình nào xảy ra”. Tôi nghĩ rằng, chỉ với câu nói này thôi thì cũng đủ để cho mọi người biết ông là hiện thân của Trần ích Tắc hay Lê chiêu Thống rồi. Tôi xin hỏi ông.

Đất nước VN có nhỏ bé bằng đảo quốc Đài Loan hay Singapore không?. Vì sao TQ đã rất nhiều lần hăm dọa chiếm Đài Loan nhưng không bao giờ dám thực hiện, thế giới ngày nay đâu cho phép một nước lớn ngang nhiên xâm lăng một nước nhỏ. Nhìn lại xã hội VN từ ngàn xưa, cái thời mà thế giới chưa có luật pháp quốc tế, cái thời mà bọn bành trướng Trung hoa (bây giờ là TQ) ỷ mạnh xâm lăng VN. Tuy là một nước nhỏ nhưng tiền nhân của chúng ta đã anh dũng qua từng thời đại, hàng hàng lớp lớp cùng đứng lên đánh đuổi giặc Tàu. Ngoài những anh hùng như vua Trần Nhân Tôn, Trần Hưng Đạo, Ngô Quyền, Lê Lợi, Quang Trung…v.v…, Tổ quốc VN còn có những nữ lưu vang danh trong sử sách như bà Triệu Ẩu, Trưng Trắc, Trưng Nhị, Cô Giang, Cô Bắc…v.v…Với hàng loạt những anh hùng như thế cho nên, sau khi giành được độc lập rồi, đất nước VN đã hiên ngang ngẫng cao đầu khiến cho giặc Tàu phương bắc phải cúi đầu khuất phục.

2/- Ông còn nói phải giữ an ninh và lợi ích dân tộc, toàn vẹn biên giới lãnh thổ…….. Phía VN khẳng định HS-TS là của VN, cho dù TQ có chiếm lấy VN vẫn đòi lại. Bây giờ TQ mạnh chúng ta chưa đòi được. Sau này con cháu chúng ta đòi, phải đòi cho bằng được không bỏ.

Trong sử sách từ xưa tới nay, Hoàng Sa-Trường Sa, Ải Nam Quan, Bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc…. vẫn mãi mãi là của VN trong bản đồ của thế giới. Tuy tôi không phải là một sử gia, nhưng tôi vẫn biết là hiệp ước giữa Pháp với nhà Thanh (Tàu) vẫn khẳng định như thế, và cho đến năm 1908 bản đồ của nước TQ vẫn không có HS-TS, Bãi Tục Lãm, thác Bản Giốc….Tôi tin chắc rằng lúc còn nhỏ, nếu ông có đi học thì thầy, cô giáo vẫn dạy cho ông biết là VN với thân hình chữ S kéo dài từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mau. Vậy mà ngày nay, sau sự lộng ngôn và hành động ăn cướp ngang ngược của bọn bá quyền TQ đối với các hải đảo và các phần đất thiêng liêng này của Tổ quốc VN, cũng như đối với các ngư dân của ta bị TQ đóng vai hải tặc ngang nhiên bắt bớ, đánh đập và tịch thu tài sản, đòi tiền chuộc, ngang nhiên xua quân vào 6 tỉnh biên giới để gọi là dạy cho VN một bài học thì hôm nay, ông lại chủ trương là “VN phải sống với TQ trong bất cứ tình hình nào xảy ra”,

Thật là buồn cười cho câu nói này của ông khi trên thực tế, tất cả những ai biểu tình ôn hòa để chống lại sự xâm lăng của TQ, hoặc rải truyền đơn, vẽ hay treo biểu ngữ cũng như mặc áo có hàng chữ HS-TS là của VN thì đều bị công an bắt bớ, giam cầm và đánh đập, đưa ra tòa xét xử tội tuyên truyền chống nhà nước XHCNVN điển hình như: sinh viên Ngô Quỳnh, nhà giáo Vũ Hùng, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nữ anh thư Phạm Thanh Nghiên…v.v… Có phải
câu nói này của ông là để đánh lừa dư luận, là bán cái lại cho con cháu đời sau, chớ hiện tại bây giờ thì phải ngoan ngoãn lặng thinh để cho ông và cả tập đoàn lãnh đạo đất nước hiện nay làm tròn sứ mạng của bọn bá quyền TQ giao?. Có phải vì lở ngậm bù hòn bởi công hàm ký ngày 14/9/1958 dâng HS-TS cho TQ của cựu thủ tướng Phạm văn Đồng theo chỉ thị của chủ tịch Hồ chí Minh mà hôm nay ông đành phải thốt lên những lời nói này?.

Còn việc ông suy luận cụm từ Ải Bắc Quan để gián tiếp cho rằng Ải Nam Quan thuộc về TQ thì tôi cũng không biết phải nghĩ như thế nào về ông bởi vì, chữ Nam Quan chẳng qua chỉ là tên gọi của người xưa, nó đâu có liên quan gì đến một sự thật lịch sử về địa danh ngàn đời của dân tộc VN. Xin hỏi, ông có còn là người VN nữa không?.

Ông nói phải giữ an ninh và lợi ích dân tộc, toàn vẹn biên giới, lãnh thổ mà tại sao lại có hiệp định tháng 12/1999 giao Ải Nam Quan, Bãi Tục Lãm, 2/3 thác Bản Giốc và hiệp ước tháng 12/2000 giao luôn trên 10 ngàn km2 vùng biển vịnh Bắc bộ cho kẻ thù TQ?. Cho đến hôm nay, toàn văn của hiệp định, hiệp ước này vẫn còn là bí mật mà nhân dân không được quyền biết.

Giữ an ninh và lợi ích dân tộc mà tại sao lại có QĐ 167 giao cho TQ tự do khai thác quặng Bô xít Tây nguyên, một việc làm có thể mất nước về tay TQ trong tương lai, bất chấp sự khuyên can của các đại công thần của đảng và hầu hết các nhà trí thức khoa học ưu tú của đất nước?.

Giữ an ninh và lợi ích dân tộc mà tại sao lại cho bọn bá quyền TQ thuê 300 ngàn hecta rừng chiến lược đầu nguồn giáp với TQ để chúng tự do khai thác tài nguyên và khoáng sản trong thời hạn 50 năm. Con cháu của chúng ta sau này sẽ làm gì với những làng mạc của TQ đã hình thành trên vùng đất này của chúng ta?.

Giữ an ninh và lợi ích dân tộc mà tại sao lại câm nín không dám can thiệp mạnh, không dám đưa ra tòa án quốc tế về những hành động côn đồ kiểu mafia của bọn thảo khấu hải quân TQ đối với các ngư phủ của ta.

3/- Ông nói: VN đấu tranh với Mỹ về thái độ và việc làm của Mỹ đi ngược lại lợi ích của VN. Đối với TQ thì cũng vậy, những gì mà TQ đi ngược lại quyền lợi của VN, VN chiến đấu tới cùng, đấu tranh tời cùng.

Trước năm 1975, Hoa kỳ đã vì quyền lợi riêng mà đi đêm với TQ, phản bội nhân dân miền Nam VN, cúp hoàn toàn viện trợ đối với chính phủ VNCH, cùng với Ủy ban kiểm soát đình chiến quốc tế im lặng trước sự vi phạm hiệp định ngưng bắn Ba lê ngày 27/1/1973 của quân đội CSBV được sự yểm trợ dồi dào của LX-TQ chiếm miền Nam.

Ngày nay, sau khi bình thường hóa quan hệ với chính quyền CSVN, Hoa kỳ đã mở cửa và giúp đở VN thoát khỏi những đói nghèo của hệ thống chủ nghĩa cộng sản Marx-Lênin. Hiện nay, Hoa kỳ là một đối tác quan trọng của VN trên con đường kiến thiết đất nước, sinh viên VN du học ở Hoa kỳ cũng đông hơn các nước khác, kể cả các du học sinh và con em của các thành phần lãnh đạo đảng, cộng đồng VN tỵ nạn cộng sản ở Hoa kỳ cũng là thành phần chủ lực cho nền kinh tế hàng năm của VN, bằng hình thức ngoại giao và hợp tác kinh tế Hoa kỳ đã nhiệt tình giúp đỡ VN phát triển về giáo dục, về tư pháp và hành chánh, về xóa đói giảm nghèo và nạn mù chữ, khắc phục hậu quả chiến tranh xuyên qua các chương trình từ thiện như: chất độc màu da cam, dò tìm bom mìn còn sót lại sau chiến tranh cũng như giúp đỡ các nạn nhân sau những lần bị thiên tai và bão lụt tàn phá…v.v…

Việt Nam là thành viên của LHQ và của bản tuyên ngôn nhân quyền LHQ, cũng là thành viên của các công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị, hiến pháp hiện hành của VN vẫn có những điều khoản phù hợp với tuyên ngôn nhân quyền LHQ và các công ước QT chẳng hạn như điều 69HP, điều 72HP…v.v…. Nhưng rõ ràng, chính quyền VN đã cố tình đánh lận con đen trước quốc tế để giữ cho uy quyền độc tài độc đoán của mình. Không có báo chí tư nhân và chỉ có thông tin ngôn luận một chiều theo sự tuyên truyền có lợi cho đảng, nhân dân VN không được hưởng quyền tự do ứng cử, bầu cử và lập hội…v.v…, đây là một sự vi phạm trầm trọng vào chính hiến pháp của VN và các công ước quốc tế mà VN đã tình nguyện tham gia. Hoa kỳ đã cùng với cộng đồng thế giới, Úc, Canada, Na Uy, Hòa Lan, Thụy Điển, Ba lan, Nhật Bãn, liên hiệp các nước Âu Châu…v.v… phản đối về tình trạng dân chủ và nhân quyền của VN, đây không phải là hành động chống VN, không phải là hành động xen vào nội bộ của VN bởi vì, dân chủ và nhân quyền ngày nay không còn là biên giới của bất cứ một quốc gia nào cả, nó là sự bình đẳng của con người trên khắp hành tinh này đã được LHQ và các công ước quốc tế quy định trong đó, VN là một thành viên và VN vẫn có quyền phê phán bất cứ một quốc gia nào nếu họ vi phạm.

Còn TQ thì sao?, những việc làm của kẻ cướp mà họ đã và đang hành động đối với lợi ích của đất nước và nhân dân VN, nhưng cá nhân ông và các nhà lãnh đạo VN có dám phản đối mạnh với họ không, vì sợ sự phản cảm trong nhân dân cho nên, lâu lâu phát ngôn viên BNG Nguyễn phương Nga lên tiếng phản đối cho có lệ, ngay cả những khi bọn hải tặc TQ bắt bớ, đánh đập ngư dân thì báo chí VN cũng chỉ dám dùng từ nước lạ chớ cũng không dám đề cập thẳng nước TQ. Truyền thanh và truyền hình hằng ngày vẫn phát ra những lời ca tụng TQ đúng với phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt mà TQ đã đề ra. Chẵng những thế, Dương Khiết Trì thay mặt ĐCSTQ trong cuộc hội đàm với thủ tướng Nguyễn tấn Dũng tại Hà nội đã đưa thêm 4 tương quan nữa đó là:

Sơn thủy tương liên = Sông núi liền nhau
Văn hóa tương thông = Văn hóa hiểu nhau
Lý tưởng tương đồng = Lý tưởng giống nhau
Mệnh vận tương quan = Vận mệnh gắn bó với nhau.

Tôi còn nhớ nhà ngoại giao Dương Danh Dy, người đã cùng ông làm việc với TQ về biên giới đã nhìn thấy được sự thua thiệt và ươn hèn của VN cho nên, sau khi về hưu trong một lần trả lời phỏng vấn của PV Mặc Lâm đài RFA, câu cuối cùng ông thú nhận: “ Mắt tôi đã từng thấy thế hệ cha anh đã bị TQ mang niềm tin ra để đánh lừa, thế hệ tôi cũng bị TQ mang niềm tin ra để đánh lừa. Tôi hy vọng và mong rằng thế hệ sau tôi không mắc những cái nhược điểm đó nữa”.

4/- Ông còn nói: Cộng đồng VN hải ngoại thiếu thông tin trung thực về tình hình VN. Đồng ý là sống trong môi trường có đầy đủ quyền tự do thì mỗi người đều có quyền chọn lựa cho hướng đi của mình, ông đừng vì một thiểu số người VN hải ngoại cộng tác với ông theo chỉ thị 36, mà lên án đại đa số các Việt kiều còn lại khi họ không cộng tác với ông cũng như chính quyền của ông. Tôi nghĩ rằng, vì quyền lợi và địa vị riêng bắt buộc ông phải nói như vậy, chớ thật ra trong thâm tâm của ông cũng biết sự thật như thế nào rồi.

Thế kỷ 21 này là thế kỷ của nền dân chủ đa nguyên, nó sẽ không bao giờ có chổ đứng cho các chế độ độc tài toàn trị. Nhân dân của các nước Tunisia, Ai Cập đã nổi dậy và thành công, nhân dân của đất nước Lybia đang trên đường thành công vì có sự đồng tình ủng hộ của cả cộng đồng thế giới, cuộc cách mạng Hoa Lài đang lan rộng đến hầu hết các nước độc tài khác của vùng Trung Đông và Bắc Phi.

Trong tương lai bắt buộc phải đến VN, luật Nhân-Quả sẽ rất công bằng cho dù ông và cả tập đoàn lãnh đạo của ông không tin thì nó cũng phải đến bởi vì, đâu có bất cứ cái gì trên thế gian này mà tồn tại mãi mãi đâu, nhất là cái đó đi ngược lại điều thiện, đi ngược lại lòng dân. Nếu sáng suốt, ông nên suy nghĩ điều này trước khi quá trễ. Thân chào ông!.

Sài Gòn ngày 25/3/2011

Trần Bảo Việt (danlambao)

Hãy mang nhiều hạm đội đến Cam Ranh, chúng tôi chào đón các vị

Posted by truongthondlb1


Lê Dũng – Trước là anh em, sau anh bành trướng đánh em chảy máu đầu, phá sạch cả 6 tỉnh phía bắc, chửi nhau chí mạng, văng hết hải sản vào mặt nhau, sau lại là anh em, nay lại nhăm nhe lấn đảo của em… Vậy thì ta và Mỹ cũng đã từng chiến nhau như thế, nay thích làm anh em thì có đếch gì phải ngại với láng giềng? Muốn giỏi, muốn giàu thì phải chơi với người giỏi, người giàu – đó mới là chân lý…

*

Nghe hơi nồi chõ bà con đọc báo mạng bảo là CIA đã lập văn phòng ở Hà nội, các thỏa thuận về việc hạm đội của Mỹ sẽ ra vào Cam ranh, mang công binh sang Việt nam để cùng nhau hội thảo, chuyển giao công nghệ về hạ tầng giao thông, xây dựng bệnh viện, trường học… mình mừng quá là mừng.

Sang đi mấy ông bạn, nghiêm túc mà nói không phải là thấy người sang bắt quàng làm họ đâu nhé. Mình thử hỏi ở cái xứ mình tìm ra một tay nào mà không thích đồ Mỹ, không thích đô Mỹ thì mình xin …bé bằng con kiến. Nó đẹp, nó tốt, nó chất lượng cao thì có mà thằng ngu mới không thích mà lại đi thích ba cái đồ hàng của bọn hồ cẩm đào, cứ nhìn cái xe máy lon cin với cái xe máy Harley là biết liền, thằng nào đến tuổi đủ để thi lấy bằng lái xe máy chả mê xe Mỹ ?

Nếu quả đúng là có chuyện như vậy thì vui rồi, hạm đội Mỹ cứ ra ra vào vào Cam ranh, đi đi lại lại vòng quanh Biển đông của mình, mang cả mấy em hải quân chân dài tóc vàng mắt xanh sang thì lại càng tuyệt. Mấy chú Somali hay khựa ăn cướp và nhảy rào vào trộm ở đảo Hoàng sa mình chắc vãi tè ra quần khi thấy gái Mỹ nó to tổ chảng lại còn biết bắn tên lửa dẫn đường bằng vệ tinh !

Xem mấy dàn tomahok của liên quân nó nã trúng từng cái xe ô tô hay xe tăng của đám mọi Gadafi mà mình kính nể về trình độ bắn của họ. Đâu cần phải tiến vào bằng bộ binh, đâu cần phải ngắm nghía mà vẫn đốt từng cái xe của đám mọi độc tài thành tro bụi.

Mà nếu đúng là hạm đội Mỹ đã được thỏa thuận với ta là sẽ ra vào, sửa chữa, tiếp dầu, tiếp đạn từ Cam ranh thì còn gì bằng. Khác gì ta như hổ mọc thêm cánh ? vừa nhận về con tàu chiến từ nước anh em Nga ngố, hiện đại ghê gớm như báo chí ta mô tả, ối thằng cướp biển phải dè chừng.

Chưa biết chừng vài hôm nữa lại có chương trình tuyển mộ trai tráng đi học sĩ quan hải quân do Mỹ đào tạo, sĩ quan tên lửa rồi sĩ quan phòng không, thậm chí cả tăng nữa do Mỹ đào tạo và chu cấp kinh phí thì hay quá, mình sẽ đăng ký cho thằng cu lớn theo học để sau này bảo vệ biển đảo và biên giới nước nhà. Chứ như mấy dạo trước chỉ có mỗi em Nga ra mặt phản đối bọn cướp lấn đảo, lấn biển thì èo ọt quá. Hạm trưởng tên Hùng quê Huế dạo trước về thăm quê chắc kiểu gì chả nói thầm với mấy anh em họ hàng là chuẩn bị sức khỏe để đi học đợt đầu?

Dạo trước mấy chuyên gia của viện tiêu chuẩn Mỹ – NIST( một phần 3 số chuyên gia của viện này là dân gốc Việt) - đã sang hội thảo, tặng cho STAMEQ – Đo lường của ta- những bộ tiêu chuẩn về công nghệ xây dựng, phòng chữa cháy theo tiêu chuẩn Mỹ, đó chắc cũng là một trong những lộ trình mà hai nước đang xích lại gần nhau ? Việt nam mình kể cũng hay, trước là anh em, sau anh bành trướng đánh em chảy máu đầu, phá sạch cả 6 tỉnh phía bắc, chửi nhau chí mạng, văng hết hải sản vào mặt nhau, sau lại là anh em, nay lại nhăm nhe lấn đảo của em, chả biết mai kia còn là anh em hay là cái thứ gì nữa không biết ?

Vậy thì ta và Mỹ cũng đã từng chiến nhau như thế, nay thích làm anh em thì có đếch gì phải ngại với láng giềng ?

Muốn giỏi, muốn giàu thì phải chơi với người giỏi, người giàu – đó mới là chân lý.

Lê Dũng

http://vn.360plus.yahoo.com/Elec-Life/article?mid=1221

Dân chủ và Dân Tộc

Posted by truongthondlb1


Đoàn Viết Hoạt – Dân chủ sẽ chẳng có ý nghĩa và chẳng đáng được vận động nếu không đem lại ấm no hạnh phúc cho toàn dân, hưng thịnh cho dân tộc, mà biến đất nước thành một thị trường tiêu thụ cho doanh nhân quốc tế, thành một thuộc quốc của thiên hạ đại cường… Dân tộc phải là động cơ và mục đích của cuộc vận động dân chủ bởi vì mọi chế độ chính trị xã hội cũng như kinh tế đều chỉ là phương tiện để đem lại ấm no hạnh phúc cho toàn dân, hưng thịnh cho dân tộc.

*

Cuộc vận động chính trị hiện nay của những người Việt yêu nước ở hải ngoại và trong nước không đơn thuần là cuộc vận động dân chủ mà còn là cuộc vận động để mở đường cho dân tôc phát triển và để bảo vệ đất nước. Tình trạng lạc hậu của đất nước và hiểm họa bành trướng từ Bắc Kinh, thôi thúc mọi người Việt yêu nước phải quan tâm và đóng góp vào việc tìm biện pháp giúp đất nước phát triển toàn diện, nhanh chóng và bền vững. Chúng ta vận động cho dân chủ vì chúng ta tin rằng chỉ có chế độ dân chủ thì mọi thành phần dân tộc mới có cơ hội để phát huy tiềm năng của mình, để xây dựng một nước Việt hưng thịnh, hội nhập quốc tế nhưng vẫn phát huy bản sắc dân tộc và bảo vệ được toàn vẹn lãnh thổ.

Dân Chủ Trong Công Cuộc Bảo Vệ Dân Tộc

Trước hết, dân chủ không phải là vấn đề mới mẻ trên chính trường Việt Nam. Ngay từ những thập niên 1920, 1930, khi cả dân tộc còn đang phải đấu tranh quyết liệt và sắt máu để giành lại độc lập, lý tưởng dân chủ đã được những nhà cách mạng Việt Nam đầu tiên đề ra trong các cương lĩnh đấu tranh dành độc lập của họ, như đường lối Tam Dân của Việt Nam Quốc Dân Đảng, hay chủ trương “duy dân”, dân chủ triệt để, dân chỉ vì dân, của Lý Đông A. Khi vua Bảo Đại thoái vị ông đã trao lại quyền tự quyết cho toàn dân, mở đường cho chế độ dân chủ. Và ngay sau đó, đã ra đời bản Hiến Pháp 1946, bản HP dân chủ đa đảng đầu tiên của Việt Nam, dù từ đó đến nay, bản HP này đã bị đảng CS cố tình “bỏ quên” không thực thi. Rồi khi đất nước bị chia đôi, nước Việt Nam Cộng Hòa ra đời ở miền Nam, chế độ cộng hòa được thành lập, với một bản Hiến Pháp và các cơ chế dân chủ khá hoàn chỉnh. Nhưng rồi, cuộc chiến quốc-cộng đã cướp đi cơ hội phát triển một xã hội thịnh vượng và dân chủ tại miền Nam Việt Nam. Và từ sau 1975 đến nay, đảng CSVN đã “khai tử” nền dân chủ còn non trẻ ở miền Nam đúng vào lúc mà dân chủ tự do có được cơ hội và điều kiện thuận lợi nhất để tồn tại và phát triển trong một đất nước đã hòa bình.

Kiểm điểm lại lịch sử như thế để thấy rằng cuộc vận động dân chủ hiện nay ở hải ngoại cũng như ở trong nước chính là để tiếp nối những vận động chính trị đã được tiến hành và còn dang dở cả trước và sau thời kỳ quốc-cộng, ở cả hai miền Nam-Bắc, trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Nhìn từ góc độ lịch sử dân tộc còn giúp ta hiểu được tại sao cuộc vận động cho dân chủ tại Việt Nam lại có thể cuốn hút mọi người Việt yêu nước, kể cả những người cộng sản, dù tin vào chủ nghĩa cộng sản, một chủ nghĩa coi “dân chủ” chỉ là sản phẩm chính trị của chế độ kinh tế tư bản bóc lột. Tự do và dân chủ là khát vọng chân chính của dân tộc Việt, cũng như mọi dân tộc khác, muốn vươn mình lên cùng chung hưởng tự do, hạnh phúc với toàn thể nhân loại. Nếu nhìn từ nền tảng dân tộc thì vận động cho tự do, dân chủ và nhân quyền phải, và trong thực tế hiện đang, là cuộc vận động của mọi thành phần dân tộc, bất kể trước đây và hiện nay đang đứng trong hàng ngũ và quan điểm chính trị nào. Một tập hợp toàn dân tộc vì nền dân chủ có thể và đã đến lúc phải ra đời để cùng vận động cho một nước Việt Nam dân chủ và phú cường trong thiên niên kỷ thứ ba này. Một tập hợp dân tộc như thế càng cần thiết trước nguy cơ mất nước từ bành trướng phương Bắc ngày càng nghiêm trọng.

Dân Tộc Trong Cuộc Vận Động Dân Chủ

Dân tộc như thế phải là thế đứng của cuộc vận động dân chủ hiện nay. Dân tộc là thế đứng bởi một lẽ đơn giản là, dù trong thời đại toàn cầu, hay nói cho đúng hơn, chính vì trong thời đại toàn cầu mà mỗi quốc gia đều phải quay về với bản vị dân tộc, vừa để bảo vệ quyền lợi vật chất và tinh thần của người dân, vừa để phát huy bản sắc dân tộc, đóng góp vào vườn hoa văn hóa nhân loại. Dân chủ sẽ chẳng có ý nghĩa và chẳng đáng được vận động nếu không đem lại ấm no hạnh phúc cho toàn dân, hưng thịnh cho dân tộc, mà biến đất nước thành một thị trường tiêu thụ cho doanh nhân quốc tế, thành một thuộc quốc của thiên hạ đại cường. Hay nói đúng hơn chính chế độ dân chủ chân chính, do toàn dân và cho toàn dân, mới bảo đảm được một nền kinh tế phát triển đem lại phúc lợi cho toàn dân chứ không vì đặc quyền đặc lợi của một thiểu số thống trị và của các tập đoàn tư bản quốc tế.

Dân tộc do đó cũng phải là động cơ và mục đích của cuộc vận động dân chủ bởi vì mọi chế độ chính trị xã hội cũng như kinh tế đều chỉ là phương tiện để đem lại ấm no hạnh phúc cho toàn dân, hưng thịnh cho dân tộc. Nếu kinh tế chỉ huy mà đạt được mục đích này thì chẳng cần phải quay sang kinh tế thị trường. Nếu chính trị độc tài mà đạt được mục đích này thì cũng không cần khổ nhọc vận động cho dân chủ. Và hiện nay ban lãnh đạo cộng sản tại VN vẫn “kiên trì” với quan điểm “duy ý chí” đó, và đang gây ra bao hậu quả tai hại lâu dài cho cả tinh thần lẫn vật thể của dân tộc.

Sự thật đơn giản là tiến trình tự do hóa xã hội và dân chủ hóa chính quyền, đi đôi với nền kinh tế thị trường tự do, là một tiến trình không thể đảo ngược ở mọi quốc gia trên thế giới từ sau đệ nhị thế chiến đến nay. Tiến trình này đã xẩy ra ở các nước độc tài Cộng sản Liên Xô và Đông Âu cuối thập niên 1980, và đang xẩy ra tại những nước độc tài Hồi giáo tại Bắc Phi và Trung Đông. Tiến trình cũng xẩy ra trong diễn biến thực tế hàng ngày tại Việt Nam, theo một cách đặc thù phù hợp với một xã hội cộng sản đang phải không ngừng điều chỉnh cho thích nghi với tình hình mới. Tiến trình này xẩy ra ở khắp nơi trên thế giới, dưới nhiều hình thức đa dạng, và chỉ khác nhau ở tốc độ, chậm hay mau, và ở phương thức, hòa bình hay qua bạo loạn, và ở những tiểu tiết thực hiện, tùy hoàn cảnh và khả năng của nhân dân và giới lãnh đạo mỗi nước. Trong thời đại tri thức điện tử toàn cầu hiện nay, chậm và qua bạo loạn tất nhiên không phải là con đường lưạ chọn tối ưu cho bất cứ dân tộc nào, nhất là cho dân tộc Việt, vì Việt Nam đã chậm tiến quá lâu rồi, người dân Việt đã mất mát, thua thiệt quá nhiều rồi. Trách hiệm của những người cầm quyền hiện nay tại Việt Nam thật nặng nề. Trái banh dân chủ hoàn toàn nằm trong chân của họ. Họ không đá hay đá chậm thì trên sân chơi phát triển và tiến bộ của lòai người, Việt Nam sẽ tiếp tục thua đậm, và danh dự cùng tương lai của dân tộc Việt càng tổn thương nặng nề hơn.

Dân Tộc và Dân Chủ

Cuộc vận động dân chủ hiện nay do đó là một cuộc vận động cần thiết và thích hợp với thời đại cũng như với dân tộc Việt. Cuộc vận động này có hai mục tiêu gắn liền với nhau: thiết lập chế độ dân chủ, và phục hưng dân tộc. Hai mục tiêu này là một nhưng chia thành hai giai đoạn, ngắn hạn để xây dựng dân chủ và dài hạn để phát triển và phục hưng dân tộc. Tuy ngắn hạn nhưng thiết lập chế độ dân chủ là điều kiện cần có để phát triển và phục hưng dân tộc bền vững; tuy dài hạn nhưng mục tiêu phục hưng dân tộc đem lại chính nghĩa và cơ sở vững chắc cho cuộc vận động dân chủ. Dân tộc vừa là mục tiêu vừa là động lực của cuộc vận động dân chủ, đồng thời, dân chủ là môi trường và điều kiện phải có mới phát triển bền vững và phục hưng dân tộc được.

Về mặt tổ chức và chiến lược-chiến thuật, thế đứng và mục tiêu dân tộc bảo đảm đuợc tính ”toàn dân và toàn diện” của cuộc vận động dân chủ, giúp tập hợp được mọi thành phần dân tộc khác nhau trong một trận tuyến chung, trận tuyến dân tộc, tránh được xung đột về chính kiến và đoàn thể. Đồng thời, qua cuộc vận động dân chủ toàn dân và toàn diện mà tạo điều kiện và môi trường cho cuộc phục hưng và phục hoạt dân tộc một cách toàn diện, nhanh chóng và bền vững. Dân tộc không thể phát triển nếu mọi thành phần dân chúng, trong mọi ngành hoạt động của xã hội không có cơ hội phát triển, và nếu toàn dân Việt không có cơ hội hoà nhập vào dòng tiến hoá chung của nhân loại và thời đại.

Bằng thế đứng dân tộc và toàn dân, chúng ta mới có thể vượt qua mọi tranh chấp và chia rẽ. Dân tộc còn chia rẽ thì không thể phát triển và phục hưng được, và nhất là không cỏ đủ sức mạnh toàn dân để bảo vệ đất nứơc. Dân chủ phải toàn dân vì dân tộc bao gồm nhiều thành phần khác nhau nên không thể chỉ dân chủ với một thành phần dân tộc này mà không dân chủ với thành phần dân tộc khác. Toàn thể dân tộc phải cùng được hưởng thành quả của môi trường và cơ chế tự do dân chủ. Trận tuyến dân chủ là trận tuyến dân tộc, là trận tuyến toàn dân trong-ngoài nước đối kháng lại mọi cơ chế độc tài, mà trước mặt là đảng và nhà nước độc tài cộng sản đương quyền, và đối kháng lại mọi mưu toan bành trướng từ phương Bắc. Cuộc vận động dân chủ trên thế đứng và trong trận tuyến dân tộc như thế là cuộc vận động của toàn dân vì nền dân chủ và để bảo vệ đất nước. Chỉ đứng từ vị thế “toàn dân vì nền dân chủ” mới tái hợp được dân tộc để từ đó vừa vận động hữu hiệu cho lộ trình dân chủ hóa tòan diện, vừa tập hợp được sức mạnh toàn dân để phục hưng dân tộc và bảo vệ đất nước.

Nói một cách nôm na, vận động dân chủ là tạo một “sân chơi chung (dân chủ) với “luật chơi chung” (pháp trị) cho mọi “đội chơi” (toàn dân, mọi tổ chức) và trong mọi “trò chơi” (kinh tế, văn hóa, chính trị). Tức là vận động dân chủ nhằm tạo cơ chế, môi trường và điều kiện để mọi tài năng của mọi người Việt đều được phát huy. Vận động dân chủ khởi đi từ bệ phóng dân tộc, từ thế đứng toàn dân, để đạt đến điểm đích là toàn dân hạnh phúc và dân tộc hưng thịnh.

Nhưng dân tộc và toàn dân đây là dân tộc Việt, là toàn dân Việt, mà không phải là toàn dân Mỹ, Nhật, Tầu, hay chung chung, không có bản sắc gì. Vậy thế nào là Việt, là bản sắc Việt? Liệu có thể có một nền dân chủ Việt? Liệu có thể áp dụng nền dân chủ nào –dân chủ Mỹ, dân chủ nhân dân, dân chủ xã hội chủ nghĩa? Điều chỉnh như thế nào cho nền dân chủ thích hợp với người Việt, với văn hóa Việt, trên đất nước Việt, trong dòng sử Việt? Làm rõ được những vấn đề và đặc thù tính dân tộc, Việt tính, trong cuộc vận động dân chủ và trong mô hình dân chủ cần thiết lập, phải là một trong những trọng tâm lý luận cũng cần được triển khai trong cuộc vận động chính trị hiện nay.

Đoàn Viết Hoạt
(3.2011)

Danlambao1.wordpress.com

Không xử lý hình sự vụ thiếu tá công an đánh tài xế taxi

Posted by truongthondlb1


Theo lãnh đạo Công an quận Cái Răng, vụ “thiếu tá công an đánh tài xế taxi” là một đánh người, gây rối mang tính hành chính, chưa đến mức xử lý hình sự. 

Trung tá Nguyễn Văn Sáng, Phó trưởng Công an quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ, cho biết, qua làm việc với những người trong cuộc và các nhân chứng, Công an quận Cái Răng đã xác định đây là một vụ đánh người, gây rối mang tính hành chính, chưa đến mức xử lý hình sự. Vì vậy, hồ sơ vụ việc sẽ vẫn do Công an phường Hưng Thạnh xác minh.

Tuy nhiên, vì vụ việc liên quan đến cán bộ công an nên quận sẽ trực tiếp chỉ đạo. Nếu khi ra quyết định xử phạt mà mức phạt thuộc thẩm quyền của cơ quan Công an cấp nào thì cấp đó sẽ ký quyết định.

Hôm qua, 24/3, đại diện Ban giám đốc, phòng Công tác cán bộ và Thanh tra Công an tỉnh Hậu Giang đã có cuộc họp với Ban Giám đốc Công an thành phố Cần Thơ và lãnh đạo Công an quận Cái Răng để nghe báo cáo chi tiết vụ việc liên quan đến thiếu tá Bùi Minh Thắng, Phó trưởng phòng Cảnh sát giao thông đường bộ, đường sắt Công an tỉnh Hậu Giang.

Tại cuộc họp, Ban Giám đốc Công an tỉnh Hậu Giang và thành phố.Cần Thơ thống nhất “sau khi Công an Cần Thơ xác minh và xử lý hành vi vi phạm theo quy định pháp luật, Công an Hậu Giang sẽ căn cứ vào quyết định này để có hình thức xử lý trong ngành đối với thiếu tá Thắng”.

Trước đó, tối 20/3, thiếu tá Thắng đã say rượu, đánh tài xế taxi Mai Linh 3 trên địa bàn phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng thành phố Cần Thơ.

Thanh Tĩnh

http://www.baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Khong-xu-ly-hinh-su-vu-thieu-ta-cong-an-danh-tai-xe-taxi/20113/137309.datviet

*

Trong khi đó, mới 3 ngày trước thì công an cha đã hung hăng tuyên bố vụ việc công an con đánh dân:

Không bao che vụ thiếu tá công an đánh tài xế taxi

Đại tá Bùi Hoàng Bào, Giám đốc Công an tỉnh Hậu Giang, đồng thời là cha của thiếu tá Bùi Minh Thắng, cho biết, sau khi có kết quả làm việc của thanh tra sẽ tiến hành đối chiếu với tường trình của thiếu tá Thắng để làm rõ vụ việc, dứt khoát không bao che.

Trung tá Nguyễn Văn Sáng, Phó trưởng Công an quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ, cho biết: “Liên quan đến vụ đánh nhau giữa tài xế taxi hãng Mai Linh là anh Đỗ Quốc Thái với thiếu tá Bùi Minh Thắng, Phó trưởng phòng CSGT đường bộ – đường sắt, Công an tỉnh Hậu Giang, xảy ra vào tối 20/3 trên địa bàn phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng, chúng tôi đang chỉ đạo Công an phường củng cố hồ sơ để báo cáo về quận”.

Theo Trung tá Sáng, lời khai ban đầu của anh Thái và một số cảnh sát giao thông trực ở nút IC3 (trạm giao thông trên đường dẫn cầu Cần Thơ) có mặt tại nơi xảy ra vụ việc, thì tối 20/3, anh Thái chở ông Bùi Minh Thắng từ quán nhậu về khu dân cư của Công ty 8. Trên đường đi, ông Bùi Minh Thắng yêu cầu anh Thái phải điều khiển xe vượt đèn đỏ nhưng anh Thái không chấp hành. Hai bên xảy ra cự cãi, ông Bùi Minh Thắng đã đánh và đe dọa anh Thái. Khi đến trạm giao thông trên đường dẫn cầu Cần Thơ, anh Thái dừng xe và yêu cầu ông Bùi Minh Thắng xuống xe. Lúc này, có một số cảnh sát giao thông Cần Thơ đến can thiệp nhưng ông Bùi Minh Thắng tiếp tục la lối và đe dọa cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ. Khi Công an phường Hưng Thạnh đến lập biên bản thì vụ việc mới tạm yên.

Trung tá Sáng khẳng định, công an quận đang chỉ đạo ghi lời khai của Thiếu tá Bùi Minh Thắng và những người làm chứng để làm sáng tỏ vụ việc. Nếu sai phạm và tùy mức độ sai phạm sẽ xử lý hành chính hoặc hình sự theo quy định của pháp luật.

Đại tá Bùi Hoàng Bào, Giám đốc Công an tỉnh Hậu Giang, đồng thời là cha của Thiếu tá Bùi Minh Thắng, cũng cho biết Ban giám đốc Công an tỉnh đã cử Trưởng phòng Công tác cán bộ và Chánh thanh tra Công an đến nơi xảy ra vụ việc để nắm lại tình hình cụ thể báo cáo Ban giám đốc.

Trước mắt, Ban Giám đốc đã chỉ đạo Phòng CSGT đường bộ – đường sắt, yêu cầu thiếu tá Thắng làm tường trình kiểm điểm. Sau khi có kết quả làm việc của Thanh tra Công an và Phòng tổ chức sẽ tiến hành đối chiếu với tường trình của thiếu tá Thắng để làm rõ sự việc, nếu có hành vi sai phạm thì dứt khoát không dung túng, bao che.

Thanh Tĩnh

http://www.baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/Khong-bao-che-vu-thieu-ta-cong-an-danh-tai-xe-taxi/20113/136981.datviet

*

Và mới hôm qua Báo Lao Động đã đăng bài với nhan đề nghe thiệt là sướng:

Không để “chìm xuồng”!

Vụ ông Bùi Minh Thắng – thiếu tá, Phó phòng CSGT đường bộ, đường sắt CA tỉnh Hậu Giang – hành hung tài xế taxi đang gây bất bình trong dư luận. Theo những điều mà báo Lao Động và các báo khác đã đăng thì đây là một vụ việc thật sự nghiêm trọng.

Bởi vì, trong cương vị là một sĩ quan CSGT, ông Thắng phải biết rằng tất cả mọi công dân đều có trách nhiệm và nghĩa vụ tuân thủ luật pháp về giao thông. Hơn ai hết, ông Thắng biết rằng CSGT là người phải tôn trọng luật pháp về giao thông để làm gương tốt cho người khác. Thế nhưng, trong trường hợp này, ông phó phòng CSGT đã trở thành gương xấu.

Trong cơn say rượu, ông Thắng đã nhiều lần ép buộc tài xế taxi phải vi phạm Luật Giao thông, ép buộc tài xế phải vượt đèn đỏ và còn “phát ngôn” rằng nếu có chuyện gì thì ông sẽ lo(!). Có lẽ ông Thắng tự cho rằng, trong cương vị là cán bộ lãnh đạo trong ngành CSGT, ông có quyền đứng trên Luật Giao thông, nếu có vi phạm cũng không ai dám xử lý. Khi tài xế taxi không tuân theo sự ép buộc của mình, ông Thắng lại có hành vi đe doạ tính mạng và dùng những lời lẽ thô tục như “dùng súng bắn chết mẹ mày”.

Ông Thắng đã không doạ suông, vì khi tài xế tấp xe vào lề đường thì ông đã xông vào hành hung gây thương tích, nếu không có những người đi đường và CSGT Cần Thơ can thiệp thì không biết sự việc sẽ dẫn đến đâu. Và theo lời khai của tài xế thì khi bị CSGT Cần Thơ đưa về trạm, ông Thắng đã quát tháo và đe doạ luôn cả CSGT Cần Thơ!

Không biết hành vi của ông Thắng chỉ mang tính bộc phát trong cơn say rượu, hay là thói quen ứng xử thường xuyên? Ông có ỷ lại bản thân mình là một người có chức có quyền và bố mình lại là người đứng đầu ngành CA của một tỉnh? Điều đó thì các đồng nghiệp và những người xung quanh ông Thắng mới biết được. Nhưng dù sao đi nữa thì thái độ hống hách và coi thường luật pháp như thế hoàn toàn xa lạ với đạo đức của người chiến sĩ CAND.

Là một phó phòng CSGT CA tỉnh, ông Thắng có trách nhiệm lãnh đạo các cán bộ, chiến sĩ dưới quyền thực thi pháp luật về giao thông, đảm bảo trật tự an toàn trên đường phố. Là một công dân, ông Thắng không được phép ép buộc người khác vi phạm pháp luật và đe doạ, hành hung gây thương tích. Hành vi của ông Thắng không phải là hành vi của một lãnh đạo gương mẫu, cũng chẳng phải là hành vi của một công dân tốt. Cho dù ông Thắng có là con của một cán bộ lãnh đạo CA tỉnh đi nữa thì vụ việc này cũng cần phải được xử lý nghiêm minh, không để “chìm xuồng” được.

Trung Lương (TPHCM)

http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Khong-de-chim-xuong/37395

*

Kết luận: dưới sự lãnh đạo ô dù của đảng ta mọi thứ đều chìm xuồng. Vinashin còn chìm huống hồ gì ba cái xuồng lẻ tẻ này!!!

Tuyên bố nhân phiên tòa xử án Luật sư Cù Huy Hà Vũ ngày 04-04-2011

Posted by truongthondlb1


Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

Cùng với công luận khắp nơi, từ quốc nội ra tới hải ngoại, từ cá nhân đến tập thể, từ đồng bào Việt Nam đến Nhân dân các nước, từ chính giới đến báo giới, từ các Cơ quan quốc tế đến các Tổ chức nhân quyền… Khối 8406 chúng tôi xin có một số nhận định như sau về vụ việc nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam sắp đem xét xử Luật sư Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ vào ngày 04-04-2011 tại Hà Nội.

1- Chúng tôi hoàn toàn hoan nghênh các công việc mà Ls Cù Huy Hà Vũ đã làm từ mấy năm qua như:

a- Đòi hỏi xóa bỏ Điều 4 vô lý và ngang ngược trong Hiến pháp, đòi hỏi thực thi đa nguyên đa đảng và trả lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân;

b- Kiện Thủ tướng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng ra tòa vì đã lạm quyền ký lệnh thực hiện dự án khai thác Bauxite trên Tây Nguyên, gây hại cho an ninh quốc phòng, làm ô nhiễm môi trường sống và tàn phá văn hóa người sắc tộc; đồng thời đã ban hành “Nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể” cách trái Hiến pháp và pháp luật;

c- Lên án một số quan chức đầu tỉnh lạm quyền cho các Công ty Hoa Lục, Đài Loan và Hồng Kông thuê rừng dài hạn 50 năm tại những vùng đất đầu nguồn quan trọng hay chiến lược quốc phòng tiếp giáp với biên giới Trung Hoa;

d- Cổ vũ và bênh vực cho những người hoạt động dân chủ đã và đang đòi lại các quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do lập hội…; cho những người dân oan đã và đang đòi lại tài sản và quyền sống chính đáng của mình.

e- Yêu cầu thả hết các tù nhân chính trị và mọi quân-cán-chính VNCH còn bị giam giữ, tổ chức truy điệu và ghi công các chiến sỹ Hải quân VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến chống quân Tầu xâm chiếm Quần đảo Hoàng Sa năm 1974.

Tất cả những việc làm trên (và còn nhiều việc tương tự) của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ phản ảnh tấm lòng yêu nước thương dân, ý thức tự do dân chủ và tinh thần hòa giải hòa hợp đích thực.

2- Chúng tôi cực lực phản đối các hành vi của Nhà Cầm quyền CSVN xung quanh việc bắt giam Ls Cù Huy Hà Vũ kể từ ngày 05-11-2010:

a- Việc công an dàn dựng màn kịch bắt Luật sư Hà Vũ “quan hệ bất chính với gái mại dâm”; ra lệnh cho dàn báo chí công cụ vu khống mạ lỵ ông đủ điều khi khởi đầu vụ việc; lục soát hành lý, tư gia rồi văn phòng của ông một cách tùy tiện; chuyển từ một vụ việc hình sự bịa đặt sang một vụ án chính trị với cáo buộc “tàng trữ tài liệu tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa”; và mới nhất là cướp các lẵng hoa của người ái mộ tặng cho ông trước ngày ông bị ra tòa… Tất cả các việc ấy đều là những hành vi thô bỉ của lực lượng tay sai đảng Cộng sản.

b- Việc bộ máy hành chánh (nhà cầm quyền) và bộ máy công cụ (báo chí) không thèm trả lời các khiếu nại chính đáng của gia đình ông về việc bị tổn hại thanh danh, xâm phạm quyền lợi (trong đó có quyền bào chữa của vợ ông và quyền được tại ngoại chữa bệnh của ông); không thèm quan tâm đến các yêu cầu về tôn trọng nhân quyền và thủ tục tố tụng của nhiều tổ chức quốc tế cũng như quốc nội… Tất cả các việc ấy đều là những thái độ ngang nhiên coi thường công dân, khinh rẻ công luận.

c- Việc bộ máy tư pháp (công an, viện kiểm sát) ra một bản cáo trạng hoàn toàn mang tính áp đặt thô bạo, quy kết vô lý cho ông Hà Vũ; việc tòa án nhất quyết tiến hành vụ xét xử theo điều 88 Bộ Luật hình sự là điều luật quái đản không có trong thế giới văn minh, bất chấp vô số lời kêu gọi phải trả tự do cho ông lập tức và vô điều kiện… Tất cả các việc ấy đều là những thái độ lì lợm trong gian trá ngụy biện, trắng trợn vi phạm các Công ước quốc tế Nhân quyền, vi phạm ngay chính Hiến pháp Việt Nam, đồng thời là những hành vi chà đạp công lý, tàn hại tự do và triệt tiêu dân chủ.

Như Khối 8406 chúng tôi đã nhiều lần khẳng định: Tất cả những vụ việc trên cùng với hàng vạn, hàng triệu vụ việc xấu xa khác do nhà cầm quyền CS gây ra chính là sự biểu hiện cái bản chất của một chế độ cực kỳ thối nát, đang bước vào giai đoạn cáo chung của nó! Thực tiễn bao năm qua đã chứng minh hùng hồn rằng: chế độ ấy không chống được bất công tham nhũng, đói nghèo tụt hậu,… không xây dựng được pháp luật nghiêm minh, đoàn kết đất nước. Ngược lại, nó đang đẩy dân tộc Việt Nam anh hùng, cần cù và thông minh vào cảnh hỗn loạn xã hội, vỡ nợ nước ngoài và nô lệ Bắc phương! Rõ ràng, chế độ ấy không thể thay đổi được nữa và dân tộc hôm nay chỉ có một con đường duy nhất đúng đắn: đấu tranh để thay thế nó cách triệt để !

3- Cũng nhân cơ hội này, Khối 8406 chúng tôi lên tiếng :

a- Đề cao và biểu dương các luật sư có công tâm, đã và đang bênh vực cho dân chủ nhân quyền, cho luật pháp chính đáng: Đó là các Ls Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định, Huỳnh Văn Đông, Nguyễn Thị Dương Hà, Phan Thanh Hải, Lê Thị Công Nhân, Trần Lâm, Trần Đình Triển, Cù Huy Hà Vũ… Họ là chỗ dựa hiện thời cho những ai đang bị áp bức phải ra trước tòa án, và là hy vọng tương lai cho nền tư pháp của đất nước Việt Nam.

b- Phản đối các phiên tòa, phán quyết và hành xử bất công, vô luật gần đây như :

- Phiên tòa tại Hà Giang hôm 10-03-2011, trong đó hai nữ sinh vị thành niên nạn nhân bị quy kết tội môi giới mại dâm với án tù treo, còn nhiều quan chức trong tỉnh đã hại đời hai em và các bạn thì được miễn truy tố, ung dung sống ngoài vòng pháp luật.

- Phiên tòa tại Bắc Giang hôm 17-03-2011, trong đó các công dân đã phản đối chính đáng vụ giết người không đội mũ bảo hiểm thì bị án tổng cộng tới 10 năm tù ở và gần 12 năm tù treo, đang khi viên công an giết người chỉ bị 7 năm tù ở (trong một phiên tòa trước đó).

- Phiên tòa phúc thẩm tại Trà Vinh hôm 18-03-2011, trong đó ba chiến sĩ trẻ tuổi hoạt động cho quyền của người lao động tại Việt Nam là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đỗ Thị Minh Hạnh đã bị y án sơ thẩm là từ 7 đến 9 năm tù, sau một màn xử án đầy dối trá, tàn bạo, vô luật, không trạng sư bào chữa và không gia đình hiện diện.

- Phán quyết do Phó Thủ tướng CS Nguyễn Sinh Hùng đưa ra tại phiên khai mạc kỳ họp Quốc hội CS ngày 21-03-2011: “Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật với các tập thể, cá nhân trong Chính phủ liên quan đến tình hình sai phạm ở Vinashin”. Đây là việc tập đoàn lãnh đạo chóp bu CS ngồi xổm trên luật pháp cách ngang nhiên, thoái thác trách nhiệm cách vô liêm sỉ và chà đạp dân ý cách trắng trợn.

- Việc giam giữ cách bất công vô luật từ ngày 15-01-2011 đối với Mục sư Nguyễn Trung Tôn và Cô Hồ Thị Bích Khương là hai chiến sĩ Khối 8406 đã luôn bênh vực dân oan cách kiên trì dũng cảm. Đây là hành vi trả thù hèn hạ nhắm vào mọi công dân hoạt động cho công lý.

c- Kêu gọi Đồng bào trong nước đến tham dự đông đảo phiên tòa xử Ls Cù Huy Hà Vũ vào ngày 04-04-2011 sắp tới để làm cuộc diễn tập đầu tiên cho Cách mạng Hoa Lài giành lấy tự do dân chủ và nhân quyền cho dân tộc Việt Nam; đồng thời tiếp tục lên tiếng về những hành vi tội ác nói trên của nhà cầm quyền Cộng sản.

Làm tại Việt Nam ngày 25 tháng 03 năm 2011

Ban Đại diện lâm thời Khối 8406:


1. Kỹ sư Đỗ Nam Hải, 441 Nguyễn Kiệm, P. 9, Q. Phú Nhuận, Sài Gòn, Việt Nam.

2. Giáo sư Nguyễn Chính Kết, đang vận động dân chủ tại hải ngoại.

2. Linh mục Phan Văn Lợi, 16/46 Trần Phú, Thành phố Huế, Việt Nam.

3. Linh mục Nguyễn Văn Lý, đang bị quản thúc tại 69 Phan Đình Phùng Tp Huế. (Nhà Chung Tổng giáo phận Huế),

Trong sự hiệp thông với cựu quân nhân Trần Anh Kim, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và nhiều tù nhân chính trị, tôn giáo khác đang ở trong lao tù cộng sản.

Khối 8406

Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006

Web: http: //khoi8406vn. blogspot. com/

Tàu chìm Vinashin – Đảng chửi vào mặt cả nước !

Posted by truongthondlb1


“…những cấp lãnh đạo trong đảng và nhà nước có trách nhiệm trực tiếp đến con tầu chìm Vinashin lại không có trách nhiệm gì với nhân dân, những người bị mất cả chì lẫn chài trong canh bạc này…”

“Thủ tướng Chính phủ, Phó Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ đã kiểm điểm nghiêm túc trách nhiệm trong công tác quản lý nhà nước và thực hiện quyền, nghĩa vụ, trách nhiệm của chủ sở hữu đối với Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam. Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận và kiến nghị với Bộ Chính trị: các đồng chí nêu trên có thiếu sót, khuyết điểm nhưng đã nghiêm túc kiểm điểm, rút kinh nghiệm và xét thấy chưa đến mức phải thi hành kỷ luật…”

“…Với chức năng là chủ sở hữu và chức năng quản lý nhà nước đối với Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam, Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, một số thành viên Chính phủ đã có những thiếu sót khuyết điểm Bộ Chính trị đã thảo luận, cân nhắc kỹ trên nhiều mặt và bỏ phiếu việc thi hành kỷ luật đối với tập thể và cá nhân các đồng chí có liên quan. Căn cứ kết quả kiểm phiếu và theo quy định của Điều lệ Đảng, Bộ Chính trị đã quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân. Đồng thời yêu cầu các tập thể và cá nhân liên quan phải nghiêm túc tự phê bình, rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam theo đúng chỉ đạo của Bộ Chính trị và không để các tập đoàn, tổng công ty nhà nước khác xảy ra sai phạm tương tự.

Hội nghị Trung ương 14 nhất trí với Báo cáo của Bộ Chính trị.”

Đó là hai điểm quan trọng nhất liên quan đến vụ Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam, hay còn được gọi là Vinashin bị phá sản, ghi trong “Báo cáo bổ sung tình hình kinh tế- xã hội năm 2010 và những giải pháp chủ yếu tập trung chỉ đạo, điều hành thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế- xã hội năm 2011” do Nguyễn Sinh Hùng, Phó Thủ tướng thường trực đọc trước Kỳ họp thứ 9 của Quốc hội khai mạc ngày 21 tháng 03 (2011).

Theo con số của Nhà nước sử dụng từ đầu thì số tiền thua lỗ chính thức của Vinashin, kể từ khi có quyết định của Thủ tướng Chính phủ thành lập tháng 5 năm 2006, là 86,000 tỷ đồng tiền của mồ hội nước mắt của dân, nhưng một số Đại biểu Quốc hội đã nêu ra con số 120,000 tỷ đồng và có thể cao hơn vì các khoản nợ nước ngoài của Công ty này mỗi ngày một chống chất do không trả tiền lời đúng kỳ hạn.

Ngoài ra chính phủ cũng không cho biết số tiền các ngân hàng nhà nước đã “khoanh nợ” hay “hoãn nợ” cho Vinashin là bao nhiêu tỷ đồng nên số tiền mất thật sẽ không bao giờ thấy được.

Hậu qủa con tầu Vinashin bị chìm đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến các công ty nhà nước khác muốn đi vay tiền kinh doanh hay đấu tư của nước ngoài.

NGUYÊN NHÂN VÀ HẬU QUẢ

Nhưng tại sao Vinashin đã vỡ nợ ? Hãy nghe giải thích của Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tại cuộc họp báo chiều ngày 4-8-2010, theo mạng báo Điện tự E-Info của Việt Nam : “ Ông Nguyễn Xuân Phúc cũng nêu rõ những yếu kém, khó khăn của Vinashin. Trong đó có việc ngành vận tải viễn dương bị đình đốn, các chủ tàu đã hủy hợp đồng và các thỏa thuận đóng tàu trị giá hơn 8 tỷ USD. Riêng trong năm 2010 số hợp đồng đóng tàu có nguy cơ bị hủy lên tới trên 700 triệu USD.

Mặt khác, công tác dự báo còn nhiều bất cập nên việc lập kế hoạch phát triển sản xuất kinh doanh và kế hoạch đầu tư không chính xác. Các dự án đầu tư quá nhiều, dàn trải, vượt khả năng cân đối tài chính, có dự án chưa thật cần thiết, nên nhiều dự án chỉ được phân bổ vốn chưa đến 50% tổng mức đầu tư. Vốn điều lệ còn hạn chế, vốn tự có trong nhiều dự án rất thấp, có dự án đầu tư bằng 100% vốn vay.

Hầu hết các dự án đầu tư đều triển khai dở dang. Phát triển nhanh nhiều doanh nghiệp, góp vốn ra ngoài ngành sản xuất kinh doanh chính quá rộng, cho vay và bảo lãnh cho các công ty liên kết vay, nhiều đơn vị làm ăn không hiệu quả, không trả được nợ, không kiểm soát được. Việc sử dụng vốn không hiệu quả nêu trên đã gậy hậu quả nặng nề về tài chính đối với Vinashin.

Để giải quyết khó khăn, Vinashin đã phải vay nợ mới để trả nợ cũ, vay ngắn hạn trả dài hạn, thậm chí lấy vốn lưu động để chi đầu tư. Kết quả là từ năm 2009, Vinashin kinh doanh thua lỗ. Đến tháng 6-2010, tổng tài sản của Vinashin khoảng 104.000 tỷ đồng nhưng tổng số nợ là 86 nghìn tỷ đồng, vốn điều lệ thấp lại sử dụng vốn dàn trải nên tỷ lệ nợ phải trả/vốn chủ sở hữu gần 11 lần, rơi vào tình trạng mất cân đối tài chính nghiêm trọng, đứng trước nguy cơ phá sản, sản xuất đình đốn, công nhân chuyển việc, bỏ việc gần 17.000 người, mất việc gần 5.000 người.

Ông Nguyễn Xuân Phúc nhấn mạnh: “Những yếu kém và sai phạm nghiêm trọng của lãnh đạo Tập đoàn Vinashin là nguyên nhân trực tiếp, chủ yếu”. Cụ thể là những biểu hiện như sau: năng lực quản trị doanh nghiệp và dự báo yếu kém, trình độ cán bộ lãnh đạo quản lý chưa đáp ứng yêu cầu; xây dựng và thực hiện kế hoạch sản xuất kinh doanh, kế hoạch đầu tư của doanh nghiệp quá nhanh, quá nóng, không phù hợp với nguồn vốn, năng lực quản lý và quy hoạch phát triển được cấp có thẩm quyền phê duyệt; quản lý đầu tư, quản lý tài chính lỏng lẻo, kém hiệu quả, nhiều quyết định trái quy định của pháp luật; tổ chức phát triển hệ thống doanh nghiệp quá dàn trải và quản lý nhân sự cán bộ không chặt chẽ.

Lãnh đạo Vinashin còn báo cáo không đúng thực trạng về sử dụng vốn, về đầu tư, về phát triển thêm doanh nghiệp, ngành nghề kinh doanh và tình hình hoạt động sản xuất kinh doanh, mỗi lần báo cáo số liệu khác nhau.”

BỘ CHÍNH TRỊ-CHÍNH PHỦ

Làm ăn như thế mà Bộ Chính trị, trong Kết luận ngày 31-7-2010, đã ra lệnh cho Ban cán sự đảng Chính phủ tiếp tục : “ Phát huy những kết quả đã đạt được của Vinashin trong nhiều năm qua; tiếp tục khẳng định công nghiệp cơ khí chế tạo là ngành trọng điểm trong chiến lược công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước; ngành công nghiệp đóng và sửa chữa tàu biển là ngành mũi nhọn để phát triển kinh tế hàng hải và thực hiện Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020 và những năm tiếp theo.

Khẩn trương cơ cấu lại Tập đoàn Vinashin theo đúng tinh thần Nghị quyết Trung ương 3 (khoá IX) và Kết luận của Bộ Chính trị về việc thí điểm mô hình tập đoàn kinh tế; chỉ tập trung vào 3 lĩnh vực chính là: Công nghiệp đóng và sửa chữa tàu biển với quy mô phù hợp; công nghiệp phụ trợ phục vụ cho việc đóng và sửa chữa tàu biển; đào tạo, nâng cao tay nghề cho đội ngũ cán bộ, công nhân công nghiệp tàu biển.

Sớm ổn định tổ chức sản xuất, kinh doanh; từng bước củng cố uy tín thương hiệu Tập đoàn Vinashin; cương quyết không để vỡ nợ, sụp đổ, gây tác động xấu đến sự phát triển của ngành công nghiệp đóng tàu, mức độ tín nhiệm vay, trả nợ quốc tế và môi trường đầu tư của đất nước.” Thi hành lệnh của Bộ Chính trị khi ấy có 15 người, kể cả Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, bây giờ là Tổng Bí thư đảng và Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, Nhà nước CSVN đã “Giải trình” về vụ Vinashin trước Quốc hội ngày 24-11-2010.

Người làm việc này không ai khác hơn lại là Nguyễn Tấn Dũng. Dũng nói : “ Ngày 18 tháng 11 năm 2010, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt Đề án tái cơ cấu Tập đoàn Vinashin với mục tiêu là sớm ổn định sản xuất kinh doanh, củng cố uy tín, thương hiệu, giảm lỗ, có lãi, từng bước trả được nợ, tích lũy và phát triển; xây dựng Tập đoàn làm nòng cốt của ngành công nghiệp tàu biển, là ngành mũi nhọn để phát triển kinh tế hàng hải và thực hiện Chiến lược Biển. Theo đó, đến 2013, Tập đoàn Vinashin sau khi hoàn thành Đề án tái cơ cấu sẽ còn 43 đơn vị và doanh nghiệp hoạt động chuyên môn hoá, tập trung vào 3 lĩnh vực chính là đóng và sửa chữa tàu biển, công nghiệp hỗ trợ và đào tạo công nhân kỹ thuật chuyên ngành. Đối với các đơn vị không tiếp tục nằm trong cơ cấu của Tập đoàn với tổng tài sản hơn 27 nghìn tỷ đồng, nợ phải trả trên 23 nghìn tỷ đồng, số lao động khoảng 13 nghìn người sẽ được sắp xếp lại phù hợp, đúng pháp luật, theo các hình thức: cổ phần hoá, bán doanh nghiệp, bán nợ, chuyển nợ thành vốn góp, chuyển nhượng phần vốn góp, giải thể, phá sản…; bảo đảm các yêu cầu về quyền lợi, nghĩa vụ hợp pháp của nhà đầu tư, người lao động; thu hồi tối đa các khoản vốn đã đầu tư, trả được nợ; tập trung vào thực hiện nhiệm vụ chính của Tập đoàn.”

Dũng báo cáo tiếp rằng : “ Tuy khó khăn còn rất lớn nhưng việc triển khai các giải pháp tái cơ cấu Tập đoàn Vinashin đã có kết quả bước đầu tích cực. Đã chấn chỉnh, kiện toàn một bước về tư tưởng, tổ chức, đội ngũ cán bộ và quy chế quản lý nội bộ của Tập đoàn. Đến nay, về cơ bản, sản xuất kinh doanh được duy trì và có bước phục hồi. Từ đầu năm đến ngày 18 tháng 11 năm 2010 Tập đoàn đã giao được 36 tàu với giá trị hợp đồng trên 280 triệu USD, trong đó có 21 tàu xuất khẩu. Từ nay đến cuối năm sẽ giao thêm 21 tàu với tổng giá trị gần 293 triệu USD, trong đó có 7 tàu xuất khẩu. Tập đoàn đang phấn đấu giao thêm 9 tàu nữa, nâng tổng số tàu dự kiến giao trong năm lên 66 tàu với tổng giá trị gần 600 triệu USD. Các doanh nghiệp thành viên của Tập đoàn cũng đang tích cực hoàn thành các con tàu đang đóng và tìm thêm các hợp đồng mới để khai thác tối đa cơ sở vật chất kỹ thuật hiện có. Đã có một số khách hàng trong và ngoài nước ký thêm các hợp đồng đóng mới với Tập đoàn. Năm 2010 doanh thu của Tập đoàn dự kiến sẽ đạt 14 – 15 nghìn tỷ đồng và lỗ kinh doanh sẽ ít hơn năm 2009. “

Đó là những điều Dũng nói thế thì mọi người cũng chỉ biết ghi nhận. Kết qủa ra sao sau gần một năm thực hiện kế hoạch thì chưa có báo cáo rõ ràng.

Bằng chứng này đã được Nguyễn Sinh Hùng báo cáo (nhưng thật ra là chỉ nói lại những điều Dũng đã báo với Quốc hội năm ngoái) ngày 21-03 (2011) : “ Thực hiện Kết luận của Bộ Chính trị về tái cơ cấu Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam, Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt Phương án tái cơ cấu Tập đoàn, tập trung vào 3 lĩnh vực chính là công nghiệp đóng và sửa chữa tàu biển, công nghiệp phụ trợ cho việc đóng và sửa chữa tàu biển, nghiên cứu thiết kế, đào tạo nâng cao tay nghề cho đội ngũ cán bộ công nhân công nghiệp tàu biển với mục tiêu sớm ổn định tổ chức sản xuất kinh doanh, từng bước củng cố uy tín, thương hiệu của Tập đoàn, giảm lỗ, có lãi, trả được nợ, tích lũy và phát triển. Phương án này đang được tích cực triển khai.

Theo đó, cơ cấu của Tập đoàn sẽ còn lại Công ty mẹ và 42 công ty thành viên, các đơn vị khác thực hiện rút vốn, chuyển nhượng, cổ phần hóa, giải thể, phá sản để tập trung nguồn lực cho ngành nghề sản xuất kinh doanh chính.

Thủ tướng Chính phủ đã phê duyệt Điều lệ và bổ nhiệm lãnh đạo mới của Tập đoàn, chỉ đạo sắp xếp lại sản xuất kinh doanh, đổi mới công tác quản trị doanh nghiệp, tái cơ cấu tài chính, khoanh nợ, giãn nợ, cho vay mới… để duy trì và ổn định sản xuất kinh doanh. Đến nay tình hình đã có những kết quả bước đầu. Nhờ đó, sản xuất kinh doanh đã từng bước ổn định và phục hồi, bàn giao thêm được nhiều tàu cho khách hàng, các tàu vận tải biển đã hoạt động trở lại, việc làm và thu nhập của người lao động được bảo đảm.

Khó khăn thách thức còn nhiều nhưng những kết quả bước đầu cho thấy việc tái cơ cấu theo Kết luận của Bộ Chính trị là đúng hướng. Với tình hình kinh tế thế giới, thị trường vận tải biển, công nghiệp tàu biển hồi phục và sự quyết tâm của Đảng và Chính phủ, nỗ lực của cán bộ công nhân, Tập đoàn sẽ vượt qua được khó khăn, tiếp tục tái cơ cấu, trả nợ và phát triển.”

Cũng cần biết rằng, tất cả những nỗ lực và thành công của việc tái cơ cấu Vinashin vỡ nợ chưa được chính phủ báo cáo thành tiền như đã thu vào bao nhiều, trang trải được bao nhiêu nợ nần, còn nợ bao nhiêu, những ai là chủ nợ và đến bao giờ thì người dân hết còn phải đai lưng ra lấp cho đấy cái thùng rỗng phá sản Vinashin ?

Vậy mà những cấp lãnh đạo trong đảng và nhà nước có trách nhiệm trực tiếp đến con tầu chìm Vinashin lại không có trách nhiệm gì với nhân dân, những người bị mất cả chì lẫn chài trong canh bạc này thì chỉ có xẩy ra ở nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà thôi.

Nếu vụ này xẩy ra ở Nhật Bản hay Nam Hàn hay các nước “có tư cách” và “văn hóa từ chức”, hay biết tự trọng “đấm ngực ăn năn thống hối trước dân” thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Võ Hồng Phúc; Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh và Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải: Hồ Nghĩa Dũng cùng những cán bộ có trọng trách kiểm tra, thanh tra trong đảng và nhà nước đã phải về vười đuổi gà, hay bị trừng phạt từ lâu rồi.

DŨNG NHẬN LỖI CHÀO HÀNG

Nhưng trước khi nghe Nguyễn Sinh Hùng báo cáo đảng sẽ trừng phạt ai trong vụ Vinashin thì hãy nghe tiếp lời nhận trách nhiệm bằng “nước bọt” của Nguyễn Tấn Dũng trong “Giải trính” ngày 24/11/2010.

Dũng nói : “ Thưa Quốc hội, những việc làm sai trái của lãnh đạo Tập đoàn Vinashin đã gây hậu quả nghiêm trọng. Những người trực tiếp quản lý điều hành hoạt động sản xuất kinh doanh của Tập đoàn vi phạm pháp luật đang được các cơ quan chức năng điều tra, làm rõ và sẽ xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật. Thực trạng này có trách nhiệm của Chính phủ, của các thành viên Chính phủ có liên quan trong việc thực hiện chức năng quản lý nhà nước và quản lý của chủ sở hữu, nhất là chưa tập trung hoàn thiện được đầy đủ, chặt chẽ hệ thống cơ chế chính sách trong quản lý đầu tư, sử dụng vốn, lập mới doanh nghiệp, mở thêm ngành nghề kinh doanh và trong giám sát, kiểm tra, thanh tra đối với các tập đoàn kinh tế, các tổng công ty nhà nước. Mặt khác, việc thực hiện chức năng nhiệm vụ được giao, việc tiến hành và xử lý sau giám sát, kiểm tra, thanh tra của cơ quan chức năng thuộc Chính phủ còn kém hiệu lực hiệu quả nên chưa phát hiện được đầy đủ và ngăn chặn kịp thời những việc làm sai trái và báo cáo không trung thực của lãnh đạo Tập đoàn Vinashin.

Là người đứng đầu Chính phủ, tôi xin nhận trách nhiệm về những hạn chế yếu kém nêu trên của Chính phủ.

Chính phủ và Thủ tướng Chính phủ nhận thức sâu sắc trách nhiệm của mình là phải thực hiện tốt nhất chức trách nhiệm vụ được giao, tập trung sức thực hiện có kết quả Kết luận chỉ đạo của Bộ Chính trị và thực hiện thành công Đề án tái cơ cấu Tập đoàn Vinashin, không để xảy ra vụ việc tương tự Vinashin.”

Nói đãi môi như thế thì đứa trẻ lên ba cũng có thể nói được, cần gì đến một ông Thủ tướng của một nước có trên 86 triệu dân ?Vậy Đảng và Nhà nước Việt Nam đã trừng phạt ai trong vụ Vinashin ?

Theo lời Nguyễn Sinh Hùng thì thay vì “đánh rắn bằng đầu” thì họ đã đánh nó ở “cái đuôi” bằng cách đánh kẻ thừa hành thay vì đập đầu lãnh đạo.Hùng báo cáo Quốc hội ngày 21/03 (2011) : “Đối với cá nhân nguyên là lãnh đạo và cán bộ liên quan ở Tập đoàn, Bộ Công an cùng các cơ quan chức năng thi hành pháp luật đã tiến hành điều tra, khởi tố, bắt tạm giam một số cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật, cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế. Đến nay công tác điều tra đang được tiếp tục củng cố chứng cứ để xử lý nghiêm minh, kịp thời, khách quan theo đúng quy định của pháp luật.”

Cho đến tháng 3 (2011), nhà nước đã bắt giam 17 người liên quan, đứng đầu bởi Phạm Thành Bình, Chủ tịch Hội đồng Qủan trị Tập đòan Cộng nghiệp tàu thủy Việt Nam.

Nhưng liệu những nạn nhân này có bị sử dụng làm “vật tế thần” cho các quan chức ngồi mát ăn bát vàng không, hay họ sẽ khai trắng ra ai đã “bất đèn xanh” cho họ vi phạm lệnh cấm “trên bảo dưới không nghe” khi bị đem ra xét xử là điều ai cũng muốn biết.

CHỊU TRÁCH NHIỆM CÁI GÌ ?

Nhưng ngay từ khi vụ Vinashin đổ bể thì một số Đại biểu Quốc hội đã buộc thẳng trách nhiệm vào Nguyễn Tấn Dũng và một số Bộ trưởng liên quan đến con tầu chìm Vinashin vì họ không thấy có quan chức nào biết xấu hổ.

Đại biểu Quốc hội tỉnh Lạng Sơn, ông Nguyễn Minh Thuyết đã mạnh dạn yêu cầu Quốc hội lập Ban điều tra những người có trách nhiệm trong vụ con tầu chìm Vinashin và “bỏ phiếu tín nhiệm” Nguyễn Tấn Dũng và những người có trách nhiệm khác.

Ông Thuyết nói tại phiên họp ngày 01/11/2010: “ Căn cứ Hiến pháp và Luật Tổ chức Quốc hội, tôi trân trọng đề nghị Uỷ ban Thường vụ Quốc hội tổ chức để Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm của các thành viên Chính phủ trong vụ việc này, trên cơ sở đó, vào thời gian cuối kỳ họp, bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan.

Để tạo điều kiện cho công tác điều tra của Uỷ ban lâm thời, tôi đề nghị Quốc hội tạm đình chỉ chức vụ của các vị cần được điều tra.”

Đại biểu, Nhà sử học Dương Trung Quốc của Tỉnh Đồng Nai nói : “ Bài học về sự đổ vỡ của Vinashin hoàn toàn có thể soi vào dự án bôxít nếu chúng ta ứng xử với Vinashin bằng sự buông lỏng quyền giám sát Quốc hội, bỏ ngoài tai những ý kiến đóng góp của nhân dân không loại trừ sự lặp lại. Vinashin làm thất thoát tiền bạc và cán bộ, hậu quả của dự án bôxít nếu xảy ra liên quan đến vận mệnh của quốc gia.”

Đại biểu Bà Phạm Thị Loan nói : “ Tôi đồng tình với các ý kiến trước tôi về việc phải qui trách nhiệm đến cùng và đặc biệt Quốc hội, Đảng cần phải làm rõ trách nhiệm của những người quản lý Nhà nước. Theo tôi nghĩ những người làm sai cũng cần phải có một lời xin lỗi với nhân dân và có lẽ là cũng nên nghĩ đến văn hóa từ chức để nhân dân còn có lòng tin với lãnh đạo Nhà nước và với Đảng.”

Ông Lê Văn Cuông lên tiếng : “ Tôi tán thành ý kiến đại biểu Nguyễn Minh Thuyết đề nghị Quốc hội tại kỳ họp này cần thành lập Ủy ban lâm thời theo quy định của pháp luật, để điều tra xác làm rõ trách nhiệm của tổ chức, cá nhân có liên quan qua vụ tiêu cực ở Vinashin, nhằm ngăn chặn kịp thời, hữu hiệu các tập đoàn kinh tế lũng loạn Nhà nước.” Phản ứng nhanh đối với kết luận của Bộ Chính trị “xóa trắng lỗi” cho Nguyễn Tấn Dũng và những người liên hệ với vụ Vinashin đã được báo điện tử ViệtNamNet đưa tin ngày 23/03 (2011) : “Thảo luận tổ chiều nay về báo cáo tổng kết nhiệm kỳ Chính phủ, các đại biểu Quốc hội đã chỉ ra một số tồn tại vẫn chưa được nêu rõ ràng như hiệu quả của chủ trương sáp nhập bộ, ngành, kỷ luật hành chính. Một số ý kiến phản ánh, “dân chưa thỏa mãn với kết quả kiểm điểm sai phạm ở Vinashin”.

Giám đốc Sở Tư pháp TP.HCM Ngô Minh Hồng quan ngại, “Sai phạm ở Vinashin mà không kỷ luật ai là nhân dân không bằng lòng. Chúng ta tốn kém bao nhiêu tiền để tái cơ cấu tập đoàn này thì trách nhiệm của các thành viên Chính phủ đến đâu cũng phải nói cho rõ. Chứ chung chung như thế thì chưa thuyết phục được dân”.

GS Nguyễn Lân Dũng nói, người dân không chỉ chưa hài lòng cách xử lý vụ Vinashin mà còn cho rằng Quốc hội phải có thái độ nghiêm minh trong việc sử dụng thẩm quyền giám sát của mình. “Trong dư luận, ai bắt trộm một con vịt thôi cũng bị bắt. Thế mà trong vụ Vinashin làm thất thoát bao nhiêu tiền lại chỉ rút kinh nghiệm”, ông Dũng phàn nàn.


Trưởng đoàn ĐBQH Quảng Trị Phạm Đức Châu phân tích, “nếu chỉ nói sai phạm ở Vinashin chưa đến mức kỷ luật ai là chưa được. Cần phải kiểm điểm, xem xét trách nhiệm cụ thể. Cho dù Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã kết luận rồi nhưng, cái gì liên quan đến Đảng thì Đảng vẫn có quyền xem xét lại, liên quan đến Quốc hội thì Quốc hội vẫn có quyền yêu cầu xem xét lại”.

Bày tỏ thái độ chưa hài lòng về cách xử lý sai phạm ở Vinashin, đa số ĐBQH đều mong Chính phủ rút kinh nghiệm điều hành, tăng cường kỷ luật, kỷ cương hành chính, làm bài học cho nhiệm kỳ sắp tới. Nhiều ĐB nói, nhìn vào cách xử lý sai phạm ở Vinashin mà dân e ngại cho hiệu lực quản lý các tập đoàn khác.” Nhưng liệu phê bình của một số Đại biểu về báo cáo của Nguyễn Sinh Hùng đồi với Nguyễn Tấn Dũng và các Bộ trưởng có trách nhiệm đã để cho con tầu Vinashin thua lỗ chổng vó lên “chưa đến mức phải thi hành kỷ luật” có nhẹ quá không, hay mọi người vẫn chưa biết rằng Đảng đã chửi vào mặt cả nước khi kết luận như thế ? -/-

Phạm Trần