Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính Trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính Trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Báo chí trong dòng chảy bất tận của cuộc sống

Báo chí trong dòng chảy bất tận của cuộc sống/

imageTương Lai
-
Nhà báo là người chấm ngòi bút vào nỗi đau của nhân loại”. Người viết câu ấy là một nhà báo đã từng có mặt ở những vùng nóng bỏng nhất trên hành tinh. Những “vùng đất chết chóc” Trung Đông: Iraq, Afganistan, Pakistan… và nay là Lybia, Yemen… Nỗi đau đang thấm đẫm trên “vùng đất chết chóc” nhưng vì sứ mệnh cao cả của báo chí, nhiều nhà báo vẫn đang dấn thân vào. Những ngòi bút ấy hiểu rất rõ rằng: “viết một bài báo dở, bạn có thể mất việc, viết một bài báo hay, bạn có thể mất mạng”.
Thế nhưng, đâu chỉ nơi “vùng đất chết chóc” ấy mới có nỗi đau. Ở khắp nơi trên trái đất này, nỗi đau của con người chẳng có lúc nào vơi. Mà nước mắt con người đều cùng có vị mặn, máu con người đều cùng màu đỏ! Ấy vậy mà, nguyên nhân làm cho nước mắt phải rơi, máu phải chảy, thì thiên hình vạn trạng, làm sao kể xiết. Và có lẽ người Việt Nam là người hiểu rõ vấn đề đó hơn ai hết trên trái đất này. Đơn giản chỉ vì họ sống trên một đất nước đã từng chịu đựng nỗi đau chiến tranh kéo dài non nửa thế kỷ! Vết thương của chiến tranh chống phát xít, chống thực dân, chống đế quốc chưa kịp hàn gắn thì ngay lập tức phải tiếp tục cầm súng chiến đấu chống bọn bành trướng phương Bắc cận kề.
Cuộc chiến đấu cận kề về thời gian cũng như về không gian ấy cũng là cuộc chiến đấu đầu tiên và triền miên trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc này kể từ thời Bà Trưng Bà Triệu cho đến Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Trãi, Quang Trung. Trong cuộc chiến không cân sức đó phải luôn lưu giữ khí phách của một Trần Bình Trọng hiên ngang trước kẻ thù “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc”! Khí phách đó lưu chảy trong huyết quản của mỗi người Việt Nam.
Phải như vậy vì đó là sự quy định nghiệt ngã về vị trí địa-chính trị của đất nước nằm bên bờ Biển Đông luôn trong thế “trứng chọi đá” với một nước khổng lồ mà những nhà cầm quyền từ Tần Hán cho đến Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh tiếp đến Mao, Đặng, chưa bao giờ từ bỏ mộng bành trướng về phương Nam mà Việt Nam thì như một cục xương mắc giữa họng, không cho họ nuốt trôi Đông Nam Á! Vì thế cái lưỡi bò của họ thè ra thèm thuồng muốn liếm trọn cái “Vịnh Ba Tư thứ hai”, như tờ báo Hoàn Cầu của họ thú nhận, nhằm thỏa mãn cơn khát năng lượng của một nước đang tích lũy tư bản theo màu sắc Trung Quốc để trở thành siêu cường với bất cứ giá nào.
Trong vị thế đó, từ bao đời ông cha ta thường xuyên răn dạy tinh thần cảnh giác trong mọi ứng xử với “thiên triều”, biết tiến, biết thoái, biết nhu, biết cương nhưng luôn giữ khí phách kiên cường, không bao giờ khuất phục. Điều răn ấy được tạc vào hình hài của đất nước bằng những truyền thuyết, những huyền thoại. Chẳng hạn như 99 ngọn núi ở vùng trung du được giải thích là tượng trưng cho 99 con voi và một tượng trưng cho con voi bị chém cụt đầu do quay về hướng Bắc! Hoặc câu chuyện được ghi vào sử sách về câu đối Đằng giang tự cổ huyết do hồng! (Sông Bạch Đằng từ xưa đỏ vì máu) của sứ thần Giang Văn Minh đáp lại thái độ ngạo mạn của Sùng Trinh, vua nhà Minh trong Đồng trụ chí kim đài dĩ lục! (Cột đồng xưa giờ đã rêu xanh)! Cọc gỗ Bạch Đằng vẫn mãi mãi trụ vững trong khí phách Việt Nam tự bao đời.
Nên nhớ rằng, tuy có nhiều giải pháp và sách lược để duy trì mối quan hệ với đế chế Trung Hoa qua các triều đại, kể cả cử người đóng vai thay thế, nhưng về nguyên tắc thì không một vị vua Việt Nam nào chịu sang triều phục các hoàng đế Trung Hoa cả. Chẳng những thế, rời bỏ ngai vàng để lên núi Yên Tử dựng chùa, nghiền ngẫm về đạo Phật, mở ra một trường phái Thiền Trúc Lâm, Trần Nhân Tông vẫn không quên chuyện cảnh giác với kẻ thù. Vì thế mà trongTrúc lâm tông chỉ nguyên thanh, Ngô Thời Nhiệm đã có lời bình thâm thúy về chuyện này như sau: “Người ta thấy Điều Ngự đệ nhất tổ đến ở chùa Hoa Yên thì bảo Ngài xuất gia, ta biết rằng Đức Ngài lúc bấy giờ biết xem thiên hạ là công trong mối vô sự; nhưng ở phía Bắc vẫn có nước láng giềng mạnh mẽ, chưa được an âm. Cái ý ấy là không tiện nói ra, sợ người ta dao động, cho nên nhắm được núi Yên Tử là núi cao nhất, phía Đông nhìn về Yên Quảng, phía Bắc liếc sang hai tỉnh Lạng Sơn, Cao Bằng, dựng nên ngôi chùa, thời thường dạo chơi để xem động tĩnh, cốt để ngừa cái mối lo nước ngoài xâm phạm. Thật là một vị Vô Lượng Đại Thế Chí Bồ Tát…”. Đang có nhiều bàn thảo về điều này, song ở đây, điều cốt yếu mang tính thời sự lại ở thông điệp của ông cha gửi cho hậu thế: ý thức thường trực cảnh giác là một đòi hỏi sống còn của dân tộc. Ông cha ta đã có đôi mắt xuyên suốt lịch sử.
Thì đây, tuy chẳng hay ho gì, song vẫn buộc phải gợi lên những điều mà báo chí Trung Quốc mới đây đưa tin: “Ông Đặng năm đó đã nói một câu: trẻ con không nghe lời phải đét đít. Sau đó 10 vạn đại quân điều tới biên cương. Còn bây giờ thì sao? Trẻ con không những không nghe lời mà còn hoàn toàn không thèm để mắt tới người lớn. Ngang nhiên nói, tiến hành bầu cử quốc dân trên các đảo bãi xâm chiếm phi pháp tại Biển Đông, còn gào thét đó là công việc nội bộ của quốc gia, nói là, phải dùng vũ lực bảo vệ chủ quyền thần thánh không thể xâm phạm của đất nước mình. Điều đó chẳng phải là chống lại trời thì là cái gì. Liệu không thể đét đít chăng? Không cho bài học, từ nay trở đi liệu có ổn không? Không đánh bây giờ thì đợi đến khi nào?”. *
Cũng là nhà báo đó thôi. Ở đây chúng cũng chấm ngòi bút của chúng vào “nỗi đau của nhân loại” đấy chứ. Chỉ có điều, đó là nỗi đau về những con người bị đầu độc bởi chủ nghĩa bành trướng Đại Hán đang ngậm máu phun người, ngông cuồng tự phong cho mình quyền “bình định thiên hạ”. Những ngòi bút ấy chắc không biết rằng, những ai có lương tri trên thế giới, trong đó có người Trung Quốc, đều không quên: kẻ xua 10 vạn quân xâm lược Việt Nam năm 1979 cũng chính là kẻ mười năm sau đó đã hạ lệnh cho xe tăng nghiến nát những thanh niên ưu tú Trung Quốc đấu tranh đòi tự do dân chủ trên quảng trường Thiên An Môn, gây nên một trong những sự kiện thảm khốc và ô nhục nhất trong lịch sử Trung Quốc, một nỗi đau lớn của dân tộc Trung Hoa!
Những người có lương tri trên thế giới, trong đó tất nhiên là có người Trung Quốc vẫn còn lưu giữ trong tim mình hình ảnh “Người biểu tình vô danh“, đứng chặn một đoàn xe tăng tại Bắc Kinh trong hơn nửa giờ ngày 5 tháng 6 năm 1989 do nhà báo Jeff Widener (Associated Press) chụp:
clip_image002
Nếu nói tư tưởng một khi thâm nhập được vào quần chúng sẽ trở thành một lực lượng vật chất, thì tấm hình này đang nói về hai “lực lượngvật chất” ấy đang đối diện nhau.
Người thanh niên Trung Quốc mặc áo trắng đứng đơn độc trước đoàn xe tăng cũng do những người Trung Quốc cầm lái [chắc cũng là thanh niên] đang sẵn sàng nghiến nát mình! Con người được gọi là “vô danh” đó đi vào lịch sử như một anh hùng, đại diện cho một khát vọng cao cả ngàn đời của con người, khát vọng dân chủ và tự do, đang thách thức một “lực lượng vật chất” sẵn sàng nghiến nát khát vọng cao cả ấy. Bốn chiếc xe tăng, không hiểu thuộc bình đoàn 27 hay 38 được điều từ vùng “viễn biên” hay “vùng sâu, vùng xa” nào đó về Băc Kinh với sứ mệnh dẹp tan bọn phản động, chắc cũng sẽ “đi vào lịch sử”, nhưng theo một hướng khác.
Rồi từ một tấm hình khác, cũng do một nhà báo chụp nói về Triệu Tử Dương dùng loa để nói với các sinh viên vào ngày 19 tháng 5 năm 1989. Đằng sau ông (người thứ hai từ bên phải, mặc áo đen) là Ôn Gia Bảo. Đây là lần xuất hiện cuối cùng của Triệu Tử Dương trước công chúng Sau đó ông bị quản thúc tại gia đến khi chết:
clip_image004
Cho đến nay, tại Trung Quốc, những tấm hình này vẫn đang bị ca3Q. Sự kiện Thiên An Môn vẫn là điều cấm kỵ với báo chí nước này, báo chí phải dành cho những trang viết như vừa dẫn ở trên. Thế nhưng, trong trái tim chính trực và nóng bỏng khát vọng tự do của những người Trung Quốc chân chính, những người vẫn cháy bỏng trong tâm hồn mình hình tượng bất tử của Khuất Nguyên trên dòng sông Mịch La thuở nào trong lịch sử văn hóa Trung Hoa thì khát vọng về công lý, về tự do dân chủ vẫn là ngọn lửa không bao giờ tắt.
Vừa rồi, vào ngày 5.6.2011, trên các trang mạng đã tràn ngập hình ảnh và bình luận về sự kiện Thiên An Môn. Tại Hồng Kông, hàng ngàn người đốt đuốc để “canh giữ ngọn lửa Thiên An Môn”. Và trong trái tim của loài người, ngọn lửa ấy chẳng bao giờ tắt. Hình ảnh dưới đây là một trong những ví dụ: Một đài kỷ niệm đã được dựng lên tại thành phố Wrocław ở Ba Lan với hình ảnh một chiếc xe đạp bị phá hỏng và một vệt xích xe tăng – biểu tượng của những cuộc phản kháng trên quảng trường Thiên An Môn:
clip_image006
Liệu những hình ảnh vừa gợi ra có nói lên tư tưởng không? Và nếu có thì bằng cách nào để tư tưởng thâm nhập được vào quần chúng?
Có nhiều cách, nhiều kênh để thâm nhập, nhưng có lẽ báo chí là cách cập nhật nhất, rộng rãi nhất và cũng tiện lợi nhất để thực hiện điều đó. Kênh báo chí truyền thông là kênh thông tin trực tiếp nhất đưa những tư tưởng lớn, những tình cảm lớn đến tận hang cùng ngõ hẻm. Báo chí vốn đã có chức năng và lợi thế khó có gì so sánh được, chức năng và lợi thế đó lại tăng lên bội phần với công nghệ thông tin, kỹ thuật truyền tin của thế kỷ XXI. Báo chí đã làm cho một tư tưởng lớn trong đầu óc của một người đến được với nhiều người, chuyển thành sức mạnh “tức nước vỡ bờ” trong hành động của quần chúng nhân dân.
Thế nhưng, đừng quên một sự thật oái oăm mà bức ảnh “người biểu tình vô danh” ở trên đã chuyển tải: những thanh niên Trung Quốc lái những chiếc xe tăng kia chẳng nhẽ lại không có “tư tưởng” sao?
Có chứ. Họ cũng được “giáo dục” kỹ là đằng khác để nhằm thực hiện lời thề bảo vệ những cái mà vì chúng mà họ tồn tại. Họ làm sao biết được những sự thật khủng khiếp về những tội ác đã được gây nên trên đất nước họ. Xin chỉ trích ra đây vài mẩu tin trong cuốn sách Mao Trạch Đông – Ngàn năm công tội do đại tá Tân Tử Lăng, một nhà nghiên cứu và giảng dạy tại Học viện Quân sự cấp cao Trung Quốc mà Thông Tấn Xã Việt Nam đã xuất bản: Theo số liệu chính thức do Bộ Chính trị Trung Quốc giải mật tháng 9-2005, sau 4 năm Mao phát động “cao trào xã hội chủ nghĩa ở nông thôn” có tới 37,55 triệu người chết đói. Cuộc Cách mạng văn hóa kéo dài 10 năm đã lấy thêm sinh mạng của gần 20 triệu người dân Trung Quốc. Cũng theo tài liệu “giải mật” này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Đại Quân, một cán bộ Ban Công tác nông thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ, chỉ trong một năm, từ tháng 12-1959 đến 11-1960 có 48 bé gái 7 tuổi trở xuống bị người lớn làm thịt, chiếm 90% số bé gái cùng độ tuổi. Trịnh Đại Quân kể: người ta phát hiện ra vụ ăn thịt trẻ em đầu tiên do toán điều tra nhìn thấy “một làn khói mỏng tỏa ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa”. Họ bao vây, vu hồi, rồi đồng loạt nhảy vào: “Nhà Nhị Oa tám nhân khẩu, đã chết đói hai, nhưng chỉ còn lại năm. Bé gái Thụ Tài đang bị luộc trong nồi. Trong lúc tổ tuần tra tìm dây trói can phạm, Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài nhai ngấu nghiến”. Nạn ăn thịt trẻ con sau đó còn lan ra: “Kẻ nhẫn tâm thì ăn thịt con ngay tại nhà mình. Kẻ mềm yếu hơn thì gạt nước mắt đổi con với hàng xóm…”
Thế đấy! Đây chính là người Trung Quốc nói ra, đâu phải của “những lực lượng thù địch” muốn bôi nhọ đất nước vĩ đại của Khuất Nguyên, của Lỗ Tấn!
Chao ôi, chẳng phải chính Lỗ Tấn đã từng lên án cái thứ “văn hóa ăn thịt người” trong Nhật ký người điên với nhân vật Ngụy Liên Thù in trong tập Gào thét đó sao? Chẳng phải vì muốn thức tỉnh người Trung Quốc mà nhà đại văn hào ấy đã phải chấm ngòi bút vào máu của mình để viết ra những tác phẩm bất hủ đó sao? Đừng quên rằng tác giả của A Q chính truyện trước khi bắt tay vào viết tác phẩm bất tử nhằm phê phán cái “quốc dân tính” lạc hậu này là một nhà báo với những chính luận vang dội một thời trên văn đàn. Dám đoan chắc rằng, người thanh niên đơn độc đứng hiên ngang trước đoàn xe tăng sẵn sàng nghiến nát kia đã từng đọc Lỗ Tấn, từng nuôi trong tim mình khát vọng của Lỗ Tấn, từng đọc những bài chính luận nảy lửa được lưu giữ trong những tuyển tập tác phẩm của đại văn hào Lỗ Tấn. Bởi vậy, cho dù phải nói đến sức mạnh của những “tư tưởng” mù quáng tượng trưng bởi những chiếc xe tăng ghê rợn kia thì rút cuộc thì vẫn phải nói về sức mạnh khôn lường của báo chí ở cái hướng thuận với bước tiến của lịch sử, cho dù lực lượng cản trở bước tiến của lịch sử vẫn đang hoành hành.
Ai đó đã gợi lên một ý thật đẹp: báo chí “là cái thế giới ý tưởng không ngừng trào ra từ thực tế hiện thực lại chảy trở về hiện thực như một dòng thác đầy sinh khí”**. “Dòng thác đầy sinh khí” ấy cuộn chảy trong mạch sống của xã hội, tiếp nhận được sức mạnh từ mạch sống ấy, góp phần nâng cao thêm, phát huy lên, rồi lại chuyển tải sức mạnh ấy đến từng con người, từng gia đình, từng cộng đồng.
Bởi lẽ báo chí là một chỉ báo sống động về đời sống tinh thần của xã hội. Hiểu được như vậy để có đủ căn cứ mà tin thêm vào sức mạnh của báo chí khi “báo chí sống trong nhân dân và trung thực chia sẻ với nhân dân niềm hy vọng và nỗi lo lắng của họ, tình yêu và lòng căm thù của họ, niềm vui và nỗi buồn của họ”**. như vậy để những người đang chiến đấu trên trận địa báo chí dám trải lòng mình ra để tiếp nhận nghị lực và sức mạnh từ nguồn mạch cuộc sống của đông đảo quần chúng nhân dân, để mỗi nhà báo có thể “là con mắt sáng suốt của tinh thần nhân dân, là hiện thân sự tin cậy của nhân dân đối với bản thân mình”**.
Sức mạnh của báo chí chỉ có thể có khi, cùng với việc thực hiện chức năng chuyển tải những thông điệp từ trên xuống, phải biết cách chuyển tải những thông tin phản hồi từ dưới lên. Mà chuyển tải những thông tin phản hồi từ dưới lên  trách nhiệm xã hội quan trọng nhất của báo chí. Báo chí thường xuyên gióng lên tiếng chuông cảnh báo về tâm trạng quần chúng, những bức xúc, băn khoăn, những khát khao, kỳ vọng, những buồn vui, phẫn nộ của những “con người bé nhỏ” đang lầm lũi, nhẫn nại và kiên cường trong cuộc mưu sinh cho mình, gia đình mình và góp phần thúc đẩy xã hội đi tới. Không làm được nhiệm vụ tạo nên một luồng chảy sống động của thông tin phản hồi từ cuộc sống “bên dưới“, từ “phần chìm của tảng băng“, báo chí sẽ tự đánh mất vai trò thật sự của mình.
Trong Những người khốn khổ, Victor Hugo có viết một câu bất hủ: “Hãy nhìn vào dân chúng, bạn sẽ tìm thấy chân lý”. Quả thật, phải tìm chân lý từ trong nguồn mạch bất tận ấy, của dòng sông cuộc sống.
Dòng sông ấy vẫn tuôn chảy không ngừng… Nương theo địa hình, có lúc tưởng như sông chảy ngược. Nhưng không, sông vẫn xuôi về biển cả. Tốc độ dòng sông được quyết định ở sức cuộn chảy từ bên dưới.
Ở những đoạn nước xoáy, nơi những khúc sông rẽ ngoặt, sức cuộn chảy từ bên dưới đẩy những bèo bọt rác rưởi dồn lên, dạt vào hai bên bờ để dòng sông xuôi về biển lớn, vươn tới cái đích ở phía chân trời! Báo chí phải tắm mình vào dòng sông ấy mới có thể hoàn thành sứ mệnh cao cả của mình.
clip_image008
Hịch Tướng sĩ” của Trần Hưng Đạo được khắc ghi trên phù điêu mới dựng tại công viên Bạch Đằng (Nha Trang). Trúc Nam Sơn.
T. L.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
_________________
* Đây là lời trích trong bài Liệu khi Trần Tổng Tham mưu trưởng trở về [tức là Trần Bỉnh Quốc vừa có chuyến công du đến Mỹcó là lúc dạy cho An Nam bài học? (theohttp://bbs.tiexue.net/bbs31-0-1.html ngày 22/5/2011).
**. C. Mác và Ph. Ăng-ghen Toàn tập. Tập I. NXBCTQG 1995, tr.99, tr.100, tr.237 .

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Henry Kissinger: Trung Quốc không thể trở thành siêu cường qu








Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger trong một bài phát biểu của mình mới đây đã công khai khẳng định rằng Trung Quốc không thể trở thành một siêu cường quốc hùng mạnh bởi trong nhiều năm tới đây chính quyền Bắc Kinh sẽ phải đối mặt với hàng loạt các vấn đề xuất hiện bên trong đại lục.

Cựu quan chức ngoại giao hàng đầu nước Mỹ Henry Kissinger nói rằng mặc dù gặt hái được những ảnh hưởng khá nhanh trên trường quốc tế, tuy nhiên, Trung Quốc sẽ phải giải quyết hàng loạt các vấn đề ngay trong nội địa và khó có thể trở thành một quốc gia mạnh như hiện nay được mô tả bằng khái niệm “siêu cường quốc”.
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
 
“Tôi tin rằng trong 10 năm tới đây, Trung Quốc sẽ phải đánh vật với việc làm cách nào để có thể đưa những vấn liên quan đến thể chế chính trị ăn khớp với quá trình phát triển kinh tế của nước này” – Cựu ngoại trưởng Henry Kissinger nói trong một buổi tranh luận đông chật người tham gia ở Toronto, Canada.

“Tôi không tin một quốc gia đang phải cố gắng giải quyết những thay đổi căn bản lại có đủ thời gian để thống trị thế giới”.

Trong buổi tranh luận xoay quanh chủ đề “năng lực địa chính trị, chính trị và kinh tế của Trung Quốc” được tổ chức trong vòng 2 tiếng đồng hồ tại Toronto, Canada, Cựu ngoại trưởng Kissinger dự đoán rằng những thách thức thực sự chính là việc Mỹ và Trung Quốc sẽ phải điều chỉnh để hình thành một trật tự thế giới mới, trong đó không có ai được phép “giơ tay cao hơn”.

“Chúng ta phải hiểu rằng Trung Quốc sẽ phát triển mạnh hơn và sẽ buộc phải ngừng các động thái mang tính chất hiếu chiến”.

“Tuy nhiên, Trung Quốc cần phải hiểu những giới hạn của mình trong quá trình xác lập các lợi ích của Trung Quốc trên quy mô toàn cầu, nếu không Trung Quốc sẽ bị cách chính phủ khác xa lánh”- ông Kissinger nói thêm.

Tại cuộc tranh luận này, Nhật Bản được dự đoán là nước sẽ trở thành một siêu cường trên quy mô toàn cầu.
http://giaoduc.net.vn/quoc-te/43-tu-lieu/5610-henry-kissinger-trung-quc-khong-th-tr-thanh-cng-quc.html

Dân tộc đang hồi sinh


(Thư gửi GS Nguyễn Huệ Chi và Ban điều hành trang BVN)
Thái Hữu Tình
Thưa Giáo sư Nguyễn Huệ Chi cùng Ban điều hành trang mạng Bauxite Việt Nam.
Cách đây chưa lâu, những trí thức lo lắng cho Dân trí và Văn hóa của Dân tộc đều nhận thấy tình trạng vô cảm và mất gốc trong xã hội. Một Dân tộc đã đến độ vô cảm và mất gốc thì coi như một Dân tộc chết, chỉ còn chờ kẻ cướp nước xông vào khiêng đi hoặc kẻ bán nước ký giấy bán “cái roẹt” là xong. Và đúng là kẻ xâm lược đã không bỏ lỡ “thời cơ vàng” ấy của chúng. Chúng đang hung hãn như đi vào chỗ không người, sỉ nhục Tổ quốc chúng ta.
Nhưng trong họa đã có phúc. Từ khi đất nước “thu về một mối dưới sự lãnh đạo”, đã bao giờ người dân dám tự tiện xuống đường bộc lộ lòng yêu nưóc Việt Nam, một khi Đảng chưa bảo xuống đường? Cuộc thức tỉnh đã khơi nguồn từ 3 năm trước, cũng vì những hành động leo thang của Trung Quốc lúc ấy, lặng đi một hồi, nay chính kẻ xâm lược lại đánh thức chúng ta.
1/ Để “cảm” cái “ơn” đã đánh thức Dân tộc Việt Nam, tôi đã có bài thơ “cảm ơn kẻ cướp Trường Sa” (viết ngày biểu tình sôi sục 10-12-2007). Nay chính là lúc tôi xin Giáo sư cho nhắc lại bài thơ này.

DÂN TỘC HỒI SINH
Sinh viên biểu tình phải đâu chuyện lạ
Nhưng nước mình khác nước người ta (!)
Nếu quả thực đã hồi sinh được hồn Dân tộc
Thì tôi thực tình, cảm ơn kẻ cướp Trường Sa
Kẻ quen lấy thịt đè người!
Vẫn còn đó thịt xương thối rữa:
Máu đỏ Bạch Đằng, xương trắng Đống Đa!
Nó cậy tài chuyên làm đồ giả
Mười sáu chữ vàng cũng đồ vàng mã [1]
Môi răng gì một giọng lái buôn.
Toàn dân nghe chăng…” lời của quốc hồn
Thưa tiên tổ chúng con nghe rõ
Nhục vong quốc bao năm còn đó
Dẹp phân ly, đoàn kết giữ sơn hà!
Này anh Công an, đứng vào đây sát cánh
Nối vòng tay, ta giữ nước non ta!
Một sớm mùa đông nước non này ấm lại
Cám ơn mày, kẻ cướp Trường Sa!
10-12-2007
Và chính từ sự xúc động thiêng liêng ấy, tôi thấy trang mạng Bauxite Việt Nam cần dõng dạc công bố điều chân lý nóng hổi trước mắt như sau: NGĂN CẢN NHÂN DÂN BIỂU TÌNH ÔN HÒA CHỐNG XÂM LƯỢC LÀ HÀNH VI PHẢN QUỐC!
Người Công an Việt Nam yêu nước một mặt có nhiệm vụ giữ an ninh cho các Sứ quán và Tổng lãnh sự nước ngoài, một mặt có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo vệ an ninh cho các đoàn biểu tình của dân mình, không để cho những kẻ côn đồ tự tiện gây rối, tự tiện bắt người biểu tình như một Công an chính thức vậy! Tại sao đối với những kẻ giả danh Công an làm điều phản quốc, khủng bố dân, mà Nhà nước ta lại làm ngơ cho chúng làm điều phạm pháp kéo dài như vậy?
Ông Trương Tấn Sang nên có tiếng nói diệt bọn SÂU khủng bố này, nguy hiểm hơn các SÂU kinh tế, SÂU tham nhũng.
- Trước sự thực cuộc biểu tình ngày 19-6-2011 ở Sài Gòn không tiến hành được như ở Hà Nội, chúng ta nên phê phán sự xiết chặt An ninh ở Sài Gòn quá đáng, và động viên tinh thần quyết tâm của bà con Sài Gòn, chứ không nên ganh tỵ rằng nhà nước “yêu” dân Hà Nội hơn nên bật đèn xanh, nghĩ như vậy là sa bẫy…
2/ Người biểu tình phải hướng vào mục tiêu đoàn kết chống xâm lược, không được làm gì chệch mục tiêu đó. Ngoài việc giương khẩu hiệu và hô khẩu hiệu cần có những BÀI HÁT thích hợp, để tăng khí thế kết đoàn, yêu nước, chống xâm lăng. Lực lượng đông đảo và có sinh lực nhất là các bạn thanh nhiên, sinh viên nam nữ. Tôi gợi ý một bài rất thích hợp với tinh thần đó: Bài HỌC SINH HÀNH KHÚC của Lê Thương. Những thanh niên cuối của “thế hệ vàng” ngày trước, khi cất lên lời ca hùng tráng:
Học sinh là người Tổ quốc mong cho mai sau
Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao
Lúc khắp quốc dân tranh đấu hy sinh cho nền độc lập
Học sinh nề chi tuổi xanh trong lúc phấn đấu
Đem hết can tràng của người Việt Nam tiến lên!

Học sinh là mầm sống của ngày mai
Nung đúc tâm hồn để nối chí lớn
Theo các thanh niên sống vì giống nòi
Liều thân vì nước, vì dân mà thôi…
 
là thấy tuổi thanh xuân của mình được chắp cánh, thấy tâm hồn được trong sạch, thấy nghĩa vụ phải đem bầu máu nóng giữ gìn và xây đắp non sông. Các bạn thanh niên sinh viên bây giờ đồng thanh hát hành khúc này nhất định cũng thấy lòng mình như vậy. Các bậc cao niên nghe hành khúc này sẽ được sống lại tuổi trẻ hào hùng đã qua,
Tôi xin chép lại toàn bộ lời ca và 1 file âm thanh (đính kèm) của bài HỌC SINH HÀNH KHÚC để các bạn sử dụng. Kính nhờ trang mạng BVN chuyển tải.
Một ngày non nước hồi sinh, thấy mình trẻ lại.
Cảm ơn Giáo sư và trang mạng Bô-xít.
Kính thư
Thái Hữu Tình.
Phụ lục: Toàn bộ lời ca bài HỌC SINH HÀNH KHÚC của Lê Thương:
Học sinh hành khúc
Nhạc và lời: Lê Thương
Học sinh là người Tổ quốc mong cho mai sau
Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao
Lúc khắp quốc dân tranh đấu hy sinh cho nền độc lập
Học sinh nề chi tuổi xanh trong lúc phấn đấu
Đem hết can tràng của người Việt Nam tiến lên!
Điệp khúc 1:
Học Sinh là mầm sống của ngày mai
Nung đúc tâm hồn để nối chí lớn
Theo các thanh niên sống vì giống nòi
Liều thân vì nước, vì dân mà thôi
Điệp khúc 2:
Học sinh là người mới của Việt Nam
Đã thoát ra một thời xưa tối ám
Đem sức thanh tân chống mọi suy tàn
Học sinh làm sáng đời dân Việt Nam.
 

Chú thích:
[1] Thứ vàng thoi làm bằng giấy để đốt cho người chết.
[2] Trích lời bài hát Hội nghị Diên Hồng của Lưu Hữu Phước.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Nếu Tàu đánh ta, ai sẽ bỏ chạy ra nước ngoài?


Mạc Văn Trang
Mới đây tôi nhận được thư của con gái từ nước ngoài gửi về. Con tôi rất lo lắng về việc càng ngày Tàu càng gia tăng khiêu khích quân sự trên vùng biển của ta với những hành động tàn bạo, ngang ngược, bất chấp mọi luật pháp và đạo lý đối với dân ta, nước ta. Ta càng nhân nhượng, Tàu càng lấn tới và đến mức không còn kìm nén, nhẫn nhục được nữa thì tất yếu xảy ra chiến tranh… Ai cũng có thể hình dung Tàu to lớn, thâm độc, nhỏ nhen, hung hăng, tàn ác như thế nào! Và con gái khuyên: Bố mẹ già yếu rồi, chuẩn bị sơ tán sang đây với chúng con… Chiến tranh xảy ra bây giờ không như ngày xưa đâu, họ chạy hết ấy mà!? Tôi thấu hiểu tấm lòng, nỗi âu lo của con cái cho bố mẹ. Tôi nghĩ người con nào ở vào hoàn cảnh như con gái tôi cũng lo lắng cho cha mẹ và mong cha mẹ sang lánh nạn… Nhưng có điều con tôi đặt ra: “Họ chạy hết ấy mà”, làm tôi cứ băn khoăn suy nghĩ: “Họ” ở đây là ai? Có phải con tôi đã nghĩ sai chăng? Hay đúng là xã hội ngày nay có một bộ phận chỉ lo vơ vét đầy túi, lo vinh thân, phì gia và khi có biến là chuồn nhanh, mặc dân, mặc nước? Tôi càng băn khoăn khi thấy nhiều người sôi sục biểu tình bày tỏ tình yêu nước, căm phẫn lên án hành động trắng trợn vừa ăn cướp, vừa la làng của bọn Tàu, thì nhiều người khác lại thờ ơ, thậm chí có những kẻ ngăn cản, đe dọa, đàn áp những người biểu tình, trong khi người dân chỉ muốn bày tỏ lòng yêu nước môt cách ôn hòa, đúng pháp luật…
Cùng lúc này tôi nhận được thư của một bạn trẻ từ nước Đức hỏi, có phải ở nhà sắp có lệnh tổng động viên vào bộ đội để chiến đấu với bọn bành trướng Trung Quốc không? Nếu có, cháu sẵn sàng xin nhập ngũ! Và một ông bạn, đúng ra là người cùng họ Mạc, mới nhận ra nhau và thư qua lại chia sẻ…, gửi thư về từ nước Pháp nói: Tôi ra đi từ Sài Gòn sau 1975, nay đã ngoài 60 tuổi, nhưng nếu Tàu đánh ta, tôi sẵn sàng tự nguyện về nước, cầm súng chiến đấu cùng nhân dân!... Anh đưa khẩu hiệu lên Blog: “Mọi người hãy tẩy chay hàng hóa Tàu!”. Đọc thư anh, tôi ngồi lặng trầm tư, mắt rưng rưng... Lòng yêu nước của dân ta thật lạ kỳ! Kẻ thù thường không hiểu được và những kẻ ích kỷ, vô cảm cũng không cảm nhận rõ được lòng yêu nước của dân mình!
Tôi viết thư cho con gái: Nếu đất nước thanh bình, bố mẹ sẽ sang chơi, còn khi đất nước lâm nguy, những người trẻ tuổi chẳng tiếc thân mình, xả thân chiến đấu cứu nước, thì cái thân già này sao còn sợ chết!?
Dù vậy, tôi vẫn băn khoăn điều con nhắc nhở: “Họ sẽ chạy hết ấy mà!”. Họ là những ai? Có phải “họ” là loại người giống như hai trường hợp “Giang Kim Đạt, nguyên Trưởng phòng Kinh doanh Công ty Vận tải viễn dương Tập đoàn VINASHIN và Hồ Ngọc Tùng, nguyên Tổng Giám đốc tài chính Tập đoàn VINASHIN đã ra nước ngoài trước khi bị khởi tố. Theo đó, Ban Tổng thư ký Interpol quốc tế đã ra lệnh truy nã quốc tế đối với hai bị can này”... (CAND Online, 19/6/2011: Truy nã quốc tế 2 VIP của VINASHIN).
Nếu vậy thì lời cảnh báo của con gái là có lý đấy!
20/6/2011
M. V. T.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

TRUNG QUỐC – USA CUỘC CHIẾN ĐẢ ĐƯỢC LÊN CHƯƠNG TRÌNH



Đó là tựa đề của một cuốn sách của học giả người Pháp Jean-François Susbielle, một người am tường về Á Châu từ hơn 20 năm qua. Sách do nhà xuất bản FIRST ấn hành năm 2006, tại Paris. Một tài liệu nghiên cứu  nghiêm túc dài gần 400 trang khổ A5.  Nguyên bản tiếng Pháp có tên : CHINE-USA LA GUERRE PROGRAMMÉE.

Sau đây tôi xin tóm lượt ngắn gọn nội dung của tài liệu nghiên cứu công phu và nghiêm túc này để gởi đến người Việt trong nước, thêm một cái nhìn tiêu biểu của giới chuyên gia tây phương đối với hiểm họa Trung Cộng. (lời ngưòi dịch được viết bằng nét chữ nghiên).
Mở Đầu :
Chiến tranh thế giới thứ 4 :
Cái nôi của những sự xung đột trong tương lai không phải ở trung đông. Nó ở tại Đông Á ! vì sự trổi dậy của Trung Quốc đối với Mỹ, là nguyên do của tất cả mọi mối đe dọa.
Thời gian không còn nhiều cho nước Mỹ để triệt hạ sự trổi dậy của Trung Quốc, để gìn giữ vai trò lãnh đạo (leadership) của Mỹ.
Để ngăn chận sự trổi dậy của Trung Quốc, Mỹ đả chi tiêu hơn 10 tỷ USD mỗi năm để phát triển hệ thống lá chắn chống hỏa tiễn. Cũng với lý do đó mà Mỹ sử dụng, theo con số được công bố, 510 tỷ USD cho nền quốc phòng, một ngân sách đả được nhân lên gấp hai kể từ cuối nhiệm kỳ của Bill Clinton.
Vì lý do phải giữ cho Trung Quốc trong tình trạng lệ thuộc về năng lượng mà nưóc Mỹ đả chiếm lấy Irak và các mỏ dầu hỏa của nưóc này. Và cũng để chuẩn bị cho một cuộc chiến thế giới thứ 4, khả dỉ có thể xảy ra, mà Mỹ đả thiết lập các căng cứ quân sự ở xung quanh nước tàu.
Một cuộc chiến tranh lạnh, một sự chung sống hòa bình giữa hai thế lực thù địch là điều khó nghĩ đến. Vì Trung Quốc không có một lực lượng đủ mạnh để đảm bảo một trạng thái cân bằng dựa trên học thuyết MAD (Mutual destruction Assured -  Sự đảm bảo phá hũy lẩn nhau).
Vì vậy thực hiện một cuộc chiến tranh, là giả thuyết khả thi nhất, vì hòa bình không phải là một lựa chọn của Ngũ Giác Đài và cánh tân bảo thủ.
Và Nhật Bản có vai trò tiên phong đứng ra chống tàu.
Cuộc chiến tranh lạnh, là cuộc chiến thế giới thứ 3 mà Mỹ là kẻ chiến thắng

Người ta thường quên rằng cuộc chiến chống cộng sản mà Mỹ đả chủ động, là một cuộc chiến tranh tòan cầu, mà địa bàn triển khai trải dài từ Việt Nam đến Phi Châu, từ Triều Tiên đến Cu Ba, và từ Berlin đến Santiago.
Cuộc chiến thứ ba đả chính thức bắc đầu vào tháng 8 nam 1945, với hai quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki, nhằm bắt buộc Nhật đầu hàng và cũng là để thị oai với Liên Xô đồng thời vạch ra một lằng ranh giới hạn những tham vọng của họ.  Cuộc thế chiến thứ 3 này đả chấm dức ngày 09 tháng 11 năm 1989 với sự sụp đổ của bức tường Bá Linh và chiến thắng tòan diện thuộc về Mỹ.
Hiểm họa trung cộng

Trung quốc là một mối đe dọa cho sự ổn định ở Đông Á, và là một sự thách thức với trật tự thế giới, đó là những khẳng định của chính giới Hoa Kỳ, và Nhật Bản cũng đả có nhưng nhận định tương tự.
Mỹ và Nhật sẻ không để cho Trung Cộng vượt lên quá giới hạn mà họ có thể chấp nhận được.
Đối với giới diều hâu trong chính quyền Mỹ thì, Trung Quốc với một nền kinh tế tập trung, một ngân khỏang quốc phòng bội tăng, và sự trổi dậy của chủ nghĩa dân tộc, là một quốc gia phát-xít.
Mặt dù Trung Quốc cũng chỉ mới bắc đầu trổi dậy, nhưng nó đả khuất phục môi trường  chung quanh nó để sử dụng cho mục tiêu tăng tốc phát triển của nó, từ cánh đồng đậu nành ở Brésil đến các mỏ dầu hỏa của Phi Châu, và tiến trình này cũng chỉ mới ở giai đọan đầu.
Thời khắc đả điểm

Trung Quốc thì muốn mua thời gian, vì thời gian vô cùng quý giá đối với họ, nó giúp họ đạt đến chiến thắng không tránh khỏi. Và Mỷ thì cũng hiểu là thời gian của Mỷ cũng không còn nhiều nữa.
Đối với Mỹ, thì Liên Xô và cả hệ thống chính trị và kinh tế của nó, không tranh dành những quyền lợi sống còn với Mỹ, cả hai hệ thống không có gì tuơng đồng và đả được thiết kế để tồn tại độc lập với nhau. Đằng này với tàu thì lại khác hẳn. Tàu ở ngay trung tâm điểm của nền kinh tế tòan cầu hóa.
Cuộc chiến tranh thế giới thứ 4 có lẻ đả bắt đầu vào tháng 5 năm 1999, với một cuộc dội bom lên tòa đại sứ của tàu ở Belgrade. Cuộc chiến này sẻ không kéo dài 45 năm như cuộc chiến tranh lạnh, vì trước cuối thập niên này thì Mỹ và Tàu sẻ có cuộc hẹn với lịch sử.
PHẦN THỨ I
Tái thiết lập đế quốc Trung Hoa
« Nguời tàu muốn gì » đó là câu hỏi mà cả thế giới đang lo ngại tự đặt ra, trưóc cái gọi là « sự trổi dậy hòa bình » của Trung Quốc. Họ cũng chưa quên rằng chỉ vừa chiếm được chính quyền ở Trung Quốc, thì quân đội của Mao đả tiến chiếm Tây Tạng, phà hủy các đền thờ và tàn sát vị sư sải.
Nguời tàu muốn gì ?.  Khi mà họ đả là nền kinh tế hàng đầu thế giới, và là trung tâm của thế giới vào cuối thế kỷ XVIII. Và sau đó là một giai đoạn tăm tối cho đến năm 1979, để thoát ra với những chính sách mở cửa của Đặng Tiểu Bình. Và để rồi sẻ nối lại dòng lịch sử đế quốc của nó ?.
Thèm khác sự công nhận, và kính nể, Trung Quốc muốn phục thù rữa hận vớì « thế kỷ của sự nhục nhã », để dành lại vị thế bá chủ thế giới của họ. Một thế giới mà phần còn lại sẻ phải thuần phục họ như các chư hầu.
Sự phục thù đối với lịch sử
Khi mà các học giả tây phưong cho rằng, và các cuộc nghiên cứu cho đến nay xát nhận, là lòai ngưới có nguồn gốc từ Phi Châu, thì các khoa học gia Trung Quốc cương quyết phủ nhận rằng họ xuất thân từ Phi Châu.
Các khoa học gia Trung Quốc thì luôn một mực, bằng tất cả mọi phưong tiện, để chứng minh rằng người tàu cớ xuất xứ từ người vượng Bắc Kinh. Điều này đặc lại vấn đề một cách hệ trọng với các khoa học gia của tây phuơng, và nó phù hợp với niềm kiêu hảnh của ngưòi tàu rằng họ thuộc một dòng giỏi chính thống và duy nhất, là trung tâm của thế giới, và cũng là cái nôi văn minh của chính họ.
Ý thức tạo nên cái gọi là,  một chủng tộc riêng biệt, độc lập và rất khác biệt với các chủng tộc khác, rất phổ biến nơi người tàu. Vì lẻ đó họ tự xem, chủng tộc Hán, là thuần chủng và rất ít pha trộn với các dân tộc ở xung quanh.
Tiếp theo, tác giả lượt qua lịch sử của tàu từ nguồn gốc của ngưòi tàu đến những giao tiếp đầu tiên của tây phương với tàu. Và bắc đầu là những giao tranh với 3 cuộc chiến tranh nha phiến giữa tàu với Anh,rồi với liên quân Anh Pháp Mỹ Nga. Thực chất nha phiến chỉ là cái cớ để nước Anh và tây phương tiến hành chiến tranh để làm suy yếu và triệt hạ tàu.

Từ năm 1839 đến 1860, hơn 20 năm mà  tàu phải đối phó với những cuộc chiến với tây phương và nạng ma tuý. và cũng là giai đoạn suy yếu của nó. Chưa yên, thì hơn 30 năm sau, Nhật tấn công tàu vào năm 1895, kéo theo sự thất bại của tàu, là những sụ nhường đất cho Nhật và Nga.  Đối với người tàu những thất bại truớc Nhật và tây phương cũng như những áp đặt của họ lên nuớc tàu, thì đó là « một thế kỷ của sự ô nhục » mà họ đang muốn phục thù.

Có thể nói, Đặng Tiểu Bình đả mở màng cho những tham vọng trở lại ngôi vị bá chủ thế giới của người tàu. Họ Đặng cũng không quên dặn dò người tàu, phải « che dấu ý đồ của mình, che dấu sức mạnh của mình »… « Không nên giưong cao những ngọn cờ, và lèo lái con sóng » (họ Đặng muốn nói là không nên giương cao ngọn cờ  dân tộc chủ nghĩa, hay công khai những sự hảnh diện, hoặc thái độ của kẻ cả, kẻ thống trị)

Họ Đặng khẳng định «  một quốc gia yếu thì không có ngoại giao ».  Vì vậy phải chịu khó cong lưng, khi mà họ vẫn chưa có khả năng để áp đặc trên phương diện ngoại giao. Sự lẫn tránh va chạm đó của người tàu đối với Mỹ, đã khiến cho Mỹ khó kéo tàu vào trong một cuộc đọ sức cho đến đầu thập niên vừa qua.

Nhưng đến nay, thì tàu đả thay đổi thái độ, không cần che giấu tham vọng và những dã tâm của nó nữa , thái độ thách thức cộng động quốc tế của tàu ngày một rỏ rệt. Mỹ, tây phương, Nhật, và cả cộng đồng quốc tế đang đứng trước một thách thức to lớn của  lịch sử nhân loại vì mức độ nghiêm trọng, vì bản chất và cách hành xử của chính quyền Trung Quốc.

Một chính quyền đả thể hiện, theo như logic lịch sử của tàu, về tham vọng vô bờ bến của nó. Về cách hành xử bất chấp thủ đoạn, bất chấp các nguyên tắc, luật lệ, và quy uớc của cộng đồng thế giới trong mọi lĩnh vực, từ nhân quyền, dân chủ,  đến kinh tế và chính trị… 

Hơn nữa lảnh đạo tàu hiện nay vẫn theo đuỗi cái ý niệm cho rằng họ là chủng tộc siêu đẳng hơn cả, họ phải thống trị thế giới, và phần còn lại thì đuơng nhiên phải là chư hầu  của họ.

Trung Quốc còn là một sự đe dọa cho mô hình dân chủ trên  tòan cầu.

Như họ Đặng đả tuyên bố «  một hòn núi không cho phép hai con hổ sống chung ».


Và để kết thúc phần I của tài liệu này, tác giả viết :

Thế giới được chia ra thành nhiều chiến quốc, như thời đại Xuân Thu Chiến Quốc bên tàu. Một cuộc chiến là không thể tránh khỏi, Trung Quốc biết rất rỏ, và vẫn luôn biết như vậy. Ngày hôm nay, tàu không thể thắng đuợc, nó chưa sẳng sàng. Mỹ thì đả thức tỉnh.
Chiến dịch be bờ của Mỹ đối với tàu đả điểm, sự trả đủa của tàu cũng đi theo. Bao giờ thì sự bùng nổ từ bên trong sẻ xảy ra ở tàu, vì những bất công và áp bức ?. Bao giờ thì thị truờng thế giới sẻ phải đóng lại, vì nó đả quá mở rộng cho tàu hưởng lợi ?.  Và bao lâu nữa thì các hiệp sĩ Nhật sẻ quay lại thách đấu với tàu ?.
PHẦN II : CUỘC CHIẾN ĐÃ BẮT ĐẦU
Vì lý do thời gian có hạn, nên tôi sẻ tóm lượt phần này  trong một bài viết sau.
http://phothuongdan2011.wordpress.com/2011/06/12/trung-qu%e1%bb%91c-usa-cu%e1%bb%99c-chi%e1%ba%bfn-d%e1%ba%a3-d%c6%b0%e1%bb%a3c-len-ch%c6%b0%c6%a1ng-trinh/