Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trung Quốc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Henry Kissinger: Trung Quốc không thể trở thành siêu cường qu








Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger trong một bài phát biểu của mình mới đây đã công khai khẳng định rằng Trung Quốc không thể trở thành một siêu cường quốc hùng mạnh bởi trong nhiều năm tới đây chính quyền Bắc Kinh sẽ phải đối mặt với hàng loạt các vấn đề xuất hiện bên trong đại lục.

Cựu quan chức ngoại giao hàng đầu nước Mỹ Henry Kissinger nói rằng mặc dù gặt hái được những ảnh hưởng khá nhanh trên trường quốc tế, tuy nhiên, Trung Quốc sẽ phải giải quyết hàng loạt các vấn đề ngay trong nội địa và khó có thể trở thành một quốc gia mạnh như hiện nay được mô tả bằng khái niệm “siêu cường quốc”.
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
Cựu ngoại trưởng Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Henry Kissinger
 
“Tôi tin rằng trong 10 năm tới đây, Trung Quốc sẽ phải đánh vật với việc làm cách nào để có thể đưa những vấn liên quan đến thể chế chính trị ăn khớp với quá trình phát triển kinh tế của nước này” – Cựu ngoại trưởng Henry Kissinger nói trong một buổi tranh luận đông chật người tham gia ở Toronto, Canada.

“Tôi không tin một quốc gia đang phải cố gắng giải quyết những thay đổi căn bản lại có đủ thời gian để thống trị thế giới”.

Trong buổi tranh luận xoay quanh chủ đề “năng lực địa chính trị, chính trị và kinh tế của Trung Quốc” được tổ chức trong vòng 2 tiếng đồng hồ tại Toronto, Canada, Cựu ngoại trưởng Kissinger dự đoán rằng những thách thức thực sự chính là việc Mỹ và Trung Quốc sẽ phải điều chỉnh để hình thành một trật tự thế giới mới, trong đó không có ai được phép “giơ tay cao hơn”.

“Chúng ta phải hiểu rằng Trung Quốc sẽ phát triển mạnh hơn và sẽ buộc phải ngừng các động thái mang tính chất hiếu chiến”.

“Tuy nhiên, Trung Quốc cần phải hiểu những giới hạn của mình trong quá trình xác lập các lợi ích của Trung Quốc trên quy mô toàn cầu, nếu không Trung Quốc sẽ bị cách chính phủ khác xa lánh”- ông Kissinger nói thêm.

Tại cuộc tranh luận này, Nhật Bản được dự đoán là nước sẽ trở thành một siêu cường trên quy mô toàn cầu.
http://giaoduc.net.vn/quoc-te/43-tu-lieu/5610-henry-kissinger-trung-quc-khong-th-tr-thanh-cng-quc.html

Chính sách năng lượng Trung Quốc gây hại cho láng giềng


clip_image001 
Ảnh minh hoạ, ảnh: Zeenews
 
Nhu cầu năng lượng khổng lồ của Trung Quốc đang ngày càng gây sự chú ý lớn, khi Bắc Kinh nỗ lực mọi cách để bảo đảm tất cả nguồn năng lượng phục vụ phát triển công nghiệp.
Không nơi nào giờ đây gây chú ý hơn là các chính sách của Bắc Kinh tại Biển Đông – vùng biển giàu tài nguyên dầu khí - nơi Trung Quốc ngày càng gây hấn trong việc khẳng định chủ quyền khiến bốn nước Đông Nam Á khác cũng có chủ quyền ở Biển Đông là Philippines, Việt Nam, Malaysia và Brunei quan ngại.
Các nước láng giềng trên đất liền của Trung Quốc cũng cảm thấy “hơi nóng” từ Bắc Kinh, và điển hình nhất là Ấn Độ - quốc gia được coi là đối thủ kinh tế của Trung Quốc. Hai bên từng có cuộc xung đột ngắn vào năm 1962 tại Himalaya do tranh chấp biên giới.

Giờ đây, Trung Quốc và Ấn Độ lại có một cuộc tranh cãi, làn này là đầu nguồn sông Brahmaputra. Theo New Delhi, Trung Quốc có kế hoạch thiết lập 24 cơ sở thuỷ điện với công suất lên gần 2.000  dọc khu vực đầu nguồn của Brahmaputra, gọi là sông Arun trước khi đổ xuống Ấn Độ.
Xa hơn về phía đông, Việt Nam, Campuchia, Thái Lan và Lào cũng bị báo động bởi các ý định dựng ba đập thuỷ điện khổng lồ của Trung Quốc ở thượng nguồn Mekong, cùng với sáu cơ sở thuỷ điện hiện có.
Điều đáng nói ở đây là việc thiếu những nỗ lực khu vực hay cộng đồng quốc tế nhằm phản đối các kế hoạch của Trung Quốc.
Mối lo ngại của Ấn Độ ngày càng lên cao bởi sự thật là hầu hết các dòng sông chính của họ đề bắt nguồn từ Tây Tạng. Cả sông Brahmaputra và Indus đều xuất phát từ chiếc hồ lớn ở phía tây Tây Tạng gần núi Kailash.
Khi thảo luận vấn đề, các nỗ lực của Ấn Độ bị phức tạp thêm bởi Trung Quốc không muốn thừa nhận giá trị pháp lý của các hình ảnh vệ tinh, điều mà Trung Quốc coi là hoạt động gián điệp, cho dù trong năm 2010 Trung Quốc đã thừa nhận (bởi kết quả quan sát từ không gian của Ấn Độ) thực tế là họ đang xây dựng đập Zangmu trên sông Brahmaputra. Các hình ảnh nhận được từ nhiều vệ tinh Ấn Độ đã khẳng định việc xây dựng con đập.
Theo chuyên gia phân tích chiến lược người Ấn Độ, Brahma Chellaney thì: “Trung Quốc luôn luôn biện hộ cho mình khi từ chối tham gia và các thoả thuận chia sẻ nguồn nước với bất kỳ quốc gia nào. Họ thường tuyên bố quan tâm tới lợi ích của các nước hạ nguồn nhưng sự thực là khoảng m ột nửa tổng số đập nước lớn trên thế giới là ở Trung Quốc. Ấn Độ, với rất nhiều sông lớn bắt nguồn từ Tây Tạng, đang là met trong những nước chịu ảnh hưởng tồi tệ nhất. Vấn đề thường bị đẩy trách nhiệm về bộ tài nguyên nước và không bao giờ có bất kỳ sức ép quốc tế nào ở đây cho dù có cả danh sách các quốc gia bị ảnh hưởng vì Trung Quốc từ chối tham gia thoả thuận chia sẻ nguồn nước như Nga, Kazakhstan, Thái Lan, Việt Nam, Campuchia và Lào...”.
Danh sách những nước ảnh hưởng mà Chellaney đưa ra khá lớn. Tuy nhiên, những gì còn lại là liệu hai cường quốc trong khu vực là Nga và Ấn Độ có sẵn sàng đối phó, dù đơn lẻ hay phối hợp, với các nỗ lực của Bắc Kinh khi họ tận lực khai thác dòng chảy của các con sông châu Á nhằm phục vụ cho phép màu công nghiệp của mình.
Và cho tới nay, các dấu hiệu thể hiện không mấy khả quan, khi “quyền lực mềm” kinh tế Trung Quốc đang “cám dỗ” Nga và Ấn Độ giống như từng làm với kinh tế Mỹ.
Thái An (Theo oilprice)
Nguồn: vietnamnet.vn

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

TRUYỀN THÔNG HOA KỲ VẬN ĐỘNG TẨY CHAY HÀNG HÓA TRUNG CỘN







Boycott K9 Killers! 
Boycott K9 Killers Commie Red
Support MADE IN USA
Diane Sawyer has a special report coming up this week? They removed ALL items from a typical, middle class family's home that were not made in the USA .There was hardly anything left besides the kitchen sink. Literally. During the special they are going to show truckloads of items - USA made - being brought in to replace everything and will be talking about how to find these items and the difference in price etc..
It was interesting that Diane said that if every American spent just $64 more than normal on USA made items this year, it would create something like 200,000 new jobs!
WAS BUYING FOOD THE OTHER DAY AT WALMART and ON THE LABEL OF SOME PRODUCTS IT SAID "FROM CHINA". FOR EXAMPLE THE "OUR FAMILY" BRAND OF THE MANDARIN ORANGES SAYS RIGHT ON THE CAN "FROM CHINA ".
I WAS SHOCKED SO FOR A FEW MORE CENTS I BOUGHT THE LIBERTY GOLD BRAND OR THE DOLE SINCE IT'S FROM CALIF.
Are we Americans as dumb as we appear --- or --- is it that we just do not think while the Chinese, knowingly and intentionally, export inferior and even toxic products and dangerous toys and goods to be sold in American markets? 70% of Americans believe that the trading privileges afforded to the Chinese should be suspended. Why do you need the government to suspend trading privileges?
DO IT YOURSELF, AMERICA!!
Simply look on the bottom of every product you buy, and if it says 'Made in China ' or 'PRC' (and that now includes Hong Kong), simply choose another product, or none at all. You will be amazed at how dependent you are on Chinese products, and you will be equally amazed at what you can do without.
Who needs plastic eggs to celebrate Easter? If you must have eggs, use real ones and benefit some American farmer. Easter is just an example. The point is do not wait for the government to act. Just go ahead and assume control on your own.
THINK ABOUT THIS:
If 200 million Americans refuse to buy just $20 each of Chinese goods, that's a billion dollar trade imbalance resolved in our favor...fast!! Most of the people who have been reading about this matter are planning on implementing this on JUNE 1st and continue it until JUL 1st. That is only one month of trading losses, but it will hit the Chinese for 1/12th of the total, or 8%, of their American exports. Then they might have to ask themselves if the benefits of their arrogance and lawlessness were worth it.

Remember, JUNE 1rst to JUL 1rst !!!!!!
START NOW.
~~~~~~~~~~~~~~~
* Send this to everybody you know. Let's show them that we are Americans and NOBODY can take us for granted.
If we can't live without cheap Chinese goods for one month out of our lives, WE DESERVE WHAT WE GET!
Pass it on, America......
Click on pic to buy these items
TẨY CHAY HÀNG HOÁ TRUNG QUỐC TẠI HOA KỲ

Nếu 2 tỉ người không mua $20/month sản phẩm Tàu cộng,Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch 10 tỉ đô la/month.
Nếu 2 tỉ người không mua $200/month sản phẩm Tàu cộng, Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch 100 tỉ đô la/month.
Nghĩa là Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch $1,200,000,000,000/year (1,200 tỉ đô la mỗi năm).
Đây là sự đánh trả lại Tàu cộng gian thương quỉ quyệt (đang kiếm tiền của nhân loại một cách bất chính để GIẾT NHÂN LOẠI và LŨNG ĐOẠN THẾ GIỚI) mà tất cả người Việt nam yêu nước, người dân trung hậu chân chính trên toàn thế giới có thể tham gia trực tiếp để cứu mình, cứu đời.
Hưởng ứng lời kêu gọi toàn cầu: TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!! Các tổ chức cộng đồng người Việt quốc gia tại hải ngoại nên cùng với Hoa Kỳ tham gia cuộc chiến bất bạo động thế giới chống Tàu cộng:
TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nên tổ chức các cuộc hội thảo, các buổi mít tinh, các buổi hiệp thông cầu nguyện gióng lên lời kêu gọi:
TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!
*********
Mỗi cá nhân đều có thể tham gia Cuộc chiến bất bạo động toàn cầu chống Tàu cộng "DEATH BY CHINA" bằng cách phổ biến rộng rãi Bài viết dưới đây cùng Lời Kêu gọi qua truyền thông báo chí, Facebook, Twitters, websites, emails, etc ...

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Hàng trăm công ty VN ngừng sản xuất hải sản


Thuyền cá Việt Nam
Tin cho hay nhiều công ty Việt Nam phải ngừng sản xuất chế biến hải sản vì thiếu nguyên liệu do thương nhân Trung Quốc 'vét hàng'.
Cùng lúc có tin Trung Quốc cử tàu Hải Tuần 31 ra các vùng biển tranh chấp ở Đông Nam Á.
Báo Tuổi Trẻ dẫn nguồn từ một cuộc họp của Hiệp hội Chế biến và Xuất khẩu Thủy sản Việt Nam (VASEP) cho biết "nhiều doanh nghiệp chế biến và xuất khẩu hải sản của Việt Nam đang phải tạm ngưng sản xuất mặt hàng này hoặc hoạt động cầm chừng do không đủ nguyên liệu sản xuất".
"Nguyên nhân do các thương nhân Trung Quốc sang tận nơi mua hải sản mà ngư dân đánh bắt về."
Bà Nguyễn Thị Thu Sắc, Phó Chủ tịch VASEP, được báo này dẫn lời nói từ đầu năm đến nay đã có 147 doanh nghiệp ngưng chế biến và xuất khẩu hải sản để chuyển sang sản xuất các mặt hàng khác.
VASEP nói đang có tình trạng thương nhân Trung Quốc "tranh giành, đón mua" tại các cảng cá hoặc thậm chí ngay tận ngoài biển.
Một lý do khác khiến lượng hải sản đánh bắt được ít đi, là do Trung Quốc đang áp dụng lệnh cấm đánh bắt cho tới tận 01/08 tại các vùng biển mà Trung Quốc yêu sách chủ quyền, trong có nhiều vùng biển mà Việt Nam cũng nói là của mình.
Hàng năm Bắc Kinh đưa ra lệnh cấm đánh bắt, năm sau dài hơn năm trước, với mục đích được nói là để "bảo vệ nguồn hải sản".
Ngư dân Việt Nam thì than phiền rằng họ không dám ra khơi vì lo ngại rằng theo lệnh cấm này, nếu bị bắt họ sẽ bị kiểm ngư Trung Quốc tịch thu tài sản hoặc phạt vạ.

Nguồn hải sản cạn kiện

Bà Nguyễn Thị Thu Sắc cũng nói trên báo Tuổi Trẻ rằng "nhiều vùng đánh bắt đang có dấu hiệu cạn kiệt nguồn hải sản".
Giới chức Việt Nam đang kêu gọi tạo điều kiện cho ngư dân ra đánh cá xa bờ.
Cựu Thứ trưởng Bộ Thủy sản Nguyễn Thị Hồng Minh, cũng trên Tuổi Trẻ, cho hay đánh bắt xa bờ chỉ đóng góp khoảng 20% tổng kim ngạch xuất khẩu thủy sản hằng năm.
ảnh của Nguyễn Giang
Thuyền cá của ngư dân Việt Nam phần nhiều còn rất thô sơ
Bà Minh kêu gọi chính phủ có chính sách cụ thể để hỗ trợ phát triển hạ tầng cầu cảng, trang bị kỹ thuật hiện đại hơn cho ngư dân và kêu gọi đầu tư của nước ngoài.
Bảo đảm an toàn cho ngư dân là vấn đề đau đầu cho chính phủ, vì ngày càng nhiều thuyền cá của Việt Nam "gặp nạn" khi đánh bắt ở các vùng biển xa.
Hàng nghìn ngư dân bị nước ngoài bắt mỗi năm, khi hoạt động trong các vùng biển chồng lấn.
Hồi đầu tháng, thực trạng này đã được Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh nhắc tới tại một diễn đàn an ninh tại Singapore.
Ông Thanh thừa nhận đã có một số vụ ngư dân Việt Nam vi phạm vùng biển của nước ngoài, "nhưng cũng có những vụ ngư dân nước ngoài vi phạm vùng biển của Việt Nam".
"Để xử lý, chúng ta cần ứng xử bằng luật pháp quốc tế, một cách láng giềng, hữu nghị và nhân đạo, không xâm phạm thân thể và vật chất của ngư dân."
Ông Phùng Quang Thanh cũng đề cập tới lệnh cấm đánh bắt hàng năm mà Trung Quốc đưa ra, rằng lệnh này Trung Quốc tuyên bố áp dụng cho cả những vùng biển của Việt Nam.
"Chúng tôi không đồng tình với việc này, và đã phản đối qua con đường ngoại giao. Các tuyên bố đưa ra cần thể theo luật pháp quốc tế."
Tin hôm 16/6 cho hay Trung Quốc cử tàu Hải Tuần 31 đi qua Biển Đông để đến Singapore trong bối cảnh căng thẳng vẫn còn cao trong vùng.
Phía Trung Quốc nói chiếc tàu hải giám thuộc loại lớn nhất của nước này, có cả bãi đỗ cho trực thăng, sẽ "tuần tra, giám sát các tuyến hàng hải trong biển Nam Hải".
Dự kiến tàu sẽ tới Singapore vào ngày 23/6, chỉ vài hôm trước khi Hoa Kỳ và Philippines dự kiến có cuộc tập trận CARAT, trước khi quay trở về Trung Quốc.
Báo chí nước ngoài theo dõi câu chuyện cho hay tàu Hải Tuần 31 sẽ đi ngang vùng Trường Sa đang bị nhiều bên tranh chấp.

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

NẾU TRUNG QUỐC BỊ PHƯƠNG TÂY CẤM VẬN LẦN NỮA?



Việt Nam và ASEAN quyết tâm cắt lưỡi bò Bắc Kinh

Nếu Trung Quốc bị phương Tây cấm vận lần nữa 

Sau sự kiện Thiên An Môn năm 1989, Trung Quốc bị một số nước phương Tây chủ yếu cấm vận về nhiều mặt. Sau một thời gian, hầu hết mọi cấm vận đã được xoá bỏ. Nay, nếu bị cấm vận lần nữa, Trung Quốc sẽ ra sao?

Một người Trung Quốc giấu tên (bút danh: Thần Bản bố y xyj) nhưng tỏ ra khá quen thuộc với nhiều nhân vật có trách nhiệm trong những ngành sản xuất, quản lý có liên quan của Trung Quốc đã đề cập tới vấn đề nói trên. Theo ông này, nếu Trung Quốc bị cấm vận lần nữa, Trung Quốc phải gánh những hậu quả sau đây:

1. Sau ba năm, mọi máy bay hàng không dân dụng Trung Quốc sẽ phải ngừng bay vì không còn phụ tùng thay thế.

2. Sau ba năm, mọi tuyến đường sắt cao tốc phải ngừng chạy. Theo ông Hà Hoa Vũ, tổng công trình sư bộ Đường sắt Trung Quốc và ông Tạ Duy Đạt, giáo sư trường đại học Đồng Tế: “Toàn bộ bánh xe lửa chạy tốc độ cao và phần mềm hệ thống điều khiển phải nhập khẩu”.

3. Toàn bộ ngành sản xuất xe hơi du lịch Trung Quốc phải ngừng sản xuất, vì Trung Quốc chưa thể sản xuất được các chi tiết của động cơ. Ngay cả thép tấm, bu lông dùng cho xe cao cấp cũng vậy.

4. Toàn bộ ngành sản xuất ti vi màu Trung Quốc sụp đổ. Theo thứ trưởng bộ Công nghiệp Loại Cần Kiệm, toàn bộ hệ thống mạch vi điện tử trong ti vi do Trung Quốc sản xuất vẫn dựa vào nhập khẩu.

5. Toàn bộ ngành sản xuất điện thoại di động sụp đổ. Toàn bộ hệ thống mạch vi điện tử dùng trong điện thoại di động đều phải dựa vào nhập khẩu.

6. Toàn bộ ngành sản xuất màn hình lỏng sụp đổ vì 98% màn hình lỏng dựa vào nhập khẩu.

7. Trung Quốc sẽ không xây dựng những toà nhà cao tầng nữa, bởi vì sẽ không có thang máy đủ khả năng leo lên độ cao lớn. Ngành thang máy Trung Quốc, kể cả khâu kỹ thuật và nghiên cứu phát triển ngành này hoàn toàn bị thương nhân nước ngoài khống chế, người Trung Quốc chỉ nhận trách nhiệm “lắp ráp”. 

8. Ngành công nghiệp đóng tàu sẽ sụp đổ toàn diện vì Trung Quốc chỉ biết đóng vỏ tàu và lắp ráp.

9. Trung Quốc sẽ không còn máy giặt, tủ lạnh, vì chưa sản xuất được hệ thống điện dùng cho hai loại máy này.

10. Ngành sản xuất đồ chơi Trung Quốc sẽ hoàn toàn sụp đổ, bởi vì các hệ thống vi mạch dùng cho đồ chơi, Trung Quốc cũng chưa sản xuất được.

11. Ngành máy móc công trình Trung Quốc sẽ sụp đổ toàn diện. Theo thống kê của hội máy móc công trình tỉnh Hồ Nam, tiền nhập khẩu phụ tùng cho các loại máy công trình của tỉnh này chiếm 40% giá thành. Năm 2006 xuất khẩu được 500 triệu USD, tiền nhập khẩu phụ tùng chi tiết máy mất 300 triệu USD.
12. Ngành sản xuất điện chạy bằng sức gió Trung Quốc sẽ sụp đổ toàn diện vì toàn bộ kỹ thuật then chốt của ngành này đều do nước ngoài nắm.

13. Trung Quốc sẽ không còn máy bay trực thăng. Qua lần động đất ở Tứ Xuyên, thấy xuất hiện nhiều máy bay trực thăng với nhiều kiểu dáng. Toàn bộ là hàng nhập của Nga, Mỹ, Pháp. Trong nước có loại Zhi-8 (Trực-8) nhưng phải phỏng theo kiểu Siêu ong vàng của Pháp, còn loại Zhi-9 (Trực-9) phải nhập khẩu kỹ thuật của Pháp.

14. Máy công cụ khống chế bằng số và dao cắt gọt sẽ tuyệt chủng ở Trung Quốc. Hiệu trưởng trường đại học Khoa học kỹ thuật Trung Hoa, viện sĩ viện Công trình Trung Quốc Lý Bồi Căn cho biết từ năm 2002, Trung Quốc trở thành nước dùng nhiều máy công cụ các loại lớn nhất thế giới và nước nhập khẩu các loại máy này lớn nhất thế giới. Năm 2005, Trung Quốc nhập khẩu các loại máy công cụ cao cấp hết 5,2 tỉ USD, năm 2006 tăng lên 6,4 tỉ USD. 80% máy công cụ sản xuất trong nước và các loại dao cắt gọt vẫn phụ thuộc vào nhập khẩu.

15. Các thiết bị then chốt dùng cho điện hạt nhân, thiết bị chế tạo các mạch vi điện tử, thiết bị y tế dùng hạt nhân, thiết bị kỹ thuật cốt lõi của ngành hoá dầu v.v... sẽ không còn vì Trung Quốc chưa chế tạo được.

16. Toàn bộ ngành sản xuất mô tô Trung Quốc sẽ sụp đổ bởi vì những phụ tùng then chốt vẫn phải nhập khẩu.

Sau khi đưa ra những luận cứ trên, tác giả viết: “Thưa các vị, tôi biết những điều tôi viết đã làm tổn thương sâu sắc tới lòng tự tôn yếu đuối của các vị, trước tiên xin đừng vội phản đối, tôi nói là sự thực. Sự thực là các máy tính điện tử mà các vị đang sử dụng hiện nay có tới 99,99999% sử dụng mạch vi điện tử nước ngoài...”.

Tam Dương (lược dịch)

Mỹ Vay Tiền Trung Cộng Nhưng Ai Là Chủ ?







Cái lợi mà Trung Cộng được trong ván bài kinh tế này không phải là 2 ngàn tỷ USD dự trữ ngoại tệ mà Trung Cộng biết sẽ mất một phần trong tương lai. Mục tiêu của Trung Cộng chính là tăng trưởng kinh tế thông qua con đường xuất khẩu, đây là điều cần thiết để Trung Cộng giữ xã hội ổn định và là phương tiện để đạt được các mục tiêu chính trị khác. Có nghĩa là Trung Cộng chấp nhận sẽ bị quịt nợ trong tương lai, hay nói cách khác sẵn sàng để Mỹ “bóc lột”. Mỹ Vay Tiền Trung Cộng
Nhưng Ai Là Chủ ?
Lê Giang


Thấy hay nhất là câu : tác giả Paul R. La Monica nêu ra một câu ngạn ngữ xưa: “Nếu ngân hàng cho bạn vay một ngàn đô la, ngân hàng là ông chủ của bạn. Nhưng nếu ngân hàng cho bạn vay một triệu đô la, bạn sẽ là ông chủ của ngân hàng” (If the bank lends you a thousand dollars, the bank owns you. But if the bank lends you a million dollars, you own the bank).


Cách đây mấy bữa, tôi có trao đổi với bạn hữu trên Facebook về tình hình kinh tế toàn cầu và chuyện Trung Cộng trong vòng một thập niên nữa có thể đuổi kịp Hoa Kỳ về tổng thu nhập nội địa (GDP). 
Nói là có thể đuổi kịp về GDP thôi, chứ về thu nhập trung bình tính trên đầu người thì có lẽ một vạn mùa quýt nữa Trung Cộng cũng khó bắt kịp với số dân trên 1,3 tỷ người và hàng trăm triệu người ở vùng nông thôn và miền núi vẫn đang sống dưới mức nghèo khổ.
Theo Quỹ Tiện tệ Quốc tế, thu nhập đầu người (GDP per capita) của Trung Cộng trong năm 2010 là 4.382 USD, so với của Mỹ là 47.284 USD.Hơn nữa, Hoa Kỳ là một quốc gia có các định chế dân chủ vững chắc, với một nền kinh tế năng động, sáng tạo và luôn tìm ra được chính sách thích ứng với hoàn cảnh, thậm chí với các cuộc khủng hoảng. Trong khi Trung Quốc duy trì một cơ chế kinh tế tư bản nửa vời, chịu áp lực chi phối quá mạnh mẽ bởi nhà nước độc quyền và vẫn còn chủ yếu dựa vào xuất khẩu, bên cạnh nguy cơ bất ổn về chính trị xã hội luôn hiện hữu.
Trung Cộng hiện nay là chủ nợ nước ngoài lớn nhất của Mỹ. Trong bài “China: The new landlord of the U.S” trên CNNMoney, ngày 18 tháng 1 năm 2011, phân tích chủ đề này tác giả Paul R. La Monica cho biết Cục Ngân khố Hoa Kỳ thông báo Trung Cộng hiện sở hữu 895,6 tỷ đô la trái phiếu kho bạc Mỹ, có nghĩa là giảm từ 906,8 tỷ đô la so với một tháng trước đó và là sự suy giảm đầu tiên giá trị trái phiếu nợ của Trung Quốc kể từ tháng Sáu 2010. Trong một tháng mà giảm giá trị 11,2 tỷ đô la, quả là không nhỏ tý nào!
Trong cuộc mạn đàm trên Facebook tôi có nhắc lại nhận xét dí dỏm của một người bạn thân của tôi là Szymon Moldewhawer. Szymon Moldewhawer đã từng là đại diện Văn phòng Thương mại của Mỹ tại Warsaw, Ba Lan.
Szymon Moldewhawer nói với tôi rằng, tớ đưa ra cho cậu một bức tranh đơn giản về chuyện nợ nần giữa Trung Cộng và Mỹ. Thế này nhé, một thằng Mỹ đầu tư vào Trung Cộng, ví dụ 1 tỷ đô la. Nhưng hắn ta cóc thèm mang tiền từ Mỹ vào Trung Cộng mà lấy ngay tiền của Trung Cộng qua các tác vụ tài chính từ khoản Trung Cộng cho Mỹ vay qua việc mua trái phiếu kho bạc Mỹ. Nên nhớ rằng, chính phủ Mỹ khi phát hành trái phiếu không phải lấy tiền chỉ để chi dụng cho các nhu cầu nội địa, mà dành đến 60% cho đầu tư ở nước ngoài. Số tiền này mang lại lợi nhuận lớn, đặc biệt là từ thị trường Hoa Lục tiềm tàng. Bây giờ ta có một phép tính số học của học sinh cấp 1: 
Ví dụ Apple lấy tiền của Trung Cộng, tận dụng nhân công Tàu rẻ mạt, sản xuất ra một cái iPad cứ cho là 100 đô la chẳng hạn. Sản phẩm được xuất qua Mỹ và nhiều nước khác, bán với giá 500 đô la. Tiền lãi chảy hết vào túi Mỹ. Trung Cộng nghèo hơn, cho Mỹ giàu hơn vay tiền, còn Mỹ kiếm lợi ngay trên lưng thằng cho vay, tớ hỏi cậu ai khôn hơn ai? Đây là tớ chưa nói tới việc thằng đi vay lại là cái thằng in ra đồng tiền đó. Chỉ cần nó phá giá một tý thôi, giá trị trái phiếu có thể mất đi vài trăm triệu đô la, nếu không nói đến vài tỷ, trong chốc lát!
Ông bạn tôi cười thích thú và thêm rằng, kinh doanh tiền tệ trên thế giới khó ai khôn ngoan và điếm đàng hơn tư bản Mỹ!
Không lâu sau cuộc chuyện trò trên đây, thực tế đã chứng minh điều người bạn tôi phác hoạ là đúng.
Vào tháng 10 năm ngoái Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (The Federal Reserve System), viết tắt là Fed (cũng có thể hiểu tương tự như Ngân hàng trung ương) đã thông báo một chương trình có biệt hiệu là QE2.
Đây là chính sách được gọi là nới lỏng định lượng, trong đó Fed công bố kế hoạch mua lại 600 tỷ đô la trái phiếu kho bạc dài hạn từ tháng 10 năm 2010, nhằm mục đích cung cấp vốn mới, hỗ trợ nền kinh tế các khoản tín dụng rẻ.
Ngay sau khi Fed công bố, Trung Cộng đã cao giọng chỉ trích chương trình QE2 này.
Kế hoạch mua lại trái phiếu của Fed dẫn đến một đồng đô la yếu hơn và lãi suất cao hơn, do đó làm giảm giá trị trái phiếu kho bạc mà Trung Quốc đang nắm giữ, như chúng ta đã thấy ở trên.
Trong ngày thứ Tư, 27 tháng 4 năm 2011, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ đã ấn định tỷ lệ lãi suất nằm trong khoảng 0-0,25 phần trăm và tuyên bố giữ nguyên quyết định mua lại trái phiếu với tổng số tiền 600 tỷ đô la.











Giám đốc Fed, ông Ben Bernanke, tại buổi họp báo cùng ngày cho biết Ủy ban Thị trường Mở đã có quyết định đầu tiên cho việc duy trì chính sách tái đầu tư các quỹ từ chứng khoán.
Sau cuộc họp hai ngày trước đó, Fed kết luận rằng, “sự phục hồi kinh tế Mỹ đang ở tốc độ vừa phải, và tình hình thị trường lao động cải thiện dần dần”; “Sự gia tăng lạm phát, đặc biệt là việc tăng giá nguyên liệu trong thời gian gần đây, có vẻ như là quá độ. Tình hình thị trường bất động sản vẫn còn yếu”.
Quyết định về tỷ lệ lãi suất trên phù hợp với những gì các nhà phân tích đã dự đoán, và không gây ra phản ứng nào lớn. Tuy nhiên sự chú ý của thị trường trong khi chờ quyết định của Fed đã tập trung vào cái khác, cụ thể là, điều gì tiếp theo chương trình mua lại trái phiếu mà trên thực tế là in thêm tiền để bơm vào nền kinh tế 600 tỷ đô la..
Ông Bernanke nói thêm rằng, kết thúc chương trình mua lại trái phiếu dài hạn với giá trị 600 tỷ đô la vào tháng 6 này, Fed sẽ tiếp tục theo dõi khối lượng đầu tư vào trái phiếu kho bạc trong ánh sáng của các thông tin mới nhất, sẵn sàng điều chỉnh đầu tư trái phiếu ở mức tốt nhất nhằm bảo đảm việc làm tối đa trong nền kinh tế Hoa Kỳ và ổn định giá.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Giám đốc Fed, Ben Bernanke, có mặt và kết thúc một cuộc họp báo.
Chưa biết phản ứng mới của Trung Cộng với quyết định mới của Fed. Tuy nhiên để ứng phó, Trung Cộng có thể phải bắt đầu bán trái phiếu nợ ra.
Ngoài ra, người ta cho rằng, Trung Cộng đang tìm cách đa dạng hóa trái phiếu nợ của ngân hàng trung ương và có thể chuyển sang trái phiếu khu vực đồng euro, một ngoại tệ mạnh nhưng tính ổn định đang đặt trước nhiều dấu hỏi khi hàng loạt các nước khu vực đồng euro như Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ireland… đang vật lộn với khủng hoảng nợ công.
Cũng có người tin rằng Trung Cộng đã sử dụng các đại lý tại Vương quốc Anh để vực giá trị kho bạc lên. Giá trị hàng hoá sẽ hiển thị trên các cổ phiếu của Vương quốc Anh, không phải của Trung Cộng.
Một câu đặt câu hỏi đặt ra là trong tương lai, nếu Hoa Kỳ sẽ tiếp tục phát hành trái phiếu kho bạc mới, thì Trung Cộng có tiếp tục mua nữa hay không?
Cái khổ nằm ở chỗ là Trung Cộng vẫn phải mua, vì Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu quan trọng và lớn nhất của Trung Cộng, là “căn cứ địa” bảo đảm công việc làm cho hàng chục triệu, nếu không nói là hàng trăm triệu người lao động Trung Hoa. Một biến động lớn trên thị trường lao động sẽ là một thảm hoạ cho ổn định xã hội, điều mà các nhà lãnh đạo Bắc Kinh không bao giờ muốn xảy ra, bằng mọi giá.
Trong cuộc chơi khó khăn này, anh Mỹ có vẻ như được nước, tha hồ mè nheo, õng ẹo rằng, anh cho vay thì tôi mới có tiền trả hàng hoá, còn Trung Cộng dù rất khó chịu, phàn nàn anh Mỹ khôn thì vừa thôi, đừng quá đáng. Nhưng rồi cuối cùng Trung Cộng cũng phải đồng ý nếu cò kè được lãi suất cao hơn. Trừ phi anh Mỹ không muốn vay thêm!
Kiểu gì thì bác Sam nhà ta vẫn đứng ở thế lợi hơn.
Kết thúc bài báo đã dẫn trên CNNMoney, tác giả Paul R. La Monica nêu ra một câu ngạn ngữ xưa: “Nếu ngân hàng cho bạn vay một ngàn đô la, ngân hàng là ông chủ của bạn. Nhưng nếu ngân hàng cho bạn vay một triệu đô la, bạn sẽ là ông chủ của ngân hàng” (If the bank lends you a thousand dollars, the bank owns you. But if the bank lends you a million dollars, you own the bank). 
Nghe ra có vẻ diễu cợt và hài hước quá! 
Chủ nghĩa Tư bản và Cách bóc lột kiểu mới 
Cách đây hơn mười năm, một thầy giáo của tôi nói rằng chủ nghĩa tư bản đã phát triển đến một mức rất tinh vi. Nếu trước kia các chủ đồn điền phải dùng gậy ba-tong để bóc lột công nhân bản xứ, bây giờ việc bóc lột diễn ra ở tầm mức quốc gia. Ông lấy ví dụ thời những năm 70-80 Nhật đã mua rất nhiều tài sản ở Mỹ, kể cả trái phiếu chính phủ vì Nhật có thặng dư mậu dịch lớn với Mỹ giống như Trung Quốc bây giờ. Thế rồi năm 1985 Mỹ đã buộc Nhật phải ký vào Plaza Accord để đồng Yen lên giá hơn 50% so với đồng USD trong hai năm sau đó. Điều này tương đương với tất cả các khoản đầu tư trước đây của Nhật vào Mỹ bị mất giá hơn một nửa, cũng có nghĩa là Mỹ đã “bóc lột” Nhật một cách trắng trợn bằng cách “quịt” 50% số nợ với Nhật. 
Hơn 20 năm sau, Trung Cộng đã thế chân Nhật trở thành “chủ nợ” lớn nhất của Mỹ. Có điều những nỗ lực của Mỹ trong suốt giai đoạn 2000-2006 không làm Trung Cộng nhượng bộ và đồng yuan chỉ được thả lỏng một phần và cho lên giá từ từ so với USD trong 2 năm gần đây. Điều đáng nói là dù đồng yuan đã bắt đầu lên giá, thặng dư mậu dịch của Trung Cộng với Mỹ vẫn tiếp tục gia tăng và những số liệu gần đây cho thấy gần như toàn bộ thâm hụt ngân sách của Mỹ đều được tài trợ từ nguồn này. Hiện tại dự trữ ngoại hối của Trung Cộng đã gần đạt 2 ngàn tỷ USD. Thử tưởng tượng nếu Mỹ thành công trong việc làm USD mất giá khoảng 50% so với đồng yuan như đã làm với Nhật năm 1985, số tiền Trung Cộng bị “quịt” sẽ tương đương với 10 năm GDP hiện tại của Việt Cộng.
Vậy tại sao Trung Cộng không chuyển dự trữ ngoại tệ của mình sang các đồng tiền khác hay vàng? Hay đơn giản hơn là ngừng không tăng dự trữ ngoại tệ nữa vì đã quá đủ để đảm bảo an toàn cho cán cân thanh toán? Vấn đề là bản thân Trung Cộng muốn giữ tỷ giá của đồng yuan với đồng USD cố định vì Mỹ là thị trường xuất khẩu quan trọng nhất. Theo cách nói của một số nhà kinh tế thì Trung Cộng đã “hối lộ” cho dân Mỹ thông qua chính sách tỷ giá để họ tiếp tục mua hàng của Trung Cộng. Cái lợi mà Trung Cộng được trong ván bài kinh tế này không phải là 2 ngàn tỷ USD dự trữ ngoại tệ mà Trung Cộng biết sẽ mất một phần trong tương lai. Mục tiêu của Trung Cộng chính là tăng trưởng kinh tế thông qua con đường xuất khẩu, đây là điều cần thiết để Trung Cộng giữ xã hội ổn định và là phương tiện để đạt được các mục tiêu chính trị khác. Có nghĩa là Trung Cộng chấp nhận sẽ bị quịt nợ trong tương lai, hay nói cách khác sẵn sàng để Mỹ “bóc lột”.
Không chỉ bị “bóc lột” vì khoản cho vay của mình sẽ mất giá khi đồng yuan lên giá, người dân Trung Cộng hiện tại đang bị bóc lột trên một khía cạnh khác. Họ buộc phải giảm tiêu dùng và tăng tiết kiệm cá nhân vì chính sách quản lý vĩ mô méo mó của chính quyền Trung Cộng. Mỗi đô la thêm vào dự trữ ngoại tệ quốc gia đều có đóng góp của những công nhân Trung Hoa làm việc trong các xí nghiệp sản xuất hàng xuất khẩu. Đây có thể coi là một loại thuế trá hình đánh lên thu nhập của những người công nhân này và lên cả lợi nhuận của các doanh nghiệp xuất khẩu. Bên cạnh đó, mọi người dân Trung Hoa đều phải giảm tiêu dùng các loại hàng hóa nhập khẩu vì chính sách tỷ giá thấp của chính phủ. Họ đang bị “bóc lột” gián tiếp thông qua dự trữ ngoại tệ mà có lẽ nhiều người không biết và không đồng ý.
Năm 1985, Reagan và Volcker đã ép buộc thành công Nhật chấp nhận đồng Yen lên giá để giải quyết vấn đề thâm hụt mậu dịch của Mỹ và nguy cơ khủng hoảng tài chính. Bush và Greenspan đã không làm được như vậy với Trung Quốc, để rồi cuộc khủng hoảng hiện tại nổ ra. Tất nhiên người Mỹ phải chịu hậu quả đầu tiên, nhưng không ai tiên liệu được cuộc khủng hoảng này sẽ dừng lại ở đâu. Nếu khoảng tháng 9-10/2008 “mắt bão” cuộc khủng hoảng nằm ở Mỹ thì hiện tại có vẻ nó đã chuyển sang các nước Đông Âu, và nhiều người dự báo nó sẽ đi dần sang phía Đông. Có thể Trung Cộng sẽ trắng tay trong ván bài kinh tế-chính trị vẫn “chơi” lâu nay. Ngược lại nếu Trung Cộng khéo léo và may mắn, họ sẽ xoay chuyển được global geopolitical landscape theo một hướng mới có lợi hơn cho mình. Đó có lẽ là bản chất dân tộc Trung Hoa, sẵn sằng nhịn ăn nhịn mặc, bị bóc lột và khinh rẻ trong thời gian dài để vùng lên đúng lúc. Có điều chiến lược này rất rủi ro và người lãnh đạo phải sẵn sàng hy sinh lợi ích của cả dân tộc trong một ( vài ) thế hệ để có được cơ hội
“thắng làm vua”... 

Lê Giang

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2011

Giới trẻ không cúi đầu trước Trung Quốc


Chủ quyền của một quốc gia không chỉ thuần là lãnh thổ/không phận/hải phận, mà còn là ý chí của dân tộc, danh dự của quốc gia, và tư thế của chính phủ. Dân biểu tình chống giặc mà tuyệt nhiên không dám viết chữ biểu tình trên bản tin, còn chính phủ thì cứ vâng vâng dạ dạ, chiêu đãi trọng thị, bắt tay giặc bằng cả hai tay v.v… thì chẳng hóa ra là thuộc hạng “hèn gay gắt” đó sao?" - blogger Đinh Tấn Lực
*
Gia Minh (RFA) Chủ đề được đa số các blog trong nước vào những ngày qua đưa ra là hoạt động tuần hành, biểu tình phản đối Trung Quốc diễn ra hồi ngày 5 tháng sáu vừa rồi ở thủ đô Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, hay thường được gọi là Sài Gòn.

Biểu tình chống Bắc Kinh

Trước hết là những bài ghi lại diễn tiến của cuộc tuần hành biểu tình dưới dạng nhật ký.
Nhà giáo Nguyễn Thượng Long ghi lại sự kiện theo thứ tự thời gian từ khi cuộc tập trung hình thành tại khu vực Đại sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội cho đến khi những người tham gia tự giải tán.
Khung cảnh ở đó vào lúc 7 giờ 30 phút được ông quan sát và so sánh với thời điểm biểu tình cũng cùng mục đích hồi tháng 12 năm 2007 : “Những gì hiện diện hôm nay, khác hẳn những gì đã xẩy ra cũng chính nơi này vào những ngày cuối năm 2007, ngày diễn ra cuộc biểu tình to lớn của Học sinh và Sinh Viên mà tôi đã tham dự và chứng kiến. Hôm nay, không thấy hàng rào CSCĐ với trang phục mầu xám, giầy dã chiến, gậy gỗ trong tay đứng nối nhau thành hàng rào quanh vườn hoa, không thấy sự cố tình phô bầy không khí răn đe của những dẫy xe đặc chủng, xe vòi rồng, xe bịt bùng cùng đàn chó nghiệp vụ.
Ông ghi lại diễn biến của cuộc biểu tình lúc khởi sự như sau:
8h 00 phút.
Bắt đầu xuất hiện nhiều tốp sinh viên, học sinh áo phông đỏ từ nhiều hướng tiến về phía vườn hoa đối diện với cổng Sứ Quán Trung Quốc đang đóng im ỉm đầy mưu mô. Lập tức nhiều nhân viên an ninh bám sát những học sinh sinh viên này. Không khí bắt đầu căng thẳng dần. Những lời tranh cãi qua lại vọng đến tai tôi.
Người đàn ông ngồi bên cạnh tôi bỗng nói lớn: Có chuyện rồi, đoạn ông vùng dậy chạy đến chỗ đó, tôi cũng đứng dậy và lững thững tiến theo, chưa kịp hỏi han thì nhận ra lão nghệ sĩ của Nhà Hát Nhạc Vũ Kịch DH đang gay gắt trước đám đông an ninh đủ loại :“Đi biểu tình là yêu nước! Cấm biểu tình là bán nước!”. & “Bao nhiêu xương máu mới có được đất nước này sao lại đi bênh vực bảo vệ cho bọn xâm lược?”, lập tức khẩu hiệu trên giấy A4 đồng loạt được giơ cao cùng với những tiếng hô: VIỆT NAM! VIỆT NAM! .
hnsg-305-250.jpg
Công an có mặt tại đoàn biểu tình. kami's blog
Những tiếng lách cách loạt xoạt của những máy ảnh công an, Camera an ninh vây quanh ghi hình, nhận diện đám đông, tôi biết là hồ sơ về tôi, lại được bổ xung thêm những tài liệu mới, tôi kịp đọc được nội dung của các khẩu hiệu: “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, “Phản đối đường lưỡi bò phi pháp”, “Chi na hàng xóm to xác mà xấu tính!”…"
Blogger Lê Dân với bài ‘Vừa đi vừa kể chuyện’ thuật lại hành trình của bản thân từ Bình Dương đến với cuộc biểu tình ở Thành phố Hồ Chí Minh như sau:
“Từ Dĩ An- Bình Dương khởi hành vào tới ngã tư đường Trần Cao Vân – Hai Bà Trưng thì bất ngờ gặp các anh CSGT dựng barrie không cho chạy vào đường Trần Cao Vân hướng vào Hồ Con Rùa, đang phân vân nao núng tinh thần chưa biết thế cuộc như thế nào ? Mọi người có tụ tập được hay không ? Hay là đã bị dẹp tan từ trong trứng nước và tự kỷ mình đã chậm chân bỏ lỡ 1 dịp lớn của đất nước, 1 giai đoạn bước ngoặc của lịch sử đấu tranh vì Hoàng Sa và Trường Sa.
Sau 1 phút 15 giây định thần, mình suy nghĩ “nếu không cho mình đi đường này thì mình đi đường khác, chả lẽ các chú ấy quây lại hết nhốt hết mọi người không cho người dân di chuyển trong thành phố của mình à ?"
Blogger Lê Dân kể tiếp:
“Tất cả các ngã tư ở các ngã đường xung quanh đường vào Lãnh Sự Quán Trung Quốc (ngã tư Phạm Ngọc Thạch và Nguyễn Thị Minh Khai) ngã tư đường Hai Bà Trưng và Nguyễn Thị Minh Khai, con đường rất ngắn ngủi Nguyễn Văn Chiêm cũng bị chặn, Lê Duẩn, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phạm Ngọc Thạch, Pasteur tất cả các ngã tư đều có barrie (tầm hơn 20 chốt). Vào đến đường Lê Duẩn quẹo phải chạy vào tới vòng xoay sau lưng nhà thờ Đức Bà thì thấy đoàn thanh niên đang thấp thoáng ở đường Phạm Ngọc Thạch đi lại (mừng như bắt được Vàng) lúc này đoàn người tầm 300 người.
…cảm nhận đầu tiên đập vào mặt mình về đoàn người tham gia là: rất “Sinh Viên”, rất nhiệt huyết, còn trẻ và khỏe, các logo khẩu hiệu mang theo được các nam thanh nữ tú làm từ đủ các vật liệu như là: cờ vải Việt Nam, giấy A2, A3, A4, giấy bìa cứng, tờ lịch, có người còn cầm cả sách đi biểu tình… rất tự phát để thể hiện lòng yêu nước của mọi người.
Sau này còn có cả băng rôn mới được cập nhật (lúc 10h30) đưa về cho nó “chuyên nghiệp”, còn về quần áo có người mặc áo cờ Việt Nam, áo in khẩu hiệu phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa – Trường Sa, cả viết chữ bằng bút mực lên áo “tẩy chay hàng Trung Quốc”… có người mang nón công nhân viết chữ Việt Nam nữa…. thật là muôn hình vạn trạng thể hiện phong phú đúng như cá tính và phong cách của thanh niên Việt Nam."

Không cúi đầu

Ngoài đối tượng tham gia đa số là thanh niên, còn có nhiều trí thức và những thành phần người dân khác trong đoàn người tuần hành biểu tỏ thái độ phản đối những hành động của Trung Quốc đối với Việt Nam trên khu vực Biển Đông.
9-250.jpg
Các bậc nhân sĩ trí thức cũng biểu tình ôn hòa đòi công lý và hòa bình trên biển Đông
Blogger Đông A có ý kiến: “Sáng nay 5 tháng 6, hai cuộc biểu tình chống Trung Quốc đã diễn ra ở Hà Nội và Sài Gòn, như tôi đã cảm thấy. Theo dõi các thông tin trên mạng, hai cuộc biểu tình đã diễn ra tốt đẹp. Tôi cho rằng đây là một thành công của chính phủ. Rất đáng ghi nhận. Bởi vì hai cuộc biểu tình này đem lại nhiều ý nghĩa.
Thứ nhất, đây là một thông điệp gửi tới Trung Quốc. Thứ hai, hai cuộc biểu tình cho thấy người dân ủng hộ Chính phủ, tin tưởng vào Chính phủ. Các thể loại kiểu Việt Tân không có chỗ đứng ở Việt Nam, bất kể cố gắng dây máu ăn phần thế nào, cũng chỉ bẽ bàng và thất bại mà thôi.
Các thể loại thân Tàu đã không phá đám được hai cuộc biểu tình. Thứ ba, tâm lý chịu kìm mén của dân chúng được giải tỏa. Thứ tư, hai cuộc biểu tình cho thấy Đảng CS vẫn là lực lượng chính trị duy nhất ở Việt Nam có khả năng lãnh đạo và tập hợp quần chúng.”
Nhà thơ Đỗ Trung Quân, một người tham gia cuộc tuần hành biểu tình ở thành phố Hồ Chí Minh hôm sáng ngày 5 tháng 6, có bài nói về cuộc gặp giữa trí thức, trong đó có những vị từng lãnh đạo phong trào sinh viên trong cuộc chiến trước năm 1975 như ông Huỳnh Tấn Nẫm…. Nhà thơ Đỗ Trung Quân viết : “Cuộc đối thoại trong trụ sở Thành đoàn TNCS TP":
Những nhân vật trụ cột của Thành ủy: Nguyễn Văn Đua, Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Thị Quyết Tâm… có mặt đủ. Thái độ của ông Nguyễn Văn Đua và các thành viên được ghi nhận là nhã nhặn. Ông Nguyễn Chơn Trung [ Sáu Quang-Nguyên Bí thư Đoàn TNCS TP ] lại không được nhã nhặn, ông đập tay xuống bàn nói với ông Lê Hiếu Đằng : “Các anh muốn gì cũng phải có phương pháp đúng đắn”.
Ông Lê Hiếu Đằng [môi giựt, tay run]: “Anh không phải dạy chúng tôi về phương pháp…”. Ông Cao Lập đứng bật đậy: “Tôi không thể tưởng tượng hôm nay anh Sáu Quang tệ hại đến mức này”.Ông Huỳnh Tấn Mẫm điềm đạm “ Chúng tôi đã bày tỏ xong thái độ. Nếu nhà nước hiểu lòng dân chúng tôi sẽ ủng hộ, nếu không thì chúng tôi tiếp tục bày tỏ thái độ.
“Ông Ba Đua vui vẻ gọi Andre Menras là “ đồng chí “. Andre – Hồ Cương Quyết nói “ đồng chí không có nghĩa là cùng trong đảng. Từ lâu nay tôi đứng về phía Việt Nam trong mọi cuộc chiến đấu chống sự bành trướng và xâm phạm chủ quyền VN, cuộc tuần hành này cũng trong tinh thần ấy…. “Cuộc đối có lúc khá thoại căng thẳng. Họ là những người từng đứng cùng một chiến tuyến chống Mỹ trước 1975. Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành Đoàn, khét tiếng kiên cường trong tù đày, tra tấn.
Ông Lê Hiếu Đằng, ngay cả khi đã giữ các trọng trách vẫn không vì phú quý vinh hoa, cứ theo lẽ phải mà đấu tranh. Ông Huỳnh Tấn Mẫm Chủ tịch Tổng hội sinh viên Sài Gòn, một người không chỉ nổi tiếng trong nước mà thành tích đấu tranh trước năm 1975 của ông còn làm tốn nhiều giấy mực của báo chí quốc tế.”
Blogger gocomay nhận định về cuộc biểu tình hôm ngày 5 tháng 6 tại hai thành phố Hà Nội và Sài Gòn như sau: “Biểu tình là một khái niệm rất quen thuộc ở những nước dân chủ, nhưng ở Việt Nam (kể từ sau năm 1975 ở miền Nam và hầu như kể từ thời phong kiến đến giờ ở miền Bắc) thì đó là một khái niệm ít ai dám nhắc đến, thậm chí người ta tránh nhắc đến.
Hai chữ này như một thứ tai ương cho những ai dính líu đến nó.
Với nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chuyện biểu tình đòi tự do dân chủ là chuyện tuyệt đối cấm kỵ, không những thế mà chuyện biểu tình kêu gọi lòng yêu nước của cộng đồng để chống lại sự bành trướng của Trung Quốc cũng bị dập tắt, hầu như tuyệt đối là vậy.
Chính vì lẽ này, cuộc biểu tình sáng ngày 5 tháng 6 năm 2011 tại Sài Gòn và Hà Nội đóng vai trò một sự kiện lớn, một cuộc cách mạng lớn của người dân Việt Nam.”

Dáng đứng VN

Hình ảnh của một thanh niên cầm tờ biểu ngữ trắng đứng trước tòa lãnh sự Trung Quốc từ 10:45’ đến 13:45 phút ngày 5 tháng 6 vừa qua cũng khiến nhiều người khác tỏ lòng kính phục và gọi tên đó là ‘Dáng Đứng Việt Nam'. Trên blog Dân Làm Báo, người ký tên Nguyễn Hoàng Linh chia sẻ :
10.-200.jpg
Một thanh viên VN tại buổi biểu tình. danlambao's blog
“Thực sự là không chỉ em mà rất nhiều người (có lẽ kể cả những người thuộc cơ quan công quyền đang phải làm việc theo dõi nhúm người biểu tình) rất khâm phục bạn ấy. Lúc bắt đầu là chừng 12h kém 15, chỉ còn lại chừng 100 người bị ...chìm và nổi xé lẻ khắp nơi, vượt qua hàng rào án ngữ trước mặt một cách ôn hòa thì không được mà về không kèn không trống thì...chìm và nổi cười tươi và vỗ tay thì hành động của bạn trẻ này là nguồn cổ vũ rất lớn cho những người còn ở lại tới cùng.
Chìm và nổi, cả đồng chí trai và đồng chí gái ra khuyên nhủ, nhưng bạn ấy vẫn thản nhiên, không hề đáp lại. 3-4 người bạn của bạn ấy ngồi gần đó tiếp nước, lau mồ hôi cho bạn ấy khi cần; một số người xa lạ như tụi em thì cũng mua nước, tiếp nước.”
Cũng trên trang blog Dân Làm Báo này, tác giả Lai Trương Phước có bài thơ cảm tác :
“anh đứng đó
các bạn trẻ nán lại
những phủ dụ, anh lặng bỏ ngoài tai
bạn tiếp anh miếng nước, chiếc mũ che nắng trời
dáng anh đứng tạc thành pho tượng sống
dáng anh đứng run lên bao xung động
dáng anh đứng, thêm một dáng đứng Việt Nam
"tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau
nhưng hào kiệt thời nào cũng có"
anh đứng đó, trái tim tôi lệ nhỏ
thêm tin yêu tuổi trẻ Lạc Hồng
biển phía đó, vẫn ngàn năm sóng vỗ
hoàng hôn rồi, sẽ lại một hừng đông”
Blogger Tuấn Khanh nghĩ đến tương lai của những hoạt động tương tự xảy ra hôm ngày 5 tháng 6 vừa qua như sau: “Chắc sẽ không thể có được nhiều ngày 5 tháng 6, cũng như không có được nhiều ngày như vậy để những kẻ xâm lược và giết ngư dân vô tội người Việt trên Biển Đông phải lo lắng. Nhưng chí ít, chúng ta còn biết được rằng mỗi thế hệ người Việt vẫn luôn tồn tại những lớp người không biết cúi đầu trước kẻ mạnh.
Cám ơn tất cả những người đã chia sẻ với tôi những câu chuyện về ngày 5 tháng 6. Nó tốt lành và giá trị với tôi hơn bản tin của TTXVN hay những kẻ nhai lại sự kiện bằng loại nước bọt hèn hạ. Những suy nghĩ này, xin dành gửi đến các bạn.”
Blogger Da Vàng có lời nhắn nhủ động viên với những người tham gia cuộc biểu tình, tuần hành hôm ngày 5 tháng 6 vừa qua ở hai thành phố Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh của Việt Nam với bài tựa đề ‘Xin cứ Tự Tin với câu: “Ngược với những đồn đoán vô căn cứ và khá nhiều lời răn đe để che giấu sự hèn nhát của một số bậc “cha chú” , cuộc biểu tình chống âm mưu xâm lược của Trung Quốc vào ngày 5.6.2011 trước Lãnh sự quán tại Sài Gòn đã diễn ra rất đẹp về nhiều mặt.”
Kết thúc mục Điểm Blog kỳ này là phần viết của blogger Đinh Tấn Lực trong bài viết ‘Đi thì cũng dở, ở không xong’“Chủ quyền của một quốc gia không chỉ thuần là lãnh thổ/không phận/hải phận, mà còn là ý chí của dân tộc, danh dự của quốc gia, và tư thế của chính phủ. Dân biểu tình chống giặc mà tuyệt nhiên không dám viết chữ biểu tình trên bản tin, còn chính phủ thì cứ vâng vâng dạ dạ, chiêu đãi trọng thị, bắt tay giặc bằng cả hai tay v.v… thì chẳng hóa ra là thuộc hạng “hèn gay gắt” đó sao?"