Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện kinh dị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện kinh dị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

Rùng rợn chuyện 'ma hành' khi phá mộ vua Trần


Sau cuộc đào phá mộ, bị “ma hành” náo loạn, người dân thôn Bãi Dài không ai dám đến khu vực Khe Nghệ nữa. Thung lũng Khe Nghệ càng trở nên huyền hoặc. Những câu chuyện ly kỳ, rùng rợn quanh lăng mộ được anh Nguyễn Văn Chạm ghi chép lại cẩn thận.
Trong số 8 lăng mộ vua Trần ở An Sinh (Đông Triều, Quảng Ninh), có lẽ 2 lăng mộ vua Trần Minh Tông và Trần Nghệ Tông là thảm hại nhất. Lăng vua Trần Minh Tông bị ủi mất hoàn toàn khi đắp đập nước. Người ta đã ủi, lăn cổ vật làm vật liệu đắp chân đập, rồi dồn cả vào một hố để lấp lại. Lăng mộ vua Trần Nghệ Tông thì bị rất nhiều người trong xóm Bãi Đá (thôn Bãi Dài) đào bới, tranh cướp tài sản.
Đền Trần thờ các vị vua Trần ở Nam Định. 

Theo lời anh Nguyễn Văn Chạm, người sống cách lăng mộ vua Trần Nghệ Tông chừng 300m, sau khi người dân trong xóm bỏ chạy tán loạn vì có người nói đây là mộ hủi, thì một thời gian sau, có một nhóm người săn đồ cổ tiếp tục tìm đến đào bới. Nhóm người này đào rộng và sâu xuống lòng đất. Tuy nhiên, khi xuống dưới lớp gỗ một chút, thì gặp một phiến đá lớn.

Phiến đá này rất dày, rộng cả chục mét vuông, nặng hàng chục tấn. Nhóm người này đã dùng đủ phương pháp, kéo nhiều thiết bị lên cẩu trục, song phiến đá khổng lồ vẫn không nhúc nhích. Không làm gì được, nhóm người săn đồ cổ đành bỏ cuộc. Họ mặc lăng mộ tan hoang trên mỏm đồi giữa thung lũng Khe Nghệ.
Cổ vật ở lăng mộ vua Trần bị bỏ mặc, cỏ mọc rậm rạp trùm kín. 

Theo lời kể của ông Hứa Văn Phán, thủ từ đền Sinh, sau khi đào phá lăng mộ vua Trần Nghệ Tông, hàng loạt tai họa đã đổ lên đầu người dân trong xóm.

Đầu tiên là ông Nguyễn Văn H., người xóm Bãi Đá. Ông này là người tích cực nhất trong việc đào phá mộ. Sau khi đào mộ, vài tháng sau ông bị chết đuối ở con sông nhỏ chảy qua xã khi xuống sông tắm. Lúc xác nổi lên, mọi người ra vớt, thì kinh hoàng với cảnh tượng đỉa bâu đen xác. Người dân phải dùng thòng lọng kéo xác ông lên bờ, rồi lấy que gạt từng con đỉa.
Bọn săn của đập nát sạch sẽ các cổ vật để tìm vàng bạc. 

Cái chết của ông H. khiến người dân vô cùng sợ hãi, liên tưởng đến cuộc đào phá… “mộ hủi”. Tiếp đó, rất nhiều biến cố xảy đến với người dân nơi đây. Những gia đình gặp tai họa đều mang những thứ lấy từ mộ trả lại. Nhiều người đã nung những chân tảng, tượng đá thành vôi, dù đã tôi vôi, cũng gánh vôi ra trả. Nhiều người mang bàn, ghế, giường, tủ đóng bằng gỗ lấy dưới mộ cũng đem ra mộ đốt. Những cục đá dùng lăn lúa, kê bờ ao cũng được khiêng ra trả lại cho vua.

Ông Đào Văn Hồng vẫn còn sợ hãi khi nhớ lại cuộc đào mộ 20 năm trước. Tôi đến thăm ông khi ông đang nằm còng queo trong giường vì ốm. Vợ ông bảo, từ ngày đào mộ, ông Hồng trở nên ốm yếu hẳn, lại lắm bệnh tật.
Những súc gỗ đào từ lăng mộ vua Trần Nghệ Tông được người dân xẻ ra làm vật dụng. (Ảnh chụp những súc gỗ tương tự vừa đào được từ một ngôi mộ gỗ ở An Sinh). 

Theo ông Hồng, sau cuộc đào phá mộ vua, cả xóm đều gặp vận rủi, các gia đình lục đục, đau ốm, vợ chồng đánh chửi nhau lung tung phèng… Ông Hồng rầu rĩ: “Không biết có phải vì người dân trong xóm xâm phạm mộ vua, rồi bị vua phạt hay không, mà cái xóm này cứ mãi nghèo xác nghèo xơ, nghèo nhất xã, nhất huyện”.

Ngày đào phá mộ, ông Hồng lấy gỗ, vợ ông gánh vôi về bón ruộng. Lúc gánh vôi thì vợ ông mang bầu, chửa 7 tháng. Khi đẻ, con đứa con đã chết vì nhau thai phủ mặt. Nói rồi, vợ ông Hồng dẫn tôi ra thăm mộ con bà. Ngôi mộ vừa được vợ chồng ông xây lại, nhỏ bé, xinh xắn.
Vợ ông Hồng vẫn hãi hùng khi nhớ lại chuyện gánh vôi từ mộ vua Trần về bón ruộng. 

Tai họa không chỉ đổ lên đầu vợ chồng ông Hồng, mà đứa cháu ngoại ông cũng thi thoảng lại dở chứng lạ. Thi thoảng bé lại lăn ra nhà, mắt mũi trợn ngược. Em trai ông Hồng thì bị ung thư phổi, vừa mới chết năm ngoái. Người dân trong làng cũng đồn rằng, do anh này làm nhà vệ sinh quay thẳng về phía mộ vua, nên mới chết!

Sau cuộc đào phá mộ, bị “ma hành” náo loạn, người dân thôn Bãi Dài không ai dám đến khu vực Khe Nghệ nữa. Thung lũng Khe Nghệ càng trở nên huyễn hoặc. Những câu chuyện ly kỳ, rùng rợn quanh lăng mộ được anh Nguyễn Văn Chạm ghi chép lại cẩn thận.
Anh Chạm là người nắm rất rõ những câu chuyện kỳ quái xảy ra trong xóm Bãi Đá. 

Vợ chồng anh Chạm mới chuyển về khu vực đồi Khe Nghệ từ năm 1996. Trước đó, gia đình chú ruột ông Chạm ở mảnh đất này. Chú anh mua từ năm 1990, ngay sau cuộc đào phá mộ. Tuy nhiên, cả gia đình đau ốm triền miên, trẻ con quấy khóc. Sợ quá, nghĩ bị “ma hành”, ông chú đã bán rẻ cho anh Chạm, bỏ đi chỗ khác ở.

Gia đình anh Chạm về ở, vợ chồng cũng lục đục, nay ốm mai đau, mắc đủ các bệnh. Vợ anh mắc bệnh gì chả rõ, thở không ra hơi, sức khỏe suy kiệt không đi nổi. Lúc trèo cây vải, anh Chạm ngã gãy rời xương tay. Sau này, biết ngôi mộ trên đồi là mộ vua, vợ chồng anh phá nhà làm theo hướng khác (ngôi nhà cũ hướng thẳng vào mộ), đặt bát hương thành tâm cúng bái cả ở mộ lẫn trong nhà.
Gạch đặc trưng thời Trần. 

Ngay sau lưng nhà anh Chạm, cách lăng mộ vua Trần Nghệ Tông không xa là nơi vợ chồng người em trai của anh sinh sống. Tuy nhiên, vợ chồng suốt ngày lục đục, quanh năm bần hàn vì bệnh tật. Mấy năm trước, hai người bỏ nhau, vợ đi nơi khác, còn em trai anh chuyển xuống chân đồi sinh sống. Mảnh đất ở Khe Nghệ không dám ở nữa, bán cũng chẳng ai mua.

Hãi hùng nhất là câu chuyện liên quan đến mảnh đất của ông Thảnh và ông Viện. Hai ông này ở huyện Kinh Môn (Hải Dương), không biết đồi Khe Nghệ có mộ vua, nên đã mua chung 2,5 héc-ta đất trên đồi. Toàn bộ mảnh đất của hai ông này nằm trọn trong khu vực có lăng mộ.
 

Có đất rồi, hai ông đã dựng nhà, trồng vải. Tuy nhiên, những sự kiện kinh hoàng diễn ra liên tục với hai ông này. Theo lời anh Chạm, vợ ông Thảnh khi lên đồi bẻ vải, tự dưng lăn đùng ra đất giãy dụa, trợn mắt, sùi cả bọt mép. Lúc đó, nghe dân làng kể nhiều chuyện “ma hành” rùng rợn, ông Thảnh và ông Viện sợ hãi, không dám sống ở thung lũng Khe Nghệ nữa.
Ngôi nhà...
...và công trình phụ trong khu vườn vải của ông Thảnh và ông Viện không ai dám ở, đổ vỡ hoang phế. 

Ông Thảnh và ông Viện đã thuê ông Sỹ trông coi nhà cửa, vườn vải thiều ở Khe Nghệ. Trong khi ông Sỹ đang nhặt những tảng đá, di vật ném xuống hố để lấp lại, thì đột nhiên ông Sỹ lăn đùng ra đất, mắt cứ trợn ngược, co giật toàn thân. Mọi người phải đưa sông Sỹ đi cấp cứu.

Theo anh Chạm, tiếp sau đó, hàng loạt người dẫy cỏ, hái vải thuê cho ông Thảnh và ông Viện, gồm chị Huệ, chị Thu, chị Chiếm, anh Tuấn, trong lúc làm việc trên đồi, cũng đột nhiên chung một triệu chứng là lăn đùng ra đất, mắt trợn ngược như người bị động kinh. Nhưng khi khiêng những người này vào nhà, họ lại hồi tỉnh, đưa đi viện khám thì không ra bệnh gì.
Vườn vải của ông Thảnh và ông Viện bỏ hoang cho cỏ mọc. 

Sau khi hàng loạt người làm vườn thuê cho ông Thảnh và ông Viện bị “ma hành”, lời đồn “thánh vật” càng trở nên ghê gớm. Không ai dám làm thuê cho hai ông này nữa, khu vườn bỏ hoang hoàn toàn, lau lác mọc cao hơn cả vải. Ngôi nhà dựng trong vườn vải, gần khu mộ cũng không có ai ở, mưa gió thổi bay cả mái, trâu húc đổ tường.
Còn tiếp...
(Theo VTC News)

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Căn Phòng Lúc Nào Cũng Khóa



Tác Giả: Truyện Ma

    Tôi có người cậu lúc trước làm trong ban bảo quản nhà thương được vài năm trước khi sự việc xảy rạ Một câu chuyện đáng ghi nhớ nhất vào thời thơ ấu của tôi, khi cậu tôi kể về sự kinh hoàng mà ông ấy gặp phải vào một đêm để rồi sau đó ông xin nghỉ việc luôn. Tôi nhớ câu chuyện này rất kỹ vì đó là dịp hiếm có, chúng tôi đã năn nỉ ông ấy kể, lúc kể ông có vẻ như đang đi vào một trạng thái xuất thần. Giọng của ông trở nên đều đều và ông cố gắng tránh bất cứ sự xúc động nào...
    Khi mới làm việc tại bệnh viện, ông để ý có một căn phòng đặc biệt trong khu bệnh thần kinh mà không bao giờ dùng đến vã lại cửa phòng luôn luôn khóa chặt. Lúc nào ông hỏi thì người Giám Ðốc hoặc là những người làm chung đều nói rằng "đừng thắc mắc" và họ nhanh chóng đổi sang chuyện khác. Ðôi khi họ còn giả bộ không nghe ông hỏi và lờ đị
    Vào một đêm khuya, ông thay bóng đèn điện trên trần nhà ở hành lang cách căn phòng này không xạ Gắn bóng đèn mới xong ông vừa leo xuống thang thì bóng đèn mới thay bỗng chớp chớp mấy cái rồi tắt. Ngay lúc này ông để ý thấy nhiệt độ bỗng nhiên xuống thấp và một mùi kỳ lạ từ đâu tỏa ra khắp cả hành lang như một làn khói vô hình.
    Ông phải đi ngang qua cái phòng đó về khu vực chính của bệnh viện để lấy một bóng đèn khác, khi gần đến cửa phòng lúc nào cũng khóa mùi hôi thối bắt đầu nồng nặc, rồi ông nghe những tiếng lạ lùng quái gỡ phát ra từ chung quanh cánh cửa đó.
    Lúc đầu thì có tiếng giống như ai đang hát, nhưng rồi nó trầm xuống với một giọng lầm bầm lạ lùng. Những tiếng kế tiếp, ông nghe được mang một nỗi xúc động sầu thương: có lúc như là giận dữ, có lúc thì sợ sệt. Mặc dù, không nhận ra được gì, nhưng nó nghe như tiếng bà nội đã qua đời của ông vậỵ
    "Mike", tiếng thân yêu quen thuộc khóc lớn, "Cứu bà Mike, chỉ có con mới cứu được bà. Bà ở đây nè, nhanh lên Mikẹ Hãy nhanh lên!"
    Lúc đó, cả người đều lạnh ngắt ông thấy thật bối rối, chuyện này làm sao mà xảy ra được? Bà nội đã chết hơn 20 năm rồi mà. Lúc đó người cậu lớn tuổi của tôi tự nhiên sụt sùi khóc như một đứa trẻ thơ.
    Ðằng sau giọng nói cầu cứu của bà nội, ông còn nghe được một tiếng kỳ hoặc giống như tiếng cười giễu cợt từ một âm thanh... không thuộc thế giới nàỵ Như là có lực lượng nào thúc đẩy, ông đi đến định mở cửa phòng, nhưng khi vừa cầm cái nắm cửa, ông ngửi thấy mùi cháy khét rất khó chịu nơi bàn tay của ông, và nó đã để lại một vết thẹo lưỡi liềm mà ông phải mang theo cả cuộc đời như là một sự nhắc nhở đau lòng.
    Sau đó cái nắm cửa bắt đầu tự động vặn tới vặn lui, rồi đến cả cánh cửa đều rung rinh thật mạnh, tiếp theo là tiếng đập và đá trên cánh cửa rất dữ dội như có ai (hay cái gì đó) bên kia cửa đang cố gắng phá tung cửa để đi rạ
    Dưới sự việc như vậy, ông biết rằng mình phải rời khỏi chỗ này ngay lập tức, nên ông chạy nhanh như bay xuống hành lang không thèm quay đầu lại, ở sau lưng tiếng cười kỳ hoặc càng ngày càng vang lớn hơn. Khi chạy ra khỏi đến được bàn làm việc của nhân viên y tá, ông ngã quỵ xuống đất ngất xỉụ
    Khi tỉnh dậy, mọi người đứng xung quanh đều ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đã xảy ra cho ông. Khi người y tá đến săn sóc vết phỏng, ông đã kể lại những gì ông mới vừa chứng kiến.
    Không ai dám đi một mình đến hành lang đó để dò xét, nên người Giám Ðốc đã phái hai người làm việc đến đó để xem tình hình ra saọ Khi trở lại, một trong hai người được phái đi không nói gì hết, anh ta chỉ đi thẳng đến nơi máng áo chụp lấy chiếc áo khoác và lặng thing đi thẳng ra cửạ Còn người thứ hai nói rằng không có chuyện gì lạ xảy ra hết, chiếc thang vẫn còn để ở hành lang như cậu tôi đã để và bóng đèn thì vẫn cháy sáng như thường.
    Vài hôm sau, người được phái đi xem xét, để rồi phải nghỉ việc luôn, gọi điện thoại cho cậu tôi và nói với cậu tôi rằng ông ta cũng có một kinh nghiệm giống như vậy nhưng chỉ khác rằng tiếng của người nói bên kia cửa là tiếng của người anh của ông đã chết từ lâụ Và ông cũng nghe được những nỗi xúc động ào ạc không sao diễn tả được từ bên kia cánh cửạ Sau khi nghe xong, cậu của tôi quyết định xin nghỉ việc luôn.
    Khi đến gặp người Giám Ðốc để đưa đơn thôi việc, thì cậu mới biết là mình đã bị đuổi ngay đêm hôm đó, và ông còn bị cảnh cáo rằng không được nói chuyện này với bất cứ một ai
    

Kết Thúc

Ðứng Bên Ngoài Nhà Xác



Tác Giả: Minh Nguyễn

    Hôm sau tôi tìm tới nhà ông WangLiu lúc 3 giờ chiều. Ðó là căn nhà nhỏ nằm im lìm trong con đường vắng nhỏ. Quả thật ổng đã chết. Từ ngoài ngỏ tôi từ từ đi vào sân trong. Trước cửa lớn có gắn lồng đàn đỏ. Dựng sát vách bên cạnh là vòng hoa phúng điếu lớn. Lúc đó tôi chẳng thấy ai ra vào ngôi nhà , chỉ thấy trong nhà ngọn đàn mờ mờ. Tôi đứng tần ngần trước cửa , phân vân không biết làm sao. Cuối cùng tôi đánh bạo bấm chuông.
    Kính koong - kính coong - kính coong - Xeẹeeet , xeẹeẹet , keủeet Một bà già Tầu lẹt xẹt đi ra mở cửa , hỏi:
    - Yes? Who are you? (Vâng? anh là ai? ) - Mam, I am looking for professor WangLiu , is he home? (Thưa bà , tôi tìm giáo sư Wangliu , ông có nhà không? ) - Hic hic , Wangliu is not here , he s gone forever hic hic hic (hic hic , Wangliu không còn ở đây , ổng đã đi luôn rồi hic hic hic).
    Chưa nói hết câu bà già khóc nức nở. Tôi bối rối chưa kịp làm gì thì bà nói tiếp (Xin dịch thẳng ra tiếng Việt):
    - Ông ấy chết trong bệnh viện ngày hôm kia. Sau khi giảo nghiệm họ mới đưa ông vào nhà quàn Camino Memorial , để sửa soạn (làm đẹp) cho tử thi. Ba ngày nữa làm lễ mai táng.
    Nghe bà nói vậy tôi kín đáo thở phào (vì không phải tìm cách vô nhà bà). Rồi tôi giả vờ phân ưu vài câu và rút lui liền.
    Trên đường về tôi quyết định ghé nhà quàn dọ thăm. Nhà quàn Camino Memorial nằm khuất sau ngọn đồi , trên đồi có rất nhiều ngôi mộ. Tôi lái xe vào tận bãi đậu xe sát nhà quàn. Ði vòng ra cửa trước , cửa khóa , tôi ghé mắt nhìn vào không thấy ai. Lúc đó 5 giờ chiều trời đã tối. Tôi mò mẫm ra nhà sau đễ xem xét địa thế. Có một dãy nhà sáng trưng , có căn cửa còn mở. Tôi hồi hộp lại gần dãy nhà đó. Căn phòng đầu tiên là restroom. Qua khỏi restroom tôi nhìn vào căn thứ nhì. Bên trong có hai người đàn ông mặt áo trắng , họ đang lui cui làm việc bên một cái xác chết. Ðúng là nhà chứa xác rồi !. Tim tôi đập thùi thụi !. Tôi cố gắng chú mục nhìn kỷ khuôn mặt xác chết , đúng rồi , ông Wangliu...
    Ngón Tay Quái Ác...
    Tôi ngồi thụp xuống đất tính toán , làm gì bây giờ đây? Ðợi đêm khuya lẻn vào sau nhà? Hay là ngày mai trở lại? Ðang suy tính tôi chợt nghe có tiếng động bên trong phòng. Tôi đứng dậy nhìn vào bên , hai người đàn ông đang cởi cái áo khoác trắng ra và nói gì với nhau. Ðầu tôi chợt lóe lên một sáng kiến. Tôi vội quành ra ngỏ trước và đi thẳng vào phòng gặp hai người - (Bằng tiếng Anh) Xin lỗi , hai ông có biết là họ đã đưa xác ông Wangliu đến đây chưa?
    Hai người đàn ông giật mình nhìn tôi , suy nghĩ một chút rồi nói:
    - Oh , Wangliu hả nằm kia , chúng tôi còn sửa soạn , trang điểm và mặc đồ cho ổng. Ngày mai ông hãy trở lại thăm , bây giờ chúng tôi phải đi ăn tối.
    Nghe họ trả lời vậy tôi đánh liều nói tiếp:
    - Vậy hả , mai mới được thăm hả. Tiếc quá , vậy mai tôi trở lại.
    Và tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình:
    - À restroom chổ nào vậy ông , tôi xin đi nhờ một chút.
    Họ tưởng tôi muốn hỏi restroom thật. Một người chỉ tay hướng dẫn tôi vào bên trong. Tôi đi vội vào trong restroom. Chẳng cần xem xét nữa tôi tiến về phía cửa sổ và mở sẵn chốt cửa. Xong rồi tôi đi ra ngoài phòng ngoài , cũng vừa kịp lúc thấy hai người đẩy xác ông Wangliu vào trong một ngăn tủ sắt lớn. Lúc họ đẩy xác vào , tay phải ông WangLiu chợt bung ra , tòng teng , tôi thấy rõ chiếc nhẫn đá tím lóe lên. Tôi chào hai người rồi đi ra khỏi dãy nhà.
    Nhưng tôi không về , mà lái xe ra sau một chổ khuất , rồi đậu lại ngồi suy nghĩ. Tôi phải hành động liền trong đêm nay. Ðể ngày mai , lỡ có nhiều người đến viếng xác ông thì càng khó làm. Bây giờ họ đi ăn tối , dịp may rất tốt để lẻn vào lấy nhẫn. Quyết định xong tôi ngồi chờ. Khi hai người giữ xác vừa lái xe đi tôi liền ra khỏi xe , lom khom chạy lại chỗ dãy nhà. Tim tôi đập liên hồi. Tay chân tôi run lên. Quái , bình thường tôi lì lắm mà sao bây giờ yếu vậy ! Kệ , tôi chạy lại chổ cầu tiêu (Restroom) rồi dùng hết sức đẩy cánh cửa (Slide Window) qua một bên , và hết gân , hít hơi , đu người vào bên trong. Chẳng khó khăn gì lắm. Tôi lần mò vào trong căn phòng chính (có lẽ vì là nhà chứa xác , nên họ không gắn còi báo động-alarm). Ðúng là những học tủ chứa xác chết rồi. Tôi định vị trí hộc tủ của ông Wangliu và kéo cái ngăn kéo ra. Phì. Một hơi lạnh toát ra làm tôi rởn người. Ðầu óc tôi tê cứng không còn suy nghĩ gì nữa , tôi giở cái khăn đậy xác ra. Ðúng là ông Wangliu , mặt ông tím thẩm , nhìn còn dữ hơn ở trong lớp. Tôi đã liều rồi , chụp lấy tay ông tìm chiếc nhẫn. Tay ông khô đét , cứng ngắc , tôi nhắm mắt cầm chiếc nhẫn kéo ra khỏi ngón tay ông...

Kết Thúc

Phải Chăng Là Ảo Giác ?



Tác Giả: Minh Nguyễn

    Rỏ ràng tôi vừa thấy ông Wangliu trong gương. Không thể nào? Chính mắt tôi thấy xác ông mà. Hay là tôi bị ảo giác vì đầu óc quá căng thẳng???? Tôi phải đi gặp Lan và đám bạn của tôi. Dù sao ngày mốt cũng là thời hạn ba ngày đưa nhẫn cho họ xem. Tôi liền trở về phòng ngủ , tìm một cái bao tay đeo vào và ra ăn sáng.
    Tôi vừa ăn vừa suy nghĩ lung lắm. Cháo gà mẹ tôi nấu tuyệt vời , vậy mà tôi ăn không thấy ngon. Cái bóng của ông Wangliu còn lỡn vỡn trong đầu tôi. Cha mẹ và em tôi nói loáng thoáng gì đó , tôi không nghe rõ... " Sao mặt thằng Minh tái ngắt vậy bà " , " Anh Minh đeo bao tay chi vậy? "...
    - Minh! Minh ! Con bị gì vậy , sao không múc cháo ăn??
    Nghe tiếng mẹ la , tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Sợ mọi người nghi , tôi nhìn chén , múc một muỗng cháo. Bất ngờ:
    - OH MY GOD, Cái Gì Trong Chén Vậy? Một... một... ngón tay trong chén cháo !
    Tôi hất tung chén cháo ra giữa bàn , rồi ôm bụng ụa mửa. Mẹ tôi hốt hoảng nói với bố:
    - Thằng Minh nó học nhiều quá bị bệnh rồi , ông dìu nó vô phòng nghỉ đi.
    Tôi định thần nhìn kỷ lại , thì ra chỉ là cái cổ gà. Không đợi bố đỡ dậy , tôi chạy một mạch vô phòng và nói:
    - Bố mẹ khỏi lo. Con không sao đâu , hơi bị cảm thôi.
    Trong phòng tôi ngồi hít một hơi thở lấy bình tỉnh. Rỏ ràng tôi bị ám ảnh. Nhất định tôi không sợ nữa. Tôi cầm ống phôn gọi Lan và hết tất cả bạn bè , bắt họ ra gặp tôi tại một quán ăn. Ngày lễ không ai đi học , với lại tôi muốn chỉ cho họ xem chiếc nhẫn cho xong , để tôi còn tháo nó ra , quăng đi cho rồi. Ðêm dài lắm mộng , thiệt đúng không sai.
    Dĩ nhiên là bạn bà tôi phục lăn. Lan thì khỏi nói , nàng là cô gái mới lớn , thích bạn trai mạnh khỏe , dám nói dám làm. Cả bọn họ ăn uống vui vẻ cười đùa , rồi mạnh ai nấy ra về vui vẻ. Chỉ có tôi là dại dột. Họ đâu biết tôi đã trải qua những giây phút kinh hoàng. Quả thật tôi dại , còn trách ai nữa chứ. Ðợi mọi người về hết tôi tháo bao tay ra coi lại bàn tay mình.
    Tôi giật mình lo ngại , bàn tay tôi hình như có vẻ teo lại , và đen hơn. Tôi đưa cả hai tay lên so sánh. Rỏ ràng hai tay khác nhau. Tay trái tròn trịa , trắng trẻo , to hơn tay phải. Tôi sợ hải không biết phải làm sao. Ngón tay vẫn còn sưng , không lấy nhẫn ra liền được. Tôi đành phải chờ một hôm nữa...
    Tai Họa Từng Ngày Một ngày nữa (11/28/99) trôi qua , cứ chốc chốc tôi tháo bao tay ra xem. Rỏ ràng trong khi tay trái vẫn bình thường , thì bàn tay phải càng ngày càng teo lại nhỏ xíu , chỉ còn da bọc xương. Chiếc nhẫn vẫn xiết chặc ngón giữa , thật lạ lùng.
    Thứ Hai (11/29/99) ngày lễ đã hết , tôi đi học lại. Tôi tránh mọi người kể cả Lan. Tôi biết Lan tìm tôi dữ lắm , nhưng tôi lẫn tránh nàng vì không muốn nàng thấy bàn tay quái dị của tôi. Xong buổi học tôi chạy về nhà , vừa học bài vừa tìm cách lấy chiếc nhẫn ra. Tôi thoa xà bông , kem dưỡng da (Hand Lotion) , đủ các thứ dầu cho ngón tay trơn dễ kéo ra nhưng vô hiệu. Bàn tay bây giờ chỉ có da dính sát xương , từng lóng tay lộ lên rỏ ràng. Tuy vẫn cử động được nhưng bàn tay nhìn rất kinh dị.
    Qua thứ Ba (11/30/99) , Trời ơi ! bàn tay của tôi trở nên đau nhức quá. Từng cơn đau hành hạ tôi. Có lúc tôi tưởng cơn đau hết hẳn , ai dè chẳng được bao lâu thì cơn đau hành hạ tôi trở lại. Lâu lâu toàn thân tôi có một luồng khí lạnh chạy khắp người , ớn cả châu thân. Tôi không còn tinh thần nữa , tôi thật sự sợ. Ðây không phải là sự ám ảnh nữa ! Ðầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: Hay là ông Wangliu đang trừng phạt , đang trả thù tôi? Tôi cần phải có sự giúp đỡ , phải nói cho ai đó biết. Nhưng nói cho ai nghe bây giờ đây? Tôi không thể nào cho ba mẹ tôi biết. Tôi không muốn hai người đó lo lắng. Càng không thể nói cho Lan. Nàng giúp gì được cho tôi chứ? Bí quá tôi đã lên Net lúc 6 giờ tìm đại một diễn đàn nào để hỏi một ai đó giúp đỡ.
    Thứ Tư (12/1/99) Cả đêm qua tôi không ngủ được. Bàn tay tôi đau dữ dội tôi mở bao tay ra xem. Quỷ Thần ơi tay tôi đang bị tét lỡ. Từng miếng da khô rạn nứt. Tôi cần phải đi bác sĩ. Lan nữa ! Nàng gọi điện thoại nhất định đòi gặp tôi cho bằng được , nếu không Lan sẽ đoạn tuyệt nghĩ chơi tôi ra. Tôi buồn vô hạn biết làm sao đây. Thôi đành phải gặp nàng một lần. Buổi chiều tôi gặp Lan mà tinh thần không có bên cạnh nàng. Nàng hành hạ tôi đủ điều , nói rằng tôi bỏ lơ nàng. Mặc cho Lan nói , tôi không chú nghe. Tôi phải lo bàn tay của tôi. Tôi hẹn giờ ngày mai đi gặp bác sĩ , 9 giờ sáng.
    Lan Cầm Tay Tôi Thứ Năm (12/2/99): Ðầu hôm tôi ngủ được một chút. Nhưng nữa đêm về sáng tôi bật choàng tỉnh dậy vì một cơn ác mộng quá khủng khiếp. Ông Wangliu lại hiện về rỏ mồn một. Mặt ông đanh lại dữ tợn. Ông hét lớn bằng tiếng Quan-thoại mà tôi biết chút chút:
    - Nị CìY Wộ , Wộ Tờ SHố. ( Mày trả cho tao , tay của tao ! ).
    Tôi khiếp vía , không thể nào ngủ lại được nữa. Tôi bật ngọn đèn trong phòng cho sáng lên. Và lật bàn tay ra xem. Tôi muốn hét lên một tiếng bể cả buồng phổi. BÀN TAY tôi bây giờ đã trở thành một BÀN TAY XƯƠNG TRẮNG HẾU. Tôi khóc nức nở , mà không dám cho ba mẹ hay.
    Ðúng 9 giờ sáng tôi đã có mặt ở văn phòng bác sĩ lo về tay. Vừa gặp bác sĩ tôi la lên:
    - Doctor help me , Please check my hand ! (Bác sĩ , giúp tôi , làm ơn khám tay tôi ).
    Rồi tôi giựt cái bao tay ra cho bác sĩ xem. Tôi nghĩ là bác sĩ sợ hải lắm. Nhưng lạ thật , ông bác sĩ vẫn thản nhiên nhìn bàn tay tôi nói:
    - What s wrong with your hand? It looks fine , nice ring though.
    (Tay anh có sao đâu? Nhìn bình thường , mà chiếc nhẫn ngộ quá ha) Cái gì kỳ vậy , bàn tay tôi vẫn còn đang là 1 bàn tay xương trắng mà? Tại sao ông không thấy. Tôi dụi mắt nhìn kỹ , vẫn là bàn tay xương , mà sao ông bác sĩ không thấy gì. Tôi hét lên kịch liệt:
    - Bác sĩ, tay của tôi nè , ông không thấy gì hả?. Bác sĩ giúp tôi đi?
    Bác sĩ vẫn ôn tồn:
    - Bình tỉnh lại , tay anh có sao đâu. Ðừng đùa nữa. Hay là anh đang bị stress (khủng hoảng). Tôi viết giấy giới thiệu cho anh qua gặp bác sĩ tâm thần. May ra ổng có thể giúp anh.
    Tôi còn biết nói gì nữa? Ðành cầm tờ giấy giới thiệu đợi chiều 3 giờ đi gặp bác sĩ tâm thần. Nhưng cũng giống như bác sĩ trị tay , ông không hề thấy gì khác thường. Tôi không thể nào thuyắt phục được họ tin tôi. Tôi bèn đi gặp Lan. Sau khi năn nỉ Lan muốn hết nước miếng , nàng mới nguôi giận. Bất ngờ Lan đòi xem tay tôi và chiếc nhẫn một lần nữa. Tôi liền cho nàng xem thử và ngạc nhiên thấy nàng chỉ xem xoi coi chiếc nhẫn.
    Ðúng rồi , một trăm phần trăm tôi bị ảo giác. Nhất định tôi sẽ lấy chiếc nhẫn ra và đem chôn trả lại cho chủ nhân của nó vào tối mai. [/quote]Phải Chăng Là Ảo Giác?
    Rỏ ràng tôi vừa thấy ông Wangliu trong gương. Không thể nào? Chính mắt tôi thấy xác ông mà. Hay là tôi bị ảo giác vì đầu óc quá căng thẳng???? Tôi phải đi gặp Lan và đám bạn của tôi. Dù sao ngày mốt cũng là thời hạn ba ngày đưa nhẫn cho họ xem. Tôi liền trở về phòng ngủ , tìm một cái bao tay đeo vào và ra ăn sáng.
    Tôi vừa ăn vừa suy nghĩ lung lắm. Cháo gà mẹ tôi nấu tuyệt vời , vậy mà tôi ăn không thấy ngon. Cái bóng của ông Wangliu còn lỡn vỡn trong đầu tôi. Cha mẹ và em tôi nói loáng thoáng gì đó , tôi không nghe rõ... " Sao mặt thằng Minh tái ngắt vậy bà " , " Anh Minh đeo bao tay chi vậy? "...
    - Minh! Minh ! Con bị gì vậy , sao không múc cháo ăn??
    Nghe tiếng mẹ la , tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Sợ mọi người nghi , tôi nhìn chén , múc một muỗng cháo. Bất ngờ:
    - OH MY GOD, Cái Gì Trong Chén Vậy? Một... một... ngón tay trong chén cháo !
    Tôi hất tung chén cháo ra giữa bàn , rồi ôm bụng ụa mửa. Mẹ tôi hốt hoảng nói với bố:
    - Thằng Minh nó học nhiều quá bị bệnh rồi , ông dìu nó vô phòng nghỉ đi.
    Tôi định thần nhìn kỷ lại , thì ra chỉ là cái cổ gà. Không đợi bố đỡ dậy , tôi chạy một mạch vô phòng và nói:
    - Bố mẹ khỏi lo. Con không sao đâu , hơi bị cảm thôi.
    Trong phòng tôi ngồi hít một hơi thở lấy bình tỉnh. Rỏ ràng tôi bị ám ảnh. Nhất định tôi không sợ nữa. Tôi cầm ống phôn gọi Lan và hết tất cả bạn bè , bắt họ ra gặp tôi tại một quán ăn. Ngày lễ không ai đi học , với lại tôi muốn chỉ cho họ xem chiếc nhẫn cho xong , để tôi còn tháo nó ra , quăng đi cho rồi. Ðêm dài lắm mộng , thiệt đúng không sai.
    Dĩ nhiên là bạn bà tôi phục lăn. Lan thì khỏi nói , nàng là cô gái mới lớn , thích bạn trai mạnh khỏe , dám nói dám làm. Cả bọn họ ăn uống vui vẻ cười đùa , rồi mạnh ai nấy ra về vui vẻ. Chỉ có tôi là dại dột. Họ đâu biết tôi đã trải qua những giây phút kinh hoàng. Quả thật tôi dại , còn trách ai nữa chứ. Ðợi mọi người về hết tôi tháo bao tay ra coi lại bàn tay mình.
    Tôi giật mình lo ngại , bàn tay tôi hình như có vẻ teo lại , và đen hơn. Tôi đưa cả hai tay lên so sánh. Rỏ ràng hai tay khác nhau. Tay trái tròn trịa , trắng trẻo , to hơn tay phải. Tôi sợ hải không biết phải làm sao. Ngón tay vẫn còn sưng , không lấy nhẫn ra liền được. Tôi đành phải chờ một hôm nữa...
    Tai Họa Từng Ngày Một ngày nữa (11/28/99) trôi qua , cứ chốc chốc tôi tháo bao tay ra xem. Rỏ ràng trong khi tay trái vẫn bình thường , thì bàn tay phải càng ngày càng teo lại nhỏ xíu , chỉ còn da bọc xương. Chiếc nhẫn vẫn xiết chặc ngón giữa , thật lạ lùng.
    Thứ Hai (11/29/99) ngày lễ đã hết , tôi đi học lại. Tôi tránh mọi người kể cả Lan. Tôi biết Lan tìm tôi dữ lắm , nhưng tôi lẫn tránh nàng vì không muốn nàng thấy bàn tay quái dị của tôi. Xong buổi học tôi chạy về nhà , vừa học bài vừa tìm cách lấy chiếc nhẫn ra. Tôi thoa xà bông , kem dưỡng da (Hand Lotion) , đủ các thứ dầu cho ngón tay trơn dễ kéo ra nhưng vô hiệu. Bàn tay bây giờ chỉ có da dính sát xương , từng lóng tay lộ lên rỏ ràng. Tuy vẫn cử động được nhưng bàn tay nhìn rất kinh dị.
    Qua thứ Ba (11/30/99) , Trời ơi ! bàn tay của tôi trở nên đau nhức quá. Từng cơn đau hành hạ tôi. Có lúc tôi tưởng cơn đau hết hẳn , ai dè chẳng được bao lâu thì cơn đau hành hạ tôi trở lại. Lâu lâu toàn thân tôi có một luồng khí lạnh chạy khắp người , ớn cả châu thân. Tôi không còn tinh thần nữa , tôi thật sự sợ. Ðây không phải là sự ám ảnh nữa ! Ðầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ: Hay là ông Wangliu đang trừng phạt , đang trả thù tôi? Tôi cần phải có sự giúp đỡ , phải nói cho ai đó biết. Nhưng nói cho ai nghe bây giờ đây? Tôi không thể nào cho ba mẹ tôi biết. Tôi không muốn hai người đó lo lắng. Càng không thể nói cho Lan. Nàng giúp gì được cho tôi chứ? Bí quá tôi đã lên Net lúc 6 giờ tìm đại một diễn đàn nào để hỏi một ai đó giúp đỡ.
    Thứ Tư (12/1/99) Cả đêm qua tôi không ngủ được. Bàn tay tôi đau dữ dội tôi mở bao tay ra xem. Quỷ Thần ơi tay tôi đang bị tét lỡ. Từng miếng da khô rạn nứt. Tôi cần phải đi bác sĩ. Lan nữa ! Nàng gọi điện thoại nhất định đòi gặp tôi cho bằng được , nếu không Lan sẽ đoạn tuyệt nghĩ chơi tôi ra. Tôi buồn vô hạn biết làm sao đây. Thôi đành phải gặp nàng một lần. Buổi chiều tôi gặp Lan mà tinh thần không có bên cạnh nàng. Nàng hành hạ tôi đủ điều , nói rằng tôi bỏ lơ nàng. Mặc cho Lan nói , tôi không chú nghe. Tôi phải lo bàn tay của tôi. Tôi hẹn giờ ngày mai đi gặp bác sĩ , 9 giờ sáng.
    Lan Cầm Tay Tôi Thứ Năm (12/2/99): Ðầu hôm tôi ngủ được một chút. Nhưng nữa đêm về sáng tôi bật choàng tỉnh dậy vì một cơn ác mộng quá khủng khiếp. Ông Wangliu lại hiện về rỏ mồn một. Mặt ông đanh lại dữ tợn. Ông hét lớn bằng tiếng Quan-thoại mà tôi biết chút chút:
    - Nị CìY Wộ , Wộ Tờ SHố. ( Mày trả cho tao , tay của tao ! ).
    Tôi khiếp vía , không thể nào ngủ lại được nữa. Tôi bật ngọn đèn trong phòng cho sáng lên. Và lật bàn tay ra xem. Tôi muốn hét lên một tiếng bể cả buồng phổi. BÀN TAY tôi bây giờ đã trở thành một BÀN TAY XƯƠNG TRẮNG HẾU. Tôi khóc nức nở , mà không dám cho ba mẹ hay.
    Ðúng 9 giờ sáng tôi đã có mặt ở văn phòng bác sĩ lo về tay. Vừa gặp bác sĩ tôi la lên:
    - Doctor help me , Please check my hand ! (Bác sĩ , giúp tôi , làm ơn khám tay tôi ).
    Rồi tôi giựt cái bao tay ra cho bác sĩ xem. Tôi nghĩ là bác sĩ sợ hải lắm. Nhưng lạ thật , ông bác sĩ vẫn thản nhiên nhìn bàn tay tôi nói:
    - What s wrong with your hand? It looks fine , nice ring though.
    (Tay anh có sao đâu? Nhìn bình thường , mà chiếc nhẫn ngộ quá ha) Cái gì kỳ vậy , bàn tay tôi vẫn còn đang là 1 bàn tay xương trắng mà? Tại sao ông không thấy. Tôi dụi mắt nhìn kỹ , vẫn là bàn tay xương , mà sao ông bác sĩ không thấy gì. Tôi hét lên kịch liệt:
    - Bác sĩ, tay của tôi nè , ông không thấy gì hả?. Bác sĩ giúp tôi đi?
    Bác sĩ vẫn ôn tồn:
    - Bình tỉnh lại , tay anh có sao đâu. Ðừng đùa nữa. Hay là anh đang bị stress (khủng hoảng). Tôi viết giấy giới thiệu cho anh qua gặp bác sĩ tâm thần. May ra ổng có thể giúp anh.
    Tôi còn biết nói gì nữa? Ðành cầm tờ giấy giới thiệu đợi chiều 3 giờ đi gặp bác sĩ tâm thần. Nhưng cũng giống như bác sĩ trị tay , ông không hề thấy gì khác thường. Tôi không thể nào thuyắt phục được họ tin tôi. Tôi bèn đi gặp Lan. Sau khi năn nỉ Lan muốn hết nước miếng , nàng mới nguôi giận. Bất ngờ Lan đòi xem tay tôi và chiếc nhẫn một lần nữa. Tôi liền cho nàng xem thử và ngạc nhiên thấy nàng chỉ xem xoi coi chiếc nhẫn.
    Ðúng rồi , một trăm phần trăm tôi bị ảo giác. Nhất định tôi sẽ lấy chiếc nhẫn ra và đem chôn trả lại cho chủ nhân của nó vào tối mai.

Kết Thúc 

Thức Khuya Coi Ma


Tác Giả: Minh Nguyễn

    Tôi Ðang Bị Tai Họa.... Help !
    Tôi tên Minh , đang học năm cuối tại Michigan University , niên khoá 1999-2000.
    Bạn bè gọi tôi là "Minh lì", vì tôi không biết sợ là gì. Bất cứ trò chơi nguy hiểm nào tôi cũng tham dự. Mọi thách đố dù nguy hiểm cở nào tôi cũng dám làm. Tôi là một thằng liều mạng.
    Nhưng vì liều mạng mà trong tuần qua tôi đã làm một chuyện kinh khủng. Kết quả là hiện giờ tôi đang bị chuyện đó làm ám ảnh , hoang mang.
    Tôi bối rối quá. Chưa bao giờ tôi cần ai giúp đỡ về tinh thần , mà bây giờ tôi phải lên Net để nhờ bạn giúp. Nhưng trước hết tôi mong bạn hãy giữ bình tĩnh nghe tôi kể hết đầu đuôi câu chuyện.
    .... Ðầu tuần rồi , trước ngày lễ Thanksgiving , bạn tôi đã thách tôi làm một việc. Ðó là lẻn vào nhà xác....
    Mr. Wangliu Ðầu tháng 9 năm nay (1999) , tôi theo bạn bè ghi danh vào lớp G.E.(General Education) cuối cùng , để chuẩn bị ra trường. Các bạn tôi chọn lớp tâm lý học (Psychology) vì lớp này có ông thầy Johnson dễ tánh , cho bài làm dễ và điểm cao.
    Nhưng không may , chúng tôi mới học 2 tuần thì ông Johnson nghỉ , và một ông thầy già nua , gốc Tàu vô dạy thế. Ông này là người dị tướng. Dáng ông cao, gầy ốm như người thiếu ăn lâu năm. Mặt ông hốc hác , hai gò má nhô cao. Hai mắt lõm sâu , nhưng ánh mắt thì sáng như 2 tia điện. Tay chân ông khẳng khiu. Ðặc biệt là đôi tay của ông ta. Ðôi tay xương xẩu , da của bàn tay trái là mầu nâu đậm , còn da của bàn tay phải lại có màu trắng tái. Ở ngón giửa của tay phải, ông đeo một chiếc nhẫn dị kỳ. Nó là một cục đá tím , to lắm , hình cái đầu. Mỗi khi ông viết bài lên bảng , chiếc nhẫn và cục đá phản chiếu ánh đèn , lấp lóe ánh sáng tím , bắt chúng tôi phải nhìn...
    Sau một tháng học chúng tôi mới hỡi ôi , ông ta là "hung thần". Trong giờ học , ông hay bất ngờ chỉ một người bắt trả lời. Ông cho bài quiz mỗi buổi học. Và ông chấm bài , cho điểm rất keo kiệt. Chúng tôi bỏ sức học mà vẫn bị điểm D và F. Vì quy luật khó khăn của trường , chúng tôi không thể bỏ lớp nên đành cắn răng học. Chúng tôi oán ghét ông lắm , nhưng chẳng làm gì được. Ai cũng "phó thác" cho số mạng , lớp này được điểm gì thì được. Ai dè khi chúng tôi đang chán nản thì có biến cố xảy ra.
    Mò Vào Nhà Xác Cách đây 2 tuần (nghĩa là 1 tuần trước Thanksgiving). Tất cả chúng tôi tụm lại một cái bàn trong thư viện để học bài thi midterm. Ai cũng chán nản không muốn học bài môn psychology. Ðứa ngồi chửi đổng , đứa than van , chắc GPA sẽ bị xuống. Ðúng vào lúc đó thằng Kim , mặt mừng rỡ chạy vào thông báo:
    - Hey you guys , ông WangLiu Smith chết rồi.
    - Cái gì , ông WangLiu chết rồi? Sạo mầy? Ðang nằm mơ hả !
    - Thật mà , tao vừa nghe tin từ văn phòng đó.
    Cả bọn nhao nhao , xúm lại bên thằng Kim đối chất , bảo nó thề thốt sự thật. Tụi nó không tin ông WangLiu thầy dậy lớp psychology mắc dịch đã chết. Thằng Kim thông báo tiếp:
    - Tao nói chuyện với con nhỏ thư ký của văn phòng General Education Center. Nó nói là ổng bị đứng tim , đứt động mạch mà chết. Hiện giờ xác còn nằm ở nhà ổng , ba bốn ngày nửa họ sẽ đưa ra nhà quàn.
    Cả bọn nữa nghi nữa tin , tụm lại bàn tính với nhau.
    - Hay là mình giả vờ tới nhà ổng thăm đi?
    - Thôi, hay là đợi họ đem xác ra nhà quàn đi.
    Bất ngờ thằng Hùng quay lại nói lớn với tôi:
    - Hey Minh , tao thách mày tới tìm thăm ông thầy đó.
    Nảy giờ mãi ngồi nói chuyện với Lan , nên tôi chỉ nghe loáng thoáng cái tin giật gân này. Tôi quay lại hỏi:
    - Tụi bây nói cái gì mà ồn ào vậy?
    - Ông WangLiu chết rồi. Mầy dám đi thăm xác của ổng không?
    Tự nhiên lúc đó tôi nổi máu anh hùng gật đầu liền (Có lẽ là tại muốn giựt le với em Lan) và tuyên bố một câu lạnh lùng:
    - Tao sợ gì chớ , dù ổng có vô nghĩa địa tao cũng vô thăm.
    Nói xong tôi liếc nhìn em Lan. Lan nhăn cái mặt lại sợ hãi. Còn bạn tôi thì lại được dịp nhao nhao:
    - Không cần vô nghĩa địa đâu. Ba ngày nữa họ đưa vô nhà xác đó. Minh, mày dám vô đó thăm không?
    - Tao sợc cóc gì?
    - Nhưng mà mày phải đi một mình , à mà lấy gì làm chứng là mầy đi thăm xác ổng chứ?
    Bất chợt cả bọn im lặng nhìn tôi thách thức. Tôi đã "phóng lời thì phải theo lời" , nhìn lại chúng thách thức.
    - Hay là mày lẻn vô nhà xác, lột chiếc nhẫn đá tím ông Wangliu đeo nơi ngón tay , đem về cho tụi tao coi làm bằng chứng đi...
    Chuẩn Bị Ði Vào Nhà Xác...
    - Phải có chiếc nhẫn đá tím của ông WangLiu hay đeo làm bằng chứng , mới tin được. Nếu không , ai biết mày vô thăm xác ông thầy lớp psychology !
    Nghe lời đề nghị quá táo bạo , mọi người quay lại. Kẻ vừa nói chính là Tuấn. Nhận ra Tuấn tôi thấy nóng mặt liền. Thằng này muốn khích tôi mà. Nó là tình địch của tôi , vì cũng đang theo Lan. Tôi nhìn Tuấn lườm lườm không nói Tuấn không ngán nhìn lại tôi khinh khỉnh rồi nói:
    - Mày có tiếng là "Minh Lì" mà sợ gì chớ?
    - Ừ đó , phải có chiếc nhẫn làm bằng chứng , đi lấy đi Minh. Lấy đi , tụi tao tôn mày làm đại ca , bao mày một chầu nhà hàng..
    - Hay là sợ rồi , muốn rút lại lời nói không !
    Cả đám bạn nhao nhao khích tôi. Tự nhiên máu nóng trong người tôi sôi lên , không thể để mất danh dự , không để bạn cười. Nhất là Lan , tôi là người hùng không sợ. Nghĩ vậy tôi liền đấm bàn nói lớn: - Ðược, tao sẽ đem chiếc nhẫn về cho tụi bây xem. Tao mà lấy không được thì không còn là Minh Lì nữa , tụi bây muốn gọi tao Minh gì cũng được. Tụi bây chờ ! Ba hôm sau tao sẽ đem chiếc nhẫn về đây.
    Ðám bạn chợt im lặng nhìn tôi. Có ánh mắt thán phục , có anh mắt như nữa ngờ , nữa tin , cho rằng tôi dại. Còn Lan thì trong ánh mắt nàng đã nói rằng: "Anh đúng là Minh lì". Lan đâu có biết rằng tôi làm vậy cũng chỉ vì muốn lấy lòng Lan.
    Tối đó về nhà , tôi suy nghĩ dữ lắm , lòng có chút hối hận , sao mình dại dột vậy , sao lại bốc đồng nghe lời xúi dục của bạn. Lỡ lấy không được nhẫn rồi sao? Nhưng đã hứa thì phải làm. Tôi đắn đo trằn trọc khá lâu rồi ngủ hồi nào không hay...
    Qua ngày hôm sau , một mình tôi lân la tìm đến nhà thầy Wangliu. Quả thật là ông đã chết. Từ ngoài ngỏ...

Kết Thúc

Kinh Hoàng !



Tác Giả: Minh Nguyễn

    Nhưng chiếc nhẫn cứ dính sát vào tay ông , không chịu sút ra. Tôi cố sức kéo cả 10 phút , mà chiếc nhẫn vẫn trơ trơ. Tôi toát mồ hôi không biết phải làm sao. Tôi bắt đầu mất bình tỉnh. Nhưng tôi không muốn rút lui , đã vào tận trong này rồi trở ra coi như không , nói sẽ không ai tin.
    Ðúng lúc đó có tiếng xe hơi lái vào bãi đậu xe. Tôi hốt hoảng nhìn quanh. Mắt tôi chợt lóe sáng , một con dao con đang nằm trên cái bàn gần đó. Không cần suy nghĩ tôi lao lại chụp con dao và dùng nó cứa đứt ngón tay đeo nhẫn của ông Wangliu. Tôi làm thật mạnh , thật nhanh. Chỉ trong nháy mắt ngón tay ông Wangliu đứt lìa. Chiếc nhẫn sút ra , tôi vội chụp nhẫn , lúng túng không biết bỏ đâu. Có tiếng đóng cửa xe. Tôi bí quá đeo đại chiếc nhẫn vào tay mình , rồi phủ khăn cho cái xác , đẩy vào hộc tủ và cầm ngón tay chạy vào restroom. Tôi trèo ra cửa sổ cũng vừa lúc nghe tiếng lách cách mở ổ khóa.
    Về đến nhà , tôi tìm một cái hộp , bỏ ngón tay vào , cất ở chổ kín đáo , rồi đi thẳng vào phòng tắm rửa tay. Sau khi rửa tay tôi rút cái nhẫn ra. Ngày mai tôi sẽ đem vô trường , cho lũ bạn xem cho lé mắt. Thế nào tụi nó cũng phục tui mà. Tôi sung sướng nghĩ đến ánh mắt cảm phục của Lan.
    Nhưng cái nhẫn không chịu đi ra khỏi ngón tay tôi. Nó dính cứng vào ngón tay. Không hiểu sao lúc bỏ vô thì được , bây giờ lại lấy không ra. Chắc là phải dùng xà bông. Tôi đang định thoa xà bông thì có tiếng gõ cửa phòng tắm:
    - Anh Minh , em cần phòng tắm.
    Khỉ thật , con em út đòi phòng tắm. Thôi để mai hãy tìm cách lấy chiếc nhẫn ra. Với lại bao nhiêu căng thẳng lúc ở nhà quàn đã làm tôi thấm mệt. Tôi cần ngủ một giấc.
    Nghĩ vậy tôi thay đồ leo lên giường đánh một giấc. Nhưng , kinh khủng quá , lúc nữa đêm đang chập chờn tôi chợt thấy ông Wangliu mặt tái ngắc , giơ bàn tay cụt một ngón nhào lại phía tôi , đòi lại chiếc nhẫn , mặt ông thật dữ tợn. Tôi hốt hoảng hét lên:
    - Mr Wangliu !
    Tôi choàng tỉnh , thì ra chỉ là một giấc mơ. Tôi hoàn hồn , nhìn quanh trời mờ mờ sáng. Bất chợt tôi đưa tay sờ vào chiếc nhẫn. Nó vẫn còn đó. Nhất định tôi phải lấy nó ra khỏi bàn tay tôi...
    Ngón Tay Chảy Máu Trong cái đêm từ nhà xác về tôi cố rút chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay mà không được. Tôi đành đi ngủ chờ ngày mai. Nhưng đêm đó hai lần tôi nằm mộng thấy ông WangLiu hiện về , nhào đến tôi gào thét. Thấy mặt ông tái nhợt và bàn tay phải ngón giữa bị đứt , máu chảy từng giọt khiến tôi kinh hoàng hải sợ. Sau hai lần ác mộng tôi nằm thao thức luôn tới sáng.
    Hôm sau thứ năm lễ Thanksgiving cả gia đình ở nhà. Từ sớm ba mẹ và em tôi đã thức dậy , hình như họ chuẩn bị nấu gà tây. Tôi cũng định ra khỏi phòng giúp gia đình , nhưng tự nhiên thấy người uẻ oải , rũ rợi. Tôi cảm thấy lạnh. Bất giác tôi đưa tay phải kéo thêm mền. Bất ngờ nhìn thấy tay mình , tôi run lên. Toàn thân tôi lạnh toát. Ngay... ngay... chỗ ngón tay tôi đeo nhẫn có máu đỏ chảy ra , loang lên lòng bàn tay. Tôi hãi hùng nhắm mắt la lên: OH MY GOD !
    Khi tôi mở mắt ra nhìn kỷ lại bàn tay thì chẳng thấy có tí máu nào. Chỉ còn chiếc nhẫn trơ trơ , một tia sáng cực tím lóe lên rợn người. Tôi dụi mắt hai ba lần , bàn tay vẫn vậy không có máu. Ðang còn hoang mang , thì đột nhiên cửa phòng ngủ tôi mở ra. Con em tôi chạy ùa vào nói:
    - Anh la cái gì um sùm vậy , mẹ bảo ra ăn sáng kìa !
    Tôi vội đuổi nó ra:
    - Em đi ra di , chút nữa anh ra.
    Khi em tôi ra khỏi phòng rồi , tôi liền chạy ngay vào phòng tắm , đổ xà bông gội đầu đầy trên tay phải của tôi , rồi nắm chiếc nhẫn kéo ra thật mạnh. Một lần , hai lần , ba , rồi hơn cả chục lần , mặc cho tôi kéo , chiắc nhẫn ù lì không chịu sút ra. Ngón tay trỏ của tôi đau nhói. Một cái ngấn tím bầm , sưng lên. Tôi không thể nào rút nhẫn ra được nữa. Tôi vừa đau tay vừa mệt , đứng dựa vách tường đối diện với tấm gương. Trời ơi , kinh sợ quá... trong... trong gương , mặt ông Wangliu hiện ra nhăn nhúm như một con quỷ. Như một phản xạ tự nhiên tôi đưa tay thủ thế, thì đột nhiên cái bóng biến mất...

Kết Thúc

Tiếng Đàn Trong Bức Tranh Tố Nữ



Tác Giả: Hoàng Ngọc Liên

    Như tiếng nhạc khuya trong gió nhẹ
    Đàn ai bi oán vẳng khe rèm
    Vang vang dư hưởng như dòng lệ
    Đang chảy âm thầm bên má em.
    HNL
    LNV – Có lần người viết (NV) tản bộ trong bãi đậu xe của một trung tâm thương mại vùng Hoa Thạnh Đốn - thấy một thanh niên da đen vác “cần xé” quần áo đang băng qua trước mặt. Ngay lúc đó, một bộ đồ trong cần xé rơi xuống mà anh ta không hay biết, vẫn rảo bước băng qua lối dành cho người đi bộ!
    NV vội lượm bộ đồ lên và lớn tiếng kêu anh tạ Cũng may con đường thẳng góc với hướng đi không rộng lắm, nên thanh niên quay lạị NV giơ bộ đồ lên, anh ta trở lại nhận, nói lời cảm ơn rồi quay đị VN tự hỏi, sự việc nhỏ mọn vừa xảy ra, phải chăng có bàn tay xếp đặt của Đấng Tối Caỏ Nếu trước đó, NV không quên mang theo chìa khóa P.Ọ Box của một Post Office gần nhà mà phải trở lại nhà để lấy, ắt đã đến Bưu Điện trước khi chàng thanh niên làm rớt bộ quần áọ Sự việc NV có mặt ngay lúc bộ đồ rớt để lượm lên, gọi trả, tuy là một sự việc hầu như không đáng kể, nhưng nó là cả một quá trình (processus) dài dặc. Trước đó, người viết đã trải qua không biết bao nhiêu “công phu” di chuyển, để có thể đến từ nước Việt Nam xa xôi, qua bao tiểu bang, bao thủ tục để được cư trú ngay địa phương nàỵ Rồi ngày hôm đó, vào giờ đó, đã qua bao nhiêu “nhân duyên” mới có dịp gặp chàng thanh niên.... Đây phải chăng là cái “duyên” trong vòng tao ngộ?
    Nếu vậy, cái chết oan khiên của một ca nữ trong Phường Hát Đông Đô thành Thăng Long xưa, theo câu chuyện mà người viết từng được nghe kể và ghi lại sau đây, phải chăng cũng do những mối duyên chồng chất tự ngàn xưa góp lạỉ
    Dù phải hay không, dù câu chuyện “mua vui” này chẳng có chút nào được xác tín – chuyện kể mà -, người viết cũng xin ghi lại hầu bạn đọc. HNL.
    Hôm ấy, Sinh đeo tráp đứng chờ đò ngang ven tả ngạn sông Hồng để qua Khu Văn Miếu gặp cụ Tú Cự Vượng, như Cụ đã căn dặn chàng sau lần gặp trước.
    - Thầy Khóa!
    Mũi đò vừa lao tới, giọng nói khá quen thuộc của cô lái khiến Sinh hơi lúng túng. Lần nào qua đò, Sinh cũng được cô lái vồn vã chào hỏị Nhưng không phải là những câu chào hỏi xã giao thông thường. Sinh cảm nhận trong lời cô nói với mình, có ẩn ý riêng tư, tuy không có gì rõ rệt.
    - Sao chưa có lần nào Cô Khóa đi theo Thầy Khoá?
    Vừa ngồi vào mạn đò đã nghe cô lái hỏi, nhưng Sinh không trả lờị Chàng biết là cô lái này chanh chua lắm, thường chòng ghẹo mình, tuy chưa bao giờ thốt lời thiếu lễ độ. Vậy cứ im lặng là... vàng, đâu cần tranh hơn thua với cô. Bà con đi đò hầu như tán thành thái độ của Sinh. Ai nấy đều như lơ đãng không để vào tai những lời cô lái nói với Sinh.
    - À! Em biết rồi, hay là thầy Khóa chưa có.. cô Khóa!
    Thấy Sinh vẫn im lặng, cô tiếp:
    - Thì ra Thầy Khóa đang ngấp nghé ái nữ của Cụ Tú Cự Vượng!
    
- o O o -

    Đò cập bến, sau khi cột giây vào chiếc cọc đóng sẵn, cô lái nhìn Sinh rảo bước lên đê, nói với theo:
    - Nhớ cho em gửi lời thăm Lương tiểu thư nhé, Thầy Khóa!
    Lương tiểu thư mà cô lái đò vừa nói đây là con gái duy nhất của cụ Tú Cự Vượng. Cô lái đò ranh mãnh này không hiểu sao cũng biết là cụ Tú có ái nữ. Nhưng cô nói Sinh đang ngấp nghe Lương tiểu thư là không đúng. Sinh tuyệt nhiên không có ý nàỵ Sinh chỉ thoáng thấy tiểu thư vài lần trong suốt mấy năm đến hầu thăm cụ Tú. Do vậy mà Sinh mong được gặp cô một lần, nhưng dịp may chưa đến.
    Một hôm, sau mấy tiếng đồng hồ đàm đạo, hai thầy trò mải mê câu chuyện, ngay trong bữa cơm thanh đạm, nên quên là đã quá canh Haị Cụ Tú giữ Sinh ở lại qua đêm, vì giờ đó đâu còn đò ngang qua bên kia sông Hồng nũạ
    Sáng hôm sau, trước khi lạy biệt cụ để ra về, Sinh được cụ tặng bức tranh Tố Nữ nàỵ
    Nguyên là trong lễ Thượng Nguyên tại Đền Ngọc Sơn, Sinh được gặp lại Cụ Tú sau mấy năm cụ về Thái Bình dạy học. Cụ Tú coi Sinh như con, vì Sinh là thứ nam Cụ Tú Hà Đông, bạn đồng khoa của cụ.
    Hai bác cháu cùng đọc câu đối trong đền Ngọc Sơn:
    - Lâm thủy, đăng sơn, nhất lộ tiệm nhập giai cảnh;
    - Tầm nguyên, phỏng cổ, thử trung vô hạn phong quang.(Xuống nước, lên non, một lối vào dần cảnh đẹp,
    Tìm nguồn, hỏi cũ, trong đây lắm vẻ phong quang)
    Cụ bảo Sinh:
    - Thử trung mà đối với nhất lộ, có hơi ép, nhưng ý thì thật haỵ
    Đến câu:
    - Đạo hữu chủ trương, Đẩu Bắc văn minh chi tượng;
    - Nhân đồng chiêm ngưỡng, Giao Nam lễ nhạc chi đô.
    (Đạo có chủ trương, nền móng văn minh Đẩu Bắc;
    Người đều chiêm ngưỡng, kinh đô lễ nhạc Giao Nam).
    Cụ bảo Sinh:
    - Lễ nhạc! Tự ngàn xưa, Cha Ông ta từng nói, đại ý: danh không chánh thì ngôn không thuận; ngôn không thuận thì Lễ Nhạc phế bỏ; Lễ Nhạc phế bỏ thì người dân không còn chỗ nương nhờ. Từ khi người Pháp đặt nền bảo hộ trên xứ này, tuy Văn Miều còn, nhưng Lễ Nhạc đâu được như xưa nữa...
    rồi cụ tiếp:
    - Bữa nay có món ăn thanh đạm của miền quê mới đem ra, cháu ghé bác ăn cơm chiều, luôn tiện bác cho cháu xem bức tranh TỐ NỮ mà Làng Tranh Kinh Bắc mới tặng bác.
    Đêm đó, trong lúc trà dư, tửu hậu, hai bác cháu ngồi trên tràng kỷ, Cụ chỉ tay vào bức tranh treo trên tường, bảo Sinh:
    - Vốn là 4 bức, nhưng sau lần bị cơn hỏa hoạn, người quen của Bác chỉ còn lại bức này: thiếu nữ đang gảy đàn. Bác cho rằng đây cũng là một loại tranh Lễ Nhạc. Ta cứ mường tượng đang được nghe tiếng đàn réo rắt, véo von, cũng thấy trong lòng thanh thản.
    Sáng mai, bác tặng cháu bức tranh nàỵ Khung cảnh của cháu phù hợp với tranh hơn là bên nàỵ Vì nhà cháu gần ven sông, vào những đêm Thu trăng sáng, gió lộng từ mặt sông thổi vào, cháu ngắm tranh với cõi lòng thanh khiết, nếu có duyên, cháu có thể nghe được tiếng vô thanh trong không giới!..
    
- o O o -

    Qủa nhiên, Sinh nghe tiếng đàn từ khe rèm vẳng lạị Đưa mắt nhìn qua bức bình phong, Sinh chợt nhận ra, tiếng đàn không phải từ phía ngoài vang lại, mà hình như ở đâu đây, ngay trong căn phòng nàỵ Thốt nhiên Sinh nhìn lên bức tranh Tố Nữ treo trên tường, lung linh dưới ánh đèn dầụ. Lắng tai nghe, Sinh cảm nhận được tiếng đàn quả được phát ra từ bức tranh này... Sinh định thần lại, cho rằng mình đang trong tình trạng giữa thực và mê!…
    Sinh ngồi dậy, đăm đăm nhìn bức tranh chuyển động. Rõ ràng thiếu nữ cầm đàn bằng tay trái, nhẹ bước ra khỏi khung tranh
    - Tiện thiếp kính chào tiên sinh!
    Sinh đứng lên, nghiêng mình đáp lại lời chào của người đẹp:
    - Không dám, xin chào cô nương!
    Sinh chỉ tay vào chiếc đôn đối diện bên án thư:
    - Xin mời cô nương an toạ.
    Thiếu nữ không nề hà, kéo vạt áo ngồi xuống.
    Sinh tiếp lời:
    - Tiểu sinh được cô nương giáng lâm, không biết có điều chi chỉ giáỏ
    Cô gái nhỏ nhẹ:
    - Chỉ giáo thì không dám, tiện thiếp ra đây để cáo biệt tiên sinh!
    Sinh ngạc mhiêm:
    - Cáo biệt? Ở đây có điều gì khiến cô nương không được hài lòng?
    - Thưa tiên sinh, thiếp đã mãn nhiệm tại địa phương này...
    Thấy Sinh như ngơ ngẩn tiếc nuối, thiếu nữ lại lên tiếng:
    - Nếu có duyên, tiện thiếp sẽ được cùng tiên sinh tái kiến.
    Sinh chợt nhớ ra điều gì:
    - Cô nương vừa nói là mãn nhiệm tại địa phương này, có thể cho tiểu sinh biết là nhiệm vụ gì không?
    - Câu chuyện này có liên quan đến tiên sinh...
    - Tiểu sinh chưa hiểu ý cô nương. Chẳng hay chuyện liên quan dế tiểu sinh này, là họa hay phúc đâỷ
    Người đẹp thẳng thắn:
    - Nếu là phúc thì không phải họạ Nếu là họa thì khó tránh. Phúc hay họa còn tùy vào số mạng của tiên sinh. Điều chắc chắn là nếu tiên sinh muốn vì tha nhân, thì đây là cơ hội tốt.
    - Xin cô nương chỉ giáo, tiểu sinh cần phải làm gì?
    
- o O o -

    Nguyên là Lương tiểu thư đang bị một oan hồn đòi trả món nợ... tình. Dù cho tiểu thư không phải người cố ý gây ra món nợ nàỵ Hồn oan là ca nữ của một phường hát dạọ
    Trong một buổi hát chầu vào dịp lễ Đức Hưng Đạo Đại Vương, Phường Hát Đông Đô có một ca nữ dùng thuốc độc tự tử ngay sau đêm hát. Thiên hạ đồn rằng cô gái bị thất tình, mà tình địch của cô lại chính là Lương tiểu thư, ái nữ của cụ Tú Cự Vượng! Thực ra, Lương tiểu thư không hề hay biết chàng trai đang theo đuổi mình lại là người yêu của cô gái vô danh trong Phường Hát Đông Đô. Dù cho có nhiều mai mối tới lui nhà cụ Tú, nhưng cụ Tú chưa có quyết định về hôn nhân của ái nữ. Về phần Lương tiểu thư thì nhất định là phải vâng lời cha mẹ “đặt đâu con ngồi đấy”, còn trong chỗ riêng tư, nàng chưa hề có tình ý gì với chàng trai, mà cũng chưa hề gặp mặt chàng lần nàọ
    Rất đáng tiếc, ca nữ dại dột sớm tuyệt vọng nên đã tìm cái chết cho thoát nợ đời vì cho rằng mình không xứng đáng bằng Lương tiểu thư! Cô ta trước khi chết vẫn còn oán hận Lương tiểu thư và nguyện kiếp sau sẽ đòi món nợ tình này! Mộ của cô nằm trong nghĩa trang làng Nhì, có sáu chữ Hán ghi trên tấm bia: Thứ Nữ Đoàn Thị Chi Mộ.
    Khoảng một năm, sau khi cô gái bất hạnh nằm xuống, có những đêm Lương tiểu thư nằm mơ thấy lãng đãng một bóng hình thiếu nữ mặc toàn đồ trắng lướt đến bên giường và lên tiếng đòi mạng! Cụ Tú Cự Vượng tuy không tin câu chuyện kể, nhưng thấy con gái ngày càng xanh xao, vàng vọt, đành buộc lòng phải để Cụ Bà lên Đền Ngọc Sơn xin cúng Sao, giải hạn. Cụ Bà còn được đem con gái xuôi vùng đồng bằng để dâng cho Bà Chúa Liễu, trong một đại lễ ở miền giáp ranh hai tỉnh Ninh Bình và Thanh Hoá.
    Bữa kia, có người học trò cũ đem bức tranh Tố Nữ (trong bộ tứ bình đã bị cháy ba bức) đến biếu, cụ đem treo ngoài phòng khách là nơi trưng bày nhiều tranh Dân Gian xưa, nay do các nghệ nhân Việt vẽ và in mộc bản.
    Rồi tự nhiên Lương tiểu thư bớt dần mộng mị. Người nhà Cụ Tú, có kẻ bàn tán cho là sở dĩ tiểu thư giảm bệnh là do kết quả việc cúng Sao giải hạn; người thì cho là do kết của của việc dâng Cô cho Ba Chúa Liễụ
    Chỉ có Lương tiểu thư là cảm nhận được sự phù hộ thiếu nữ trong bức tranh treo trên tường.
    Bởi vì sau khi tranh được đem đi, những cơn ác mộng lại hành hạ Lương tiểu thư, khiến gia nhân trong gia đình cụ Tú xôn xaọ Lời bàn tán đến tai Sinh, nên chàng dự định là sẽ xin hầu chuyện cụ Tú để trình bày ý nguyện. xin trả lại bức tranh để Lương tiểu thư được giảm bệnh.
    
- o O o -

    Và bây giờ, người trong tranh vừa ngỏ ý từ biệt Sinh.
    - Thì ra cô nương đã biết là sáng mai tiểu sinh sẽ đem bức tranh qua bên cụ Tú Cự Vượng. Tiểu sinh làm như vậy chính là phù hợp với tâm ý của cô nương muốn cho tiểu sinh vì Lương tiểu thư mà...
    Thiếu nữ thở dài:
    - Cảm ơn tiên sinh có hảo ý. Nhưng tiện thiếp đã nói rằng hết nhiệm vụ ở địa phương này, bao gồm cả khu vực tả và hữu ngạn sông Hồng. Đến giữa giờ Tý, bức tranh sẽ không còn là nơi mà tiện thiếp nương thân nữạ Vì thế, tiên sinh có đem tranh trả lại cụ Tú hay không, cũng không còn tác dụng nào nữạ Hẳn tiên sinh đã hiểu ý tiện thiếp. Do vậy mà chính tiên sinh mới là người “giải oan” cho Lương tiểu thư, chớ không phải tiện thiếp nữa!
    Thấy Sinh vẫn còn chưa minh bạch, cô gái chậm rãi:
    - Cõi Trên có cơ huyền diệu, tiện thiếp không thể tiết lộ. Chỉ xin khuyên tiên sinh là, nếu cụ Tú có yêu cầu tiên sinh làm điều gì vì ái nữ của cụ, mong tiên sinh sẽ không nề hà.
    - Tiểu sinh có liên quan gì đến chuyện riêng tư của Lương tiểu thư, thưa cô nương?
    - Có mối giây ràng buộc vô hình. Nói cách khác, tiên sinh từng có món nợ phải trả cho cô gái bất hạnh của Phường Hát Đông Đô. Cô ấy cứ nhè Lương tiểu thư là người không vay để đòi trả. Tiên sinh làm điều gì cho Lương tiểu thư, cũng tức là trả nợ xưa cho ca nữ vậy...
    Nói xong, thiếu nữ nghiêng mình cúi đầu chào Sinh. Trái với ý nghĩ của sinh là cô sẽ bước vào bức tranh, thiếu nữ lại bay lướt ra phía ngoàị Từ đó, không bao giờ Sinh còn nghe tiếng đàn phát ra từ bức tranh Tố Nữ nữa!
    *
    Sau lần Sinh hầu chuyện cụ Tú Cự Vượng, không ai còn thấy Sinh xuất hiện hai bên tả và hữu ngạn sông Hồng!
    Một môn sinh của cụ Tú, trong dịp đến thỉnh an , đã trình với cụ, rằng vào buổi Lễ tại đền Kiếp Bạc mới đây, ông ta đã trông thấy một nhà sư có khuôn mặt và dáng dấp giống hệt Sinh, đứng trên Trai Đàn.
    Cụ Tú chỉ mỉm cười
    

Kết Thúc

Làng Ma


Tác Giả: Trọng Huân

    Tôi đã định về sớm nhưng sa đà chén rượu, câu chuyện, dứt không nổi, ba giờ chiều mới lên xe. Trên con đê ven sông Hồng thuộc huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam, nhẩm tính 70 km vẫn kịp tới Hà Nội trước khi trời tối. Bất ngờ mây đen ập đến. Trời như trút nước, tôi ướt lướt thướt, người ớn lạnh. May có cái điếm canh đê vào trú. Mưa dai dẳng gần hai tiếng đồng hồ. Đường xấu lại sũng nước, cái xe Honda cà khổ đời 78 không bốc lên được. Ra đến đường I Phủ Lý chắc tối mất.
    Lối rẽ. Trên đê tôi phi xe xuống. Sau mưa, ráng chiều đỏ ối. Bất thần trên nền trời trước mặt sừng sững cây đa ba đầu. Tôi nổi da gà, xung quanh tối sầm, người hẫng đi, rơi vào chốn mung lung. Cảm giác ấy diễn ra chẳng biết bao lâu. Rồi tôi nghe tiếng người lao xao, đầu nhức như búa bổ. Hình ảnh cây đa ba đầu ở cái làng Ma chập chờn. Sao nó ở đây nhỉ? Mình đang ở Hà Nam cơ mà? Loáng thoáng tôi nghe tiếng ai nói xa gần:
    - Người nóng quá... Chắc gặp mưa cảm lạnh...
    Tôi gượng lầm bầm hỏi:
    - Đây... là... đâu? Sao có... cây đa ba đầu? Làng Ma...?
    - Anh ta nói gì...? Làng Ma! Ô hay, anh ta gốc ở đây?
    - Thế... thế cụ Tĩn?
    - Kìa... anh ta biết cụ Tĩn à, ông lão ở làng Ma...
    Sao lại là làng Ma? Đây đất Hà Nam, đâu phải Hải Dương? Đầu óc tôi lùng nhùng những câu hỏi.
    * * * Hồi ấy, đang thời chiến tranh đánh phá miền Bắc ác liệt của không quân Mỹ, những năm sáu bảy sáu tám. Lúc đó tôi tròn mười tuổi. Mẹ gửi tôi sơ tán ở nhà người họ hàng với bác cùng cơ quan mẹ. Làng thuộc huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Mẹ tính đấy là vùng xa quốc lộ, không nhà máy xí nghiệp, máy bay ít oanh tạc. Cứ chủ nhật cuối tháng, từ cơ quan ở Hà Nội, mẹ lóc cóc đạp hơn bảy chục cây số theo đường tắt đèo những thức cần thiết cho tôi. Những ngày đầu một mình chốn lạ, tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, thường ra đầu làng ngóng hay lủi vào góc kín thút thít khóc. Dần dà tôi cũng quen với cuộc sống mới. Có lẽ bởi nông thôn nhiều trò lạ trước đứa trẻ thành phố như tôi. Trò trèo cây xem ổ chim non, mấy con chim ra ràng đỏ hỏn, nghển cổ chiêm chiếp đòi ăn; xem trận kịch chiến giữa bầy ong vàng và tên hung thần ong đen đến đánh cướp ong non; theo lũ trẻ ra bờ sông câu cá lác, loại cá mắt thố lố như cái đèn pha, vắt vẻo trên đầu... Thú nhất vẫn là đi câu. Cũng vì trò ấy tôi quen cụ Tĩn, ông già cất vó ở rìa cống, giáp sông. Chẳng rõ cụ Tĩn có người thân nào không, chỉ thấy cụ thui thủi một mình ở cái chòi cất vó. Một bận tò mò tôi hỏi, nhà cụ ở đâu, cụ Tĩn chỉ vào trong đê, nơi bọn trẻ bảo đấy là làng Ma. Trước có cái chợ họp ở đó. Năm đói người dồn về, chết, xác chôn chung nên có gò gọi là mả Chung, Những đêm trở trời, ma đói tụ tập họp chợ dưới gốc đa. Sợ thì sợ, nhưng học xong chiều nào tôi cũng ra bằng được. Không biết ham câu hay vì những câu chuyện cụ Tĩn kể. Phải nói cụ Tĩn là kho chuyện cổ tích. Cụ kiên nhẫn trả lời, giải thích các câu hỏi dường như vô tận của tôi, một đứa trẻ lên mười.
    Trưa ấy đi học về, ăn vội vàng, rồi cầm chiếc cần, câu tôi phóng ra bờ sông. Vào chòi chẳng thấy cụ Tĩn đâu, chỉ thấy bốn gọng vó không lưới đung đưa trên mặt nước. Tôi dáo dác tìm quanh. Cụ ở đâu nhỉ? Hay ốm nằm nhà? Mà từ trước đến giờ chưa thấy người thân nào của cụ. Thử vào nhà xem sao. Phân vân một lúc vì sợ, nhưng nghĩ cụ Tĩn ốm, tôi đánh liều vào làng Ma. Lâu rồi làng Ma thành vườn cây các cụ. Tuy lần đầu vào đấy tôi vẫn tìm được nhà cụ Tĩn ngay. Khu vườn có ngôi nhà cụ là duy nhất, ba gian lợp rạ, ọp ẹp cũ.
    - Ông ơi... !
    Tiếng vòng vọng trong vườn cây. Nghe, tôi rờn rợn, hốt hoảng gọi liên tiếp. Từ chái nhà có tiếng cụ:
    - Thằng cháu đấy à?... Ông đây, ông ở đây.
    Xộc vào, tôi thấy cụ Tĩn đang lúi húi trong bếp. Một nồi mười cháo to vật, đang sùng sục khói trên cái bếp, kê bằng mấy ông bù rau. Tôi vội hỏi:
    - Ông ốm à? Sao ông nấu nhiều cháo thế?
    - ồ không (cụ Tĩn trả lời). Hôm qua ông quên mời thằng cháu. Chiều nay ở đây ăn cơm, à... ăn cỗ với ông. Hôm nay rằm tháng bảy, lễ xá tội vong nhân.
    Nói rồi cụ Tĩn nhờ tôi ra vườn hái lá mít, cụ thì rọc những tàu chuối. Hai ông cháu mang đám lá xuống cầu ao rửa, cả đám lá đa, chắc cụ Tĩn nhặt dưới gốc cây đa ba đầu từ trước. Rửa xong, ông cháu tôi bê rổ lá vào nhà lau cẩn thận. Tôi chẳng biết đám lá để làm gì. Lúc này tôi mới có dịp quan sát nhà cụ Tĩn. Ngôi nhà tềnh toàng, ngoài ban thờ ám khói, đầy tan nhang và chiếc chõng tre cũ, đồ đạc chẳng còn gì nữa. Tôi tò mò hỏi:
    - Ông ơi, thế bà đâu? Các cô chú đâu?
    Mải lau lá hay suy nghĩ gì, cụ lơ đễnh trả lời:
    - ờ... ờ... bà và các cô chú... Kìa, nhanh tay lên cháu... Họ đang chờ... Đói, ma đói mà!
    Tôi lạ quá và cảm thấy sờ sợ, lấm lét nhìn quanh. Chẳng có ai. Cụ Tĩn bước lại ban thờ, bày mấy gói bỏng ngô và thắp nén hương, rồi bảo tôi rải những chiếc lá mít, lá đa đã lau sạch ra sân và cụ bê nồi cháo theo. Tôi trố mắt ngạc nhiên khi cụ Tĩn cầm muôi múc cháo đổ vào từng chiếc lá. Xong rồi cụ lại sai tôi bê rổ lá không ra vườn rải tiếp. Vườn cây um tùm rậm rạp. Đến lúc này tôi mới thấy mấy mô đất cụ Tĩn chỉ cho, cỏ mọc xanh rờn: - “Hai đống liền kề kia là nhà đĩ... à nhà cô Mít, cô Na; đống cuối vườn là nhà bà; đống..." Rồi giọng cụ nghèn nghẹn: -"Thày bu ơi, các con ơi, mẹ... mẹ cái đĩ... về nhà mà ăn cháo, cháo trắng bố Tĩn nấu". Tiếng cụ nức nở. Chiều ấy tôi nghe câu chuyện cụ Tĩn kể về làng Ma, về chuyện đói, về những người thân của cụ.
    Trước, đây có tên là xóm Trại, không phải tên làng Ma như người ta gọi. Xóm Trại đông đúc, gần hai chục nóc nhà, ngót nghét trăm rưởi khẩu. Nhà cụ Tĩn có chín người (lúc đó dân Trại gọi cụ là bố Tĩn), gồm ông bà Nhiêu, vợ chồng bố Tĩn và năm đứa con, cả trai lẫn gái. Đĩ lớn chưa đầy mười ba, cu bé đang bú. Nhà bố Tĩn có năm sào công điền. Vụ mùa ấy lúa bị bệnh, gọi là hoàng trùng. Năm sào ruộng, thóc gặt về, trừ sưu thuế và các khoản, còn chưa đầy mười thùng thóc. Mười thùng thóc, nhà chín miệng ăn, từ tháng mười đến tháng tư vụ chiêm, đói là cái chắc. Đã thế thóc lại lép, xay giã đớn như kê, nấu ăn đắng ngắt. Trong làng ra đến xóm Trại nhao nhác, chuyến này đói to. Ngày mùa mà nhiều nhà cháo cám hay cơm độn rau. Gạo ở chợ giá tăng vòn vọt, từ 15, 20, 30 rồi lên tới 80 đồng một thùng. Cái chợ toen hoẻn đầu đê cũng có người phủ Ninh Giang đến đong thóc. Nghe nói cân thóc tạ cho Nhật. Mẹ Tĩn vốn dân hàng xáo, trước quen biết họ nên nhận được phần xay giã. Nhờ thế nhà cũng đỡ, kiếm chút cám bổi.
    Xóm Trại mới giữa tháng chạp nhiều nhà đứt bữa, nhưng chưa ai chết. Kẻ chết đói đầu tiên là người thiên hạ, chết ở cái chợ đầu đê và cái chết thật hãi hùng. Chợ họp hai hôm một phiên, chớp nhoáng buổi sớm, vậy mà người đói cứ ùn ùn kéo đến. Có người đàn bà chửa không biết từ đâu tới. Chị ta trở dạ tầm xế trưa. Người đàn bà chẳng còn sức vật vã. Dân đói ở chợ chỉ lơ ngơ nhìn. Đói làm người ta thờ ơ mọi chuyện, vô cảm dửng dưng trước đồng loại. Chẳng ai biết chị ta đẻ lúc nào. Tận khi nghe tiếng trẻ khóc và tiếng chó ăng ẳng, mấy con giằng cướp lằng nhằng đám nhau thai chạy... Qua tết, trong làng ngoài trại lác đác người chết. Nhà bố Tĩn còn cầm cự được nhờ nguồn cám bổi xay giã thuê, rồi bố đánh dậm, gái lớn kiếm rau, lại khoản tiền công chôn xác đói. Lúc đầu công chôn đồng một xác. Khi chết rộ, giá xuống một hào. Sau chỉ mấy xu. Cuối cùng không công. Không đi không xong. Trương tuần đốc, lôi thôi ăn gậy ngay. Buổi đầu còn sức, lại hai ba trai đinh, nên xác được khiêng ra đồng, có quan tài hoặc ghép cánh cửa, không thì bọc chiếu, bọc dát giường. Sau nhiều quá, cứ chôn đại. Trong làng ngoài Trại chôn cánh đồng gần đấy, đào huyệt lấp đất qua loa; xác ở chợ hất xuống hố chung, phủ đất. Đã chôn nhiều người, vậy mà bố Tĩn vẫn hết hồn bởi một lần bị nã đi. Người ấy chết mấy hôm, bụng trương to. Cái xác nằm còng queo giữa nhà. Bố Tĩn định kiếm tấm dát giường, ngó thấy cái chiếu nằm lồng bồng trên giường, bố Tĩn kéo. Động, từ trong ấy rinh rích nhảy ra mấy con chuột. Bố Tĩn giật mình, chiếc chiếu vừa kéo ra, để lộ đứa trẻ hai hố mắt sâu hoắm, dòi trắng lổm ngổm bò trên mặt...
    Nhà bố Tĩn, bà mẹ là người chết đầu tiên. Cháo cám lâu ngày, cụ mắc bệnh kiết lỵ. Rồi đến cháo cám cũng không có, chỉ mỗi thứ ốc tép nấu rau. Hết thóc, hết người đến cân thóc tạ, nhà bố Tĩn mất nguồn xay giã. Không còn sức đưa xác mẹ ra đồng, bố Tĩn đành chôn mẹ ngay trong vườn. Bố Tĩn cố đào cái huyệt sâu. Lúc đào gắng sao khỏi quỵ, người đi chôn mà quỵ sẽ không đứng lên được, chính bố Tĩn đã nhìn thấy cảnh đó. Ghê quá, đi chôn người mà người ta phải chôn luôn mình. Sau cái chết của bà mẹ, đến lượt vợ và đứa con út. Bố Tĩn biết trước vợ sắp chết. Buổi sáng thằng bé lóp chóp mút vú, mẹ nó thì lã chã nước mắt. Lúc sau thấy vợ lủi vào góc nhà. Thường người sắp chết đói hay lảng vào chỗ khuất, giấu mặt, họ buồn và lo sợ. Chết đói khác chết bệnh, cứ từ từ, thoi thóp. Bố Tĩn nhoài đến lay vợ, lần đầu người còn ấm, lần sau thì lạnh rồi. Nghe tin mẹ chết, có cái đĩ lớn phều phào khóc, còn mấy đứa nhỏ ngơ ngơ đứng, ngó theo chị và bố đưa xác mẹ cùng em ra vườn. Trừ bố Tĩn, liên tiếp mấy hôm ấy, ông cụ nhiêu và lũ cháu lần lượt ra đi... Nghĩ sắp đến lượt mình, nên đói mà bố Tĩn cũng chẳng thiết kiếm gì nhét vào bụng. Người ta bảo ăn độc rau má thôi, ăn linh tinh là chết. Nhà bố Tĩn đã gắng kiếm rau má, vậy mà vẫn "đi" hết.
    Mưa rả rích mấy hôm. Sáng đó khát quá, bố Tĩn lảo đảo ra sân kiếm chút nước. Đói làm bố Tĩn sa sẩm, nhìn mọi thứ hoa hoa. Bất chợt bố Tĩn thấy mảnh đất gơ rau lang rìa bờ ao có mậm khoai đỏ tía, mưa làm trồi mỏm củ khoai lên mặt đất. Lạ, đám đất đào bới bao lần, vẫn sót củ khoai. Bố Tĩn sà xuống, hai tay bới móc. Không kịp rửa ráy, cứ thế tống vào mồm, ngấu nghiến nhai. Củ khoai nhãi giúp cơ thể đói hồi sức. Lúc này người đàn ông mới thấy lạ: Sao mấy hôm rồi trương tuần không đến nã đi chôn xác đói. Mà xóm trại vắng lặng quá. Chết hết rồi sao? Bố Tĩn khật khưỡng ra khỏi nhà. Chả gặp ai. Ra đến cánh đồng đầu xóm, cũng không thấy ai be tát, đánh dậm. Bố Tĩn trố mắt nhìn thửa ruộng trước mặt, lúa đã ngậm sữa. Không còn sợ hãi và chẳng biết ruộng ấy của ai, bố Tĩn lật bật xuống tuốt. Kẻ đói nhai, nuốt, nhổ, rồi lại tuốt, nhai, nuốt, nhổ. Gió mát cùng dòng sữa lúa non làm bố Tĩn tỉnh hẳn. Ngồi một lúc trên bờ ruộng, bố Tĩn chợt nảy ra ý vào làng. Chã nhẽ cả làng chết hết rồi ư?
    Làng vẫn còn người. Thấy bố Tĩn họ rất ngạc nhiên. Người trong làng tưởng dân xóm trại chết hết rồi. Bố Tĩn càng ngạc nhiên hơn, lúc trước xin vã bọt mép không ai cho nổi củ khoai, giờ bỗng dưng có người cho cả rá thóc. Nghe họ nói đã phá kho thóc nhà cụ Bá, chia cho dân làng, đang phòng quân Nhật vào trả thù. Lúc đó bố Tĩn nào còn để ý gì. Hình ảnh bố mẹ và đàn con thoi thóp đói... " Các con ơi, sao không cố mà sống! Bố có thóc... có gạo nấu bát cháo trắng rồi".
    * * * Câu chuyện cụ Tĩn kể về làng đói, về những cái chết cứ ám ảnh tôi. Đến nỗi nhiều đêm, tôi hét trong mơ, bà chủ nhà phải lay gọi. Dịp ấy tôi bị ốm bệnh tình khá nặng, phải đi viện. Các bác sĩ chẩn đoán sốt thương hàn. Tóc rụng, đầu trọc, tôi gầy da bọc xương, mẹ về chăm sóc cả tháng. Đang thời kỳ máy bay đánh phá ác liệt, năm sáu bảy, sáu tám, tôi vừa khỏi, mẹ vội đưa về Hà Nội. Gần ba mươi năm trôi qua, tôi không quên kỷ niệm cái làng hẻo lánh ấy, về những lần đi câu cá, về cây đa ba đầu... Nhiều lần tôi tự nhủ sẽ trở lại thăm chốn cũ, nhất là thăm cụ Tĩn. Chắc cụ già lắm rồi. Vậy mà... tôi vẫn chưa có dịp trở lại. Trận cảm mưa và một làng Ma vô tình, gợi tôi nhớ về cái làng Ma và những kiếp người./.
    Hết
    

Kết Thúc

Ánh Lửa Ma



Tác Giả: Nguyễn Đình Khánh

    Ma quỉ đã có từ đời thượng cổ, và ở bất cứ nơi nào trên thế giới, những câu chuyện ma thường được kể vào những buổi tối mà thính giả luôn luôn là một lũ trẻ con ngồi trên giường với những đôi chân nhỏ bé rút lên vì sợ. Mà sợ cái gì?
    Sợ giữa lúc đang say sưa nghe chuyện, lỡ một bàn tay lạnh buốt nào đó từ trong gầm giường thò ra nắm chân lôi xuống thì lôi thôi... Ở Âu châu, đã có một thời, người xứ Wales tin tưởng mãnh liệt vào "ánh lửa ma" và đã có rất nhiều câu chuyện về loại lửa này được kể đi kể lạị
    Ánh lửa ma có hình dạng một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đường đi của đám tang. Những người có đủ can đảm tới gần ánh lửa ma sẽ có thể thấy mặt người sắp chết. Lửa xanh báo hiệu cái chết của trẻ con và lửa vàng dành cho người lớn.
    
- o O o -

    Một ngày vào đầu thế kỷ trước, trong một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc xứ Wales, có hai cậu bé bà con gần tên là Tom Llewellyn và Evan Pugh ở hai trang trại cận kề và là đôi bạn thiết.
    Khi Tom 18 và Evan 16, hai người phải chia tay khi gia đình Evan dọn tới một ngôi làng khác cách ngôi làng cũ khoảng 10 cây số. Đã từ bao năm qua, đôi trẻ vẫn luôn chơi đùa bên nhau, nên bây giờ khi phải chia tay, cả hai cảm thấy như bị mất mát một cái gì rất quan trọng, họ cảm thấy rất nhớ nhau dù cả hai bà mẹ đều hết lời khuyên giảị
    Một thời gian sau, hai cậu đã tìm ra một giải pháp: Cứ mỗi cuối tuần, hai cậu lại thay phiên tới thăm nhaụ
    Một ngày cuối tuần vào cuối mùa thu, đến lượt Evan tới thăm Tom. Sau một ngày chơi đùa thỏa thích trong hai ngày trời mát dịu, giữa vẻ đẹp hiền hòa của miền quê, trong cái nắng trong vắt như pha lê, cuối cùng đôi bạn cũng phải chia taỵ Theo tục lệ xứ Wales, chủ nhà thường tiễn khách một đoạn đường và Tom lấy một cái khăn quàng thật dầy quấn quanh cổ, đưa tiễn Evan trên con đường làng, vừa đi cả hai vừa thảo luận cho chương trình tuần sau, khi đến lượt Tom tới thăm Evan.
    Đi được một đoạn thì trời nhá nhem. Evan nói với bạn:
    - Cậu đã tiễn tôi hơn ba cây số rồị Thôi cậu về đị
    Tom đáp:
    - Ờ, tới chỗ nhà thờ thì tụi mình chia taỵ
    Trên đường tới nhà thờ, cả hai đi ngang một nghĩa trang lạnh lẽo, bao quanh bằng những hàng cây gầy guộc. Đột nhiên không hiểu tại sao, Evan bỗng rùng mình run lẩy bẩỵ Thấy thế Tom bảo bạn:
    - Nếu lạnh, cậu lấy cái khăn choàng này của tôi đị Evan lắc đầu:
    - Không, tôi không lạnh, nhưng hôm nay tự nhiên sao tôi cảm thấy sợ hãi lạ lùng. Có thể vì nghĩa trang này! Nhưng tụi mình đã đi ngang đây nhiều lần mà chưa bao giờ tôi có cảm giác hãi hùng nàỵ
    Tom liếc nhìn bạn với vẻ tinh nghịch:
    - Ờ, có lẽ vì mấy cành cây khẳng khiu này trông giống những cánh tay ma đang vươn ra tính chụp lấy cậu đó.
    Nói rồi, Tom quơ quơ hai tay trên đầu bạn, miệng giả bộ rên la như tiếng ma kêu quỉ khóc. Evan bật cười đưa tay chụp lấy tay Tom, nhưng Tom đã lanh lẹ rụt lại rồi phóng mình chạy về phía hàng cây bao quanh nghĩa địạ Trong bóng tối mịt mù, bóng Tom khi ẩn khi hiện, Evan chỉ
    nhắm hướng và nghe tiếng chân bạn mà chạy theọ Khi vừa chạy tới thảm cỏ mịn màng bên ngoài hàng cây, chợt Evan bị một bàn tay lạnh buốt chụp lấy và nghe thấy một giọng nói thì thầm bên tai:
    - Evan! Đứng thật yên. Coi kìa!
    Phía bên kia nghĩa trang lạnh lẽo chập chờn một ánh lửa mạ Khi hai cậu bé chăm chú nhìn, ánh lửa như bùng lên. Evan nuốt nước miếng một cách khó khăn, thì thầm hỏi bạn:
    - Cái gì đó Tom?
    Giọng nói của Tom đầy khích động:
    - Ánh lửa ma! Nó chỉ xuất hiện để báo tin cho người sắp chết.
    Tóc gáy Evan đột nhiên dựng đứng. Cậu ráng thều thào hỏi bạn:
    - Ai đang cầm ngọn lửa đó.
    - Không ai hết. Nhưng ngọn lửa có hình khuôn mặt người sắp chết.
    Ánh lửa chập chờn vẫn chậm chạp di chuyển giữa những ngôi mộ im lìm. Evan lập cập nói với Tom:
    - Đi đi, lẹ đi Tom! Nó đang tiến về phía tụi mình.
    Tom nắm chặt tay bạn:
    - Không, cứ ở đây đị Nó không làm gì được tụi mình vì nó chỉ di chuyển trên đường đi của người chết.
    Yên lặng một chút, Tom nói tiếp:
    - Tôi muốn biết người sắp chết là aị Cậu có muốn đi với tôi không? Evan cảm thấy hết sức hãi hùng, toàn thân run lẩy bẩỵ Cậu chỉ muốn chạy về nhà thật lẹ tìm một nơi ấm cúng giữa những người thân nên cậu ú ớ:
    - Không... không... Tôi không đi đâụ
    Tom hoàn toàn không có vẻ gì là sợ sệt:
    - Cậu đừng sợ. Coi kìa, nó đâu có tiến tới phía tụi mình. Đây là lần đầu tiên tôi thấy nó dù vẫn nghe lão già Price thường xuyên nhắc nhở. Đi! Nếu mình tới trước cửa nhà thờ trước khi ánh lửa tiến vào bên trong, mình có thể thấy được khuôn mặt của người sắp chết. Cậu có đi với tôi không?
    Evan không nói nổi nữa mà chỉ rên rỉ:
    - Không... không... Tôi không muốn biết ai sắp chết... Tôi không muốn thấy ngọn lửa mạ.. Tôi không muốn thấy gì hết...
    Tom nhún vai:
    - Được rồi! Nếu cậu cứ run rẩy như con gái thế này thì tôi đi một mình.
    Evan nắm tay bạn:
    - Tom, đừng đị Tôi sợ quá! Tụi mình rời khỏi nơi này ngay đị
    Tom có vẻ náo nức:
    - Đừng sợ! Tôi không thể bỏ qua dịp may hiếm có nàỵ Tôi không tin lão Price và lần này tôi sẽ có thể chứng minh được là lão ta nói láọ Tôi hỏi cậu lần chót, cậu có đi với tôi không?
    Evan vẫn run lẩy bẩy:
    - Không! Đó chỉ là loài ma quái mà tụi mình nên tránh xạ Không, tôi không đi và cậu cũng đừng đị
    Tom cả quyết:
    - Nếu không muốn đi, cậu lên chờ tôi trên đường. Coi xong mặt xác chết tôi chạy lên với cậu ngaỵ
    Dứt lời, Tom chạy thẳng về phía nhà thờ đứng chờ ngọn lửa ma trong khi Evan lập cập chạy ngược lại, nhẩy qua mấy bụi cây ven dường rồi ngồi run rẩy trên thảm cỏ chờ bạn mà tim đập liên hồị
    Trong nghĩa trang, Tom vừa chạy vừa theo dõi ánh lửa ma vẫn đang từ từ di chuyển giữa những tấm mộ bia lạnh lẽọ Cậu không hề sợ hãi mà chỉ cảm thấy tò mò. Khi tới gần cửa nhà thờ, cậu ngạc nhiên khi thấy hai cánh cửa mở rộng. Tom tự hỏi không biết có nên bước vào hay không, nhưng rồi cậu quyết định đứng núp sau một thân cây nhỏ bên ngoài chờ đợi, vì tuy không nhát gan, cậu cũng hơi mê tín. Biết rằng Thánh David chỉ dùng ngọn lửa để báo hiệu một cách thân thiện, giúp những ai sắp về với Chúa biết trước để dọn mình chứ Thánh David không bao giờ làm hại ai, và cũng nghĩ rằng một ánh lửa cỏn con không thể làm hại được mình, nhưng những câu chuyện truyền kỳ về ngọn lửa ma luôn luôn là những câu chuyện kinh hoàng khiến Tom cảm thấy ở bên ngoài dầu sao cũng vẫn an toàn hơn. Nếu bước vào trong, lỡ hai cánh cửa đột nhiên đóng sập lại rồi đèn nến bên trong đột nhiên tắt ngóm và ánh lửa chợt biến thành một cái gì khủng khiếp thì quả là hết thuốc chữạ
    Đang suy nghĩ miên man, Tom thấy ánh lửa ma đã tới thật gần. Nó lập lòe vượt qua tấm mộ bia cuối cùng và chậm chạp tiến về phía cửa giáo đường. Tom nín thở đợi chờ và đột nhiên cậu cảm thấy toàn thân lạnh ngắt...
    Ánh lửa vẫn chập chờn tiến tới... Tom nhìn trừng trừng như bị thôi miên. Khi ánh lửa tới gần hơn nữa, Tom nhận thấy thoạt tiên nó chỉ là một đốm xanh lập lòe, rồi đột nhiên biến thành khuôn mặt trắng bệch của một xác chết, khuôn mặt mà Tom biết nhưng không thể gọi tên.
    Tới sát bên Tom, khuôn mặt của xác chết chợt mở bừng đôi mắt đỏ ngầu, nhìn cậu bằng một ánh mắt ma quái, hai khóe miệng đầy nhớt rãi nhếch lên thành một nụ cười khủng khiếp...
    Tom la lên một tiếng hãi hùng làm vang động cả nghĩa địa im lìm như muốn đánh thức tất cả những hồn ma đang nằm yên dưới đáy mộ. Rồi cậu phóng chạy giữa những mộ bia như bị ma đuổi, té lên té xuống nhiều lần để cố tránh thật xa khuôn mặt của xác chết và nụ cười ma quáị
    Khi nghe tiếng bạn la, Evan đã đứng bật dậy lo lắng đợi chờ. Khi Tom xốc xếch chạy tới như kẻ mất hồn, Evan vội vàng hỏi bạn:
    - Cái gì thế? Cậu thấy cái gì thế? Có điều gì ghê gớm đã xẩy ra phải không? Mặt tái ngắt không còn hột máu, Tom thở hổn hển:
    - Không... Không có gì hết... Có điều... lão già Price chỉ là một thằng điên! Evan nắm tay bạn, mặt đầy vẻ lo âu:
    - Không có gì hết? Thật không? Tại sao cậu lại la hét thất thanh như vậỷ
    - La hét? Tôi có la hồi nào đâu! Mà có hay không... tôi cũng... không biết nữa! Evan vẫn thắc mắc:
    - Cậu nhìn thấy cái gì? Cậu thấy khuôn mặt người chết qua ánh lửa ma phải không?
    Tom run lẩy bẩy:
    - Không... tôi không thấy gì hết... Thôi, cậu về đi, về ngay đi kẻo trễ quá rồị
    Evan hỏi tiếp:
    - Cậu thấy khuôn mặt của aỉ Có quen biết với tụi mình không? Tom vẫn run lẩy bẩy, cố gắng trả lời bạn một cách khó khăn:
    - Không... không có gì hết... không có ai hết... trễ quá rồi... cậu về đị
    Evan nhìn bạn lo lắng:
    - Ừ, trễ thật rồi, nhưng cậu có sao không? Tôi lo quá!
    Tom cố trấn an bạn:
    - Không, tôi không sao đâụ Thôi cậu về đi, tuần tới tụi mình gặp lạị
    Evan nói một cách miễn cưỡng:
    - Thôi được! Tôi về. Tuần tới tụi mình gặp lạị
    Rồi Tom và Evan chia taỵ Trong khi Evan rảo bước về ngôi làng của cậu thì Tom vẫn chưa hết vẻ kinh hoàng, vừa đi vừa run lẩy bẩỵ
    Khi cậu về tới nhà, mẹ cậu nhìn con hỏi bằng một giọng đầy kinh ngạc:
    - Tom, con có sao không? Sao mặt con xanh mướt như vậỷ
    Tom như chợt tỉnh, nói với mẹ:
    - Dạ không, con không sao hết. Có lẽ tại trời hơi lạnh và con hơi mệt.
    Đêm hôm đó, Tom thao thức mãị Khuôn mặt ma quái mà cậu nhìn thấy buổi chiều lúc nào cũng như đang trừng trừng nhìn cậu trong đêm tốị Cậu cố xua đuổi khuôn mặt của xác chết và nụ cười ma quái, nhưng khi chỉ vừa chợp mắt, cậu thấy mình đang đi trong nghĩa địa và khuôn mặt trắng bệch của xác chết lại xuất hiện qua ánh lửa, nhìn cậu nhếch mép cười khiến cậu la lên một tiếng hãi hùng, mở bừng mắt, mồ hôi toát ra như tắm.
    Mấy ngày sau đó, mọi việc diễn ra một cách bình thường. Tom đã có vẻ phục hồi sau cơn xúc động, tuy những gì cậu nhìn thấy trong nghĩa trang hoang vắng không thể nào rời khỏi đầu óc cậụ Nhiều khi trong lúc đang làm việc, Tom ngưng lại, nhìn trừng trừng về phía trước thật lâu cho tới khi cha cậu thúc cậu, cậu mới như chợt tỉnh tiếp tục làm việc.
    Tới sáng thứ sáu Tom cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chân tay cậu như rã rờị Thường thường mỗi chiều thứ sáu sau khi làm việc, Tom và Evan lại gặp nhaụ Tuần này, đáng lẽ Tom chạy sang nhà Evan, nhưng tới buổi chiều, cậu bị ngất xỉu cả thẩy ba lần. Lần cuối, sau khi té xỉu trong phòng khách, Tom không còn đứng dậy được nữạ Mẹ cậu rờ trán cậu:
    - Con nóng quá! Cái thời tiết quái gởn ày làm cho con tôi bị cảm lạnh rồị Thôi, con về phòng nằm nghỉ đị
    Tom gắng gượng phản đối:
    - Tuần này con phải đi thăm Evan.
    Mẹ cậu lắc đầu:
    - Con yếu quá đi làm sao được. Thôi, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi cái đã. Tuần này con không đi thăm nó được rồị
    Tom im lặng vì biết mình không đi nổị Cha cậu phải bồng cậu vào giường. Nằm trên giường, đôi mắt Tom mở trừng trừng như muốn nhìn xuyên qua cái trần nhà trắng xóạ Nhiều lần cậu muốn nói với mẹ về những gì cậu nhìn thấy trong nghĩa địa vào tuần trước nhưng lại thôị Mẹ cậu đem vào cho cậu một tô cháo nóng hổi nhưng cậu không thể nào nuốt nổị Cuối cùng, cậu thều thào nói với mẹ:
    - Mẹ Ơi! Con muốn gặp Evan. Mẹ làm ơn gọi nó đến đây cho con.
    Mẹ cậu lắc đầu:
    - Không được đâu con. Con không được khỏe, gọi nó tới làm gì. Thôi, con chịu khó nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày cho khỏe đi đã, rồi cuối tuần tới Evan sẽ tới gặp con chứ có lâu la gì.
    Tom cố năn nỉ mẹ bằng một giọng nói đứt quãng:
    - Mẹ làm ơn... gọi nó tới... tới đây cho con... Con phải gặp nó... ngay tối naỵ.. Con không thể... chờ... lâu... hơn... nữa...
    Mẹ Tom cương quyết:
    - Con mệt quá rồị Con cần phải nghỉ ngơị Con đang bệnh, nếu Evan tới đây nó cũng chẳng làm gì được cho con. Thôi con cứ nghỉ cho khỏe đi đã, sáng mai mẹ sẽ nhờ người nhắn lại với nó, chắc chắn nó sẽ thông cảm. Mẹ nghĩ rằng ngày mai nó sẽ có thể tới thăm con.
    Nước mắt dâng ngập đôi mi, Tom muốn gặp Evan ngay nhưng cậu không thể cãi mẹ, vì dù có muốn cãi, cậu cũng không thể nói nên lờị Cuối cùng, cậu gắng gượng thều thào:
    - Mẹ... mẹ.. làm ơn...
    Rồi Tom lại ngất xỉụ Mẹ cậu vội gọi chồng lấy nước lạnh lau mặt cho cậụ Đứng nhìn khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt sâu hoắm của con, bà Llewellyn cảm thấy thương xót vô cùng. Bà nghĩ thầm, biết đâu khi gặp Evan con bà lại chả khá hơn. Bà bèn nói với Tom:
    - Thôi được. Để mẹ nhờ ba sang đón Evan. Bây giờ, con phải ráng ngủ một chút nghe không.
    Cha của Tom vội lấy xe ngựa sang đón Evan. Đang nóng ruột không biết tại sao trời đã tối mà Tom chưa tới, vừa thấy chiếc xe ngựa thoáng hiện bên ngoài trang trại, Evan vội vã phóng rạ Khi được cha của Tom cho hay tự sự, Evan bèn xin phép cha mẹ, lấy vài món đồ cần thiết bỏ vào cái túi nhỏ, nhảy lên xe ngựạ
    Từ giã cha mẹ Evan, cha Tom đánh xe chạy về nhà thật lẹ. Chỉ độ trên dưới nửa tiếng đồng hồ, xe ngựa đã về tới nơị Evan nhảy xuống, chạy thẳng vào phòng ngủ của bạn. Vào tới nơi, Evan vô cùng kinh ngạc vì người nằm trên giường trông không giống người bạn thân của cậu chút nàọ Thân thể Tom co rúm lại như chỉ còn một nửạ Con người đầy sinh lực của Tom dược thay thế bằng một thể xác ốm yếu tong teọ Khuôn mặt tươi vui hồng hào của Tom bị thay thế bởi một khuôn mặt hốc hác, tái mét của một người lạ mặt. Evan bước tới bên giường cầm tay bạn. Cậu cố nén lòng nhưng nước mắt vẫn trào rạ Đôi mắt Tom nhắm nghiền dù mí mắt có hơi lay động. Evan bóp chặt tay bạn và bắt đầu khóc rấm rứt. Đột nhiên Tom mở mắt nhìn Evan chăm chăm. Evan hỏi:
    - Tom, cậu có nhận ra tôi không? Evan
    đâỵ
    Đôi mắt Tom vẫn nhìn Evan trừng trừng. Một lát sau, Evan thấy đôi môi bạn mấp máy nhưng không thành tiếng. Evan quì xuống, ghé tai sát vào miệng bạn. Trong sự yên lặng nặng nề của căn phòng nhỏ, Evan nghe bạn thều thào: - Evan... cậu... ánh lửa... nghĩa trang...
    Chỉ nói được mấy tiếng, Tom ngưng lại thở một cách mệt nhọc. Evan siết chặt tay người bệnh như muốn truyền thêm sinh lực. Cậu nói nho nhỏ:
    - Tom, nếu cậu mệt thì cứ nghỉ đị Tôi ở lại đây với cậu trong dịp cuối tuần này mà. Cậu nhắm mắt lại ngủ cho khỏe đị
    Tom vẫn nhìn bạn bằng đôi mắt vô hồn:
    - Không... tôi phải nói... Evan... hãy hứa... giữ... bí mật... đừng nói... với... ai...
    Nói tới đây, đôi mắt Tom như lạc thần khiến Evan hoảng hốt lắc mạnh tay bạn:
    - Tom, Tom, cậu có sao không?
    Tom lắc đầu thật nhẹ, cố thều thào:
    - Evan... cậu hỏi tôi... thấy gì... tôi thấy... mặt... người chết...
    Nói tới đây, đầu Tom hơi nghiêng sang một bên khiến Evan vội buông tay bạn, rồi dùng cả hai tay đặt đầu Tom lại trên gối cho ngay ngắn. Tom tiếp tục thều thào:
    - Lúc đó... tôi không... nhận rạ.. nhưng đó là... khuôn mặt... của... tôi... Dứt lời, đầu Tom ngoẻo sang một bên. Giọng nói Tom tắt lịm. Hơi thở yếu ớt của Tom cũng tắt theọ
    Evan bàng hoàng đứng dậy nhìn thẳng vào Tom. Trước mắt cậu là xác chết của một người trông hoàn toàn xa lạ, người đã nhìn thấy khuôn mặt chết chóc của chính mình qua ánh lửa ma.

Kết Thúc