Hiển thị các bài đăng có nhãn Quốc Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quốc Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011

Làm cách nào để giữ vững chủ quyền đất nước?


Nguyễn Hoàng Hà
imageVụ tàu hải giám của Trung Quốc ngang nhiên cắt cáp thăm dò của tàu địa chấn Bình Minh 02 thuộc Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam đang khiến dư luận hết sức bất bình, chẳng khác nào như giọt nước rót vào ly nước vốn đã đầy làm tràn ly. Sau biết bao cuộc gây hấn đem tàu chiến, tàu giả dạng đánh cá trong ngư trường Việt Nam, đâm chìm tàu của ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên khu vực chủ quyền biển của quốc gia mình, gây chết chóc và phá họai tài sản của họ; tung hàng mấy chục tỷ đô la để xây dựng mới và tân trang lại những đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa đã chiếm đóng của Việt Nam, hung hăng tự mình vẽ đường hàng hải quốc tế vơ cả biển của Việt Nam và nhiều nước làm của mình, coi thường dư luận, Trung Quốc đã làm dấy lên phong trào phản đối mạnh mẽ bao giờ hết tại Việt Nam và dư luận quốc tế.

Nhiều báo chí trong và ngoài nước đã phanh phui mổ xẻ sự kiện bạo ngược này. Báo Lao Động đã có bài phân tích rất chính xác của tác giả Nguyễn Đăng Thắng (nghiên cứu sinh Luật tại Vương quốc Anh) khi nói rằng: “Việc Trung Quốc lớn tiếng tuyên bố yêu sách đối với khu vực mà tàu Bình Minh 02 hoạt động là không thể chấp nhận được, bởi nó không dựa trên bất cứ một cơ sở nào trong pháp luật quốc tế hiện đại về biển. Việc xác định vùng biển theo pháp luật quốc tế bắt nguồn từ nguyên tắc rất cơ bản: “Đất thống trị biển”. Nội hàm của nguyên tắc này đó là quốc gia nào có bờ biển ở đâu thì sẽ có vùng biển ở đó. Có thể minh họa một cách sinh động nguyên tắc này bằng “hình” và “bóng”: Không có hình (bờ biển) thì làm sao có bóng (vùng biển)? Chỉ khi đáp ứng được tiêu chí đầu tiên và cơ bản nói trên, đó là có bờ biển, thì một quốc gia mới có thể nói đến chuyện có được các yêu sách vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển – thông thường không quá 200 hải lý. Với thực tế địa lý của mình, Trung Quốc không thể có yêu sách về vùng biển theo quy định của Công ước Luật Biển tại khu vực xảy ra vụ tàu Bình Minh 02 – nơi cách đảo Hải Nam của Trung Quốc 340 hải lý. Thậm chí, nếu Trung Quốc cố tình cho rằng vị trí hoạt động của tàu Bình Minh 02 sáng 26/5 nằm trên thềm lục địa kéo dài vượt ra ngoài 200 hải lý thì cũng phải phù hợp nguyên tắc đó là yêu sách về thềm lục địa kéo dài ngoài 200 hải lý không được chồng lấn lên vùng biển nằm trong phạm vi 200 hải lý tính từ đường cơ sở của quốc gia khác”.
Hay như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh - nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc đã nói: “Hành động tàu Trung Quốc cắt cáp tàu thăm dò của Việt Nam đã thể hiện tính ngang ngược của họ. Trung Quốc tự vẽ đường lưỡi bò, nhận khu vực trong đó là hải phận của họ. Thực tế điểm họ cắt cáp cách rất xa lãnh hải Trung Quốc. Họ vẽ đường lưỡi bò, nhưng họ không được nước nào công nhận cả. Trong khi Trung Quốc nêu 16 chữ trong quan hệ với Việt Nam thì hành động của họ thực tế lại đi ngược lại phương châm đó. Việc này cũng cho thấy ta phải đưa vấn đề ra công khai đấu tranh, lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, đưa các tài liệu chứng cứ. Ta cũng cần phải gửi công hàm lên Liên Hiệp Quốc tố cáo họ vi phạm Luật biển Liên Hiệp Quốc, vi phạm vào hải phận của chúng ta”.
Đa số nhân dân Việt Nam và dư luận quốc tế cho rằng đó là đòn nắn gân sức mạnh của Việt Nam để tiếp đó họ có những kế sách tiếp theo. Vậy tại sao Trung quốc lại có thể ngạo mạn hành động thô bạo đến như vậy? Có mấy lý do cần phải nói đến:
(1) Từ xưa đến nay Việt Nam luôn luôn giữ gìn mối quan hệ hữu nghị với Trung quốc. Nhưng ai cũng biết cha ông chúng ta xưa cũng thế, mà Trung quốc không thể dám gây hấn hay hành động thô bạo như hiện nay. Vì sao? Vì sách lược của cha ông ta là mềm dẻo nhưng kiên quyết. Hàng năm vua chúa phong kiến Việt Nam vẫn mang sản phẩm quý lạ sang Trung quốc tặng thí, nhưng một khi họ đem quân đe dọa thì cha ông ta kiên quyết đánh chặn, thậm chí các vua chúa Việt Nam còn tấn công thẳng vào nơi vua chúa Trung Quốc đang chuẩn bị lương thực, vũ khí để xâm lược Việt Nam như lịch sử đã ghi thời nhà Lý. Lý Thường Kiệt khi biết được âm mưu chuẩn bị tấn công Việt Nam của nhà Tống, ông đã cho quân tấn công thẳng vào Ung Châu Trung Quốc, phá hết lương thảo, đốt sạch vũ khí mà quân nhà Tống đang tích trữ để xâm lược Việt Nam khiến vua Tống phải kinh sợ.
Mối quan hệ Việt Trung ngày nay không như vậy, Việt Nam đã quá nhún nhường đến mức họ coi thường, thậm chí ngạo mạn tự coi mình là bề trên, phớt lờ những nguyên tắc quan hệ ngoại giao sơ đẳng nhất. Tại sao nói vậy? Vì ai cũng biết việc Trung Quốc đem tàu chiến hay tàu chiến cũ tân trang lại giả dạng tàu đánh cá xâm phạm vào lãnh hải Việt Nam, có lúc họ vào cả khu vực Dung Quất, khu vực trong vòng 200 hải lý như quy định của luật quốc tế, bắt bớ, thu tàu lưới của ngư dân Việt Nam, thậm chí đâm vỡ tàu gây chết người, mất tài sản, bắt nộp phạt, v.v. nhưng phía Việt Nam phản ứng thật là yếu ớt. Chỉ có vài lời ngắn gọn và quen thuộc của bà Nguyễn Phương Nga khiến họ xem nhờn, chẳng để vào tai, việc gì họ làm họ cứ làm, tự tung tự tác ra vào biển của Việt Nam như chốn ao nhà họ. Lại còn một vài cá nhân bị bùa mê của các thứ khẩu hiệu nhì nhằng bốn tốt, mười mấy chữ vàng mà quên hết cái họa đang đến, chẳng nhìn thấy con dao bầu sáng loáng “bạn tốt” để sau lưng, chỉ loáng qua một cái là đầu rơi lúc nào không biết. Họ còn tin vào thương lượng hữu nghị, đơn phương như Trung Quốc vẫn hằng ru, chứ không muốn nghe các góp ý của các công thần là đem chuyện đại sự liên hệ đến vận mệnh quốc gia dân tộc ra bàn dân thiên hạ, ra tòa án quốc tế và khu vực để giải quyết tranh chấp lãnh hải chủ quyền đảo biển của Việt Nam. Đến hôm nay không biết những người này có còn biện minh được nữa không, hay bùa mê vẫn làm lú trí? 
2. Một lý do nữa, Trung Quốc đã thấy rõ, nhiều năm qua, khi vì lòng yêu nước nhiều đồng bào, chiến sỹ, các trí thức, các nhà báo… tự mình đến trước đại sự quán hay lãnh sự quán Trung quốc tại Hà nội hay thành phố Hồ Chí Minh để tỏ thái độ bất bình lên án thì chẳng những chính phủ Việt Nam không hoan nghênh mà lại còn bắt bớ, giam cầm. Nhiều nhà báo viết lên tiếng nói của mình, của bạn đọc phản đối Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, Trường Sa thì bị mất nghề, thậm chí bị bắt giam. Ngọn lửa yêu nước đó như bị dội những thùng nước lạnh làm buốt tim, khiến cho nó không thể bùng cháy, tiếp thêm sức mạnh vốn đã bao đời cha ông ta dày công hun đắp, mà bị tàn lụi đi. Từ đó Trung quốc cho là nhà nước Việt Nam sợ một Trung quốc mạnh, nên cứ diễn hoài vở tuồng vào ra đất nước Việt Nam mà không hề biết sợ, cái gì của hàng xóm cũng cho là của mình tha hồ vơ vét “tháo nhể”.
Vũ khí, sức mạnh quân sự để phòng thủ đất nước là điều quan trọng, nhưng lòng yêu nước của toàn dân, tình đoàn kết trên dưới một bề trong ngoài của người Việt Nam mới là cái quyết định trên tất cả, nếu không có cái sức mạnh này thì vũ khí kia chỉ là mớ sắt vụn không hơn không kém.
Ngày nay sao nhà nước ta chỉ lo mở rộng Hà Nội? Hết mở đông lại sang tây, hết phía bắc lại phía nam, thậm chí định còn mở cả thành phố lớn trên sông Hồng. Thử hỏi nước nếu mất thì nhà ở đâu? Xây gì cho lắm, khi đạo đức cán bộ không được vun đắp, thiếu kỷ cương, thì đó chỉ là miếng mồi làm phát sinh tham nhũng. Hết cắt đất công, đất ruộng đem bán, nay lại lấy đất của dân cho nên oán giận ngút trời, sao có thể đoàn kết lòng người quy vào một mối mà lo giữ nước? Họa phương Bắc cướp biển hiện hữu, là tình trạng có thật và đang trong cơn nguy hại lửa đã bén rơm, nhưng hễ ai muốn nói ra đều quy cho là “vấn đề nhạy cảm” và cho là nói xấu, làm mất an ninh đất nước. Người công thần như Đại tướng Võ Nguyên Giáp, như Tướng Đồng Sỹ Nguyên góp ý chẳng nghe, hay nghe để đấy, ông nói mặc ông. Đến những tri thức con nhà cách mạng như Cù Huy Hà vũ, như hàng nhà trí thức, giáo sư đầy nhiệt huyết góp ý cũng mặc, thậm chí đem lao lý khoác vào cổ họ thì sao có thể hun đúc sức mạnh nhân dân? Trung Quốc biết rất rõ điều này nên nay làm liều như vậy, họ đâu có sợ. Chúng ta tại sao không nghe những người đạo đức, những người ưu tú đó của đất nước mà lại đi nghe lời ru ngủ của Trung quốc kẻ đã vừa mới đem quân giết hại dân mình nay đang cướp biển đảo của mình? Nghe ai đó là điều cần phải suy xét cân nhắc, ta nghe Phật, nghe Thánh, nghe những người công thần, những người yêu nước vốn đã quyên mình vì đất nước hay nghe kẻ cướp đây? Đó là tùy theo nơi bạn, nơi anh, nơi chị.
Kiều bào của đất Việt ở nước ngoài ăn chắt để dè, hàng năm gửi về 20 tỷ đô la tạo nguồn sinh khí để xây dựng đất nước. Tiền thì được khuyến khích gửi, nhưng nếu ai đó mua đất thì không thể đứng tên, mọi thứ rào ngăn không để họ có một chỗ đứng. Vậy chỗ của họ ở đâu trong đất nước và trong lòng dân tộc này? Cái gọi là “đoàn kết toàn dân” hay “kiều bào ta khúc ruột Việt Nam” mỗi khi được ai đó cất lên trong những ngày lễ đón giao thừa hay ngày hội lớn dân tộc thì chỉ khiến làm họ mủi lòng, xót xa chứ khó sinh đồng cảm.
Biển Đông đang dậy sóng, gió phương Bắc thổi về làm nó dâng cao như sóng lừng. Làm gì đây để giữ yên lòng dân, giữ vững chủ quyền đất nước, đảo, biển đó là những thách thức và trách nhiệm đòi hỏi người cầm quân, lái con tàu đất nước phải lo lắng giải quyết. Thắng hay thua, thành hay bại đều là ở chốn này.
Nam quốc sơn hà nam đế cư!
Đất nước Việt Nam còn hay mất, thịnh hay suy đang phải trông vào mỗi người lãnh đạo có trách nhiệm cao của đất nước và của mọi người con đất Việt ở khắp mọi nơi, trên biển hay dưới xuôi, ở trong hay ở ngoài nước.
Trang báo hôm nay chắc đã ướt bởi nước mắt người con đất Việt xa xứ, lại cũng đau thêm lòng người Việt quê nhà. Viết báo hôm nay như để khóc để than, ngòi bút đó nghe có cả máu và vị mặn của người viết khi trang báo đến phải kết thúc.                                          
Ngày 1 tháng 6 năm 2011
N. H. H.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Việt Nam sắp có máy bay trinh sát, tuần tra biển


 clip_image002 
DCH-6 có khả năng hoạt động linh hoạt cả trên biển lẫn trên đất liền. Việc trang bị loại máy bay này sẽ mở ra năng lực mới cho đảm bảo an ninh hàng hải của nước ta.
 
Tuần tra hàng hải đường không có ý nghĩa chiến lược trong bối cảnh tình hình biển Đông ngày càng diễn biến theo chiều hướng phức tạp.
Tuần tra hàng hải đường không là một bộ phận không thể thiếu đối với đảm bảo an ninh hàng hải và khả năng tác chiến của hải quân các nước trên thế giới.
Đối với các nước lớn trên thế giới, từ lâu tuần tra hàng hải đường không có vai trò mang tầm chiến lược. Các nước như Nga, Mỹ liên tục phát triển những năng lực mới cho các loại máy bay tuần tra hàng hải.
Theo đó, các máy bay này có thể thực hiện nhiều nhiệm vụ cùng lúc, tuần tra đảm bảo an ninh hàng hải, chống cướp biển, buôn lậu, phát hiện và xử lý sớm các tàu thuyền lạ xâm nhập lãnh hải.
Các máy bay trinh sát thực hiện phát hiện, định vị và tiêu diệt tàu chiến của đối phương điển hình có máy bay tuần tra hàng hải P-8 Poseidon, P-3 Orion của Mỹ, IL-38, Tu-142F của Nga.
Đây là các loại máy bay có tầm hoạt động xa, khả năng bao phủ một vùng rộng lớn từ trên cao, nhanh chóng có mặt tại các điểm nóng, đối phó hiệu quả với các tình huống bất ngờ.
Hiểu rõ được vai trò của tuần tra hàng hải đường không trong tình hình biển Đông đang diễn biến theo chiều hướng phức tạp. Quân đội Nhân dân Việt Nam đang từng bước phát triển lực lượng tuần tra hàng hải đường không.
Năm 2010, lần đầu tiên Việt Nam ký kết một hợp đồng mua bán máy bay với các nước phương Tây. Hợp đồng mua bán 6 máy bay thủy phi cơ lưỡng dụng DHC-6 Twin Otter series 400 đã được ký kết với Tập đoàn Viking Air Canada.
Dự kiến, công việc giao hàng sẽ được bắt đầu trong giai đoạn từ 2012-2014, phía Tập đoàn Viking Air Canada sẽ hỗ trợ công tác đào tạo phi công tại Canada. Ngoài ra, Việt Nam cũng đã ký một hợp đồng mua 3 chiếc máy bay trinh sát hàng hải  CASA C-212 từ Tây Ban Nha.
Sự kiện này đánh dấu một cột mốc quan trọng trong lộ trình thành lập lực lượng Không quân Hải quân Quân đội Nhân Dân Việt Nam nói riêng và Quân đội Nhân dân Việt Nam nói chung, không chỉ thể hiện Quân Đội Nhân Dân Việt Nam có trang bị kỹ thuật đa dạng mà còn mở ra một hướng xây dựng lực lượng tác chiến đa dạng, đảm bảo an ninh quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ trong bối cảnh quốc tế ngày một phức tạp.
Đặc điểm kỹ thuật DHC-6
DHC-6 một loại thủy phi cơ lưỡng dụng linh hoạt cao, có thể thực hiện nhiều nhiệm vụ cùng lúc. Tuần tra đảm bảo an ninh hàng hải, theo dõi thời tiết, chụp ảnh hiện trường, đánh dấu vị trí trên biển, cứu hộ cứu nạn trên biển, vận tải hàng hóa và hành khách.
Máy bay này có khả năng cất hạ cánh trên đường băng rất ngắn, có thể cất hạ cánh trên biển và trên đất liền. Đặc biệt hữu ích trong các tình huống cứu hộ hay chi viện lực lượng cho các đảo, nơi có đường băng thường rất ngắn.
Thủy phi cơ lưỡng dụng DCH-6 được trang bị hệ thống điện tử hàng không hiện đại, tích hợp radar thời tiết hiển thị đa màu sắc, radar đo độ cao, máy ảnh tích hợp, hệ thống định vị toàn cầu GPS, hệ thống điều khiển và liên lạc vô tuyến hàng hải Loran-C  và hệ thống thả phao đánh dấu vị trí trên biển.

clip_image004
Buồng lái của DCH-6 được trang bị các thiết bị điện tử hiện đại.


Ngoài thiết bị điện tử tích hợp sẵn, thủy phi cơ DCH-6 có thể mang theo các thiết bị phụ trợ bên  ngoài, hoặc bên trong khoang theo yêu cầu của phía khách hàng.
Thủy phi cơ DCH-6 series 400 được trang bị 2 động cơ phản lực cánh quạt PT-6A35 hiệu suất cao, tốc độ trung bình khoảng 300km/giờ. Hệ thống điều áp của máy bay được thiết kế với khả năng hoạt động tại độ cao 4,2km mà không cần oxy hỗ trợ.  
Máy bay có khả năng hoạt động tại độ cao tối đa là 8,5 km, tầm hoạt động 1.248km với thùng nhiên liệu phụ trợ, 896km với lượng nhiên liệu tiêu chuẩn. Khi được nạp đầy vào bình nhiên liệu, DCH-6 có khả năng hoạt động liên tục trong 6 giờ.
Phi hành đoàn của DCH-6 gồm có 2 người, khoang máy bay có thể chứa 18-20 hành khách hoặc hàng hóa tùy theo yêu cầu nhiệm vụ
Thông số cơ bản: Dài 15,77 mét, sải cánh 19,81 mét, cao 5,94 mét, trọng lượng rỗng 3365 kg, trọng lượng cất cánh tối đa 5670kg, tải trọng hàng hóa 1135kg.
Việt Trung (theo Vikingair, Aoc)

Luật chơi nào cho vấn đề biển Đông ASEAN - Trung Quốc?


clip_image001(VTC News) - Sự việc tàu hải giám Trung Quốc ngang nhiên can thiệp việc thăm dò hợp pháp trong vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam mới đây nằm trong chuỗi bất đồng có xu hướng gia tăng giữa nước này và các quốc gia Đông Nam Á trong vấn đề biển Đông, gây quan ngại cho nhiều nước về hòa bình và an ninh trong và ngoài khu vực.
Để có cái nhìn đa chiều, dưới đây, xin gửi đến độc giả VTC News bài phân tích trên trang AsiaNews.
Sau 15 năm thực hiện các biện pháp ngoại giao kín đáo và kiên nhẫn về những tranh chấp trên biển Đông (tức biển Nam Trung Hoa theo cách gọi quốc tế), cả ASEAN và Trung Quốc đều đang có những dấu hiệu mệt mỏi khi chưa có tiến bộ nào đạt được trong việc hướng đến một nghị quyết hoặc đề án phát triển chung.
Vụ việc nghiêm trọng nhất xảy ra vào ngày 2/3 khi tàu thăm dò dầu Philippines MV Veritas Voyager đụng độ tàu tuần tra hải quân Trung Quốc tại khu vực Reed Bank (tức bãi Cỏ Rong thuộc quần đảo Trường Sa), gần Philippines. Vụ việc đã trở thành tâm điểm của chương trình nghị sự trong chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Thượng tướng Lương Quang Liệt tới Phillipines hồi tuần trước.
Câu chuyện này ngay lập tức khiến người ta nhớ lại việc Phillipines đã từng đối đầu với Trung Quốc vào tháng 3/1995 sau khi phát hiện ra các cấu trúc mới trong rặng san hô Mischief, dẫn đến việc các nước ASEAN ra một tuyên bố chung lần đầu tiên và và cũng là duy nhất tính tới thời điểm này, thể hiện "sự quan ngại sâu sắc" đối với cách hành xử của Bắc Kinh.
Trong những năm qua, đã có những hy vọng mạnh mẽ rằng Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông được đưa ra vào năm 2002 sẽ không chỉ khuyến khích các bên tranh chấp hạn chế các hoạt động gây bất ổn cho toàn bộ khu vực, mà còn giúp giải quyết các vấn đề liên quan đến chủ quyền lãnh thổ. Nhưng vì một vài lý do, các cam kết lâu dài đối về việc thúc đẩy các biện pháp xây dựng lòng tin và hợp tác cùng có lợi vẫn tiếp tục là một mục tiêu khó nắm bắt trong hơn 9 năm qua.
Một trở ngại lớn chính là cách hiểu của các bên trong việc thực hiện những quy tắc đã nên ra trong văn kiện năm 2002 - được thông qua khi quan hệ song phương đang ở thời kỳ đỉnh cao. Các bên bao gồm Trung Quốc và một số nước ASEAN là Việt Nam, Brunei, Malaysia, Philippines vẫn tiếp tục tranh cãi trong cuộc họp của các quan chức cấp cao gần đây nhất ở Medan, Indonesia.
Với sự căng thẳng hiện tại cùng với những nghi ngờ ngày càng tăng giữa các bên với nhau, đặc biệt là giữa Trung Quốc và Việt Nam, giữa Trung Quốc và Philippines, thì sẽ khó có thể hoàn thiện các quy tắc cho kịp với lễ kỷ niệm lần thứ 10 diễn ra trong năm tới tại Phnom Penh, Campuchia khi nước này tổ chức Hội nghị thượng đỉnh ASEAN lần thứ 20.
Quyết tâm tập thể của họ cho thấy rằng, tranh chấp ở biển Đông chính là lợi ích cốt lõi của quốc gia.

clip_image002
Ngoại trưởng Mỹ Hilary Clinton tại diễn đàn ARF tháng 7/2010

Hơn cả những gì mà các bên xung đột thừa nhận, môi trường tương đối lành tính mà ASEAN và Trung Quốc đã từng tạo ra trong việc giải quyết vấn đề biển Đông sau vụ Mischief Reef năm 1995 đã chính thức chấm dứt vào cuối tháng 7 vừa qua. Vụ tranh chấp nhận được nhiều sự quan tâm của quốc tế khi Ngoại trưởng Mỹ Hilary Clinton công khai đặt vấn đề về tự do và an toàn hàng hải trên biển Đông, đồng thời bày tỏ sự ủng hộ mạnh mẽ đối với bản văn kiện của ASEAN.
Hơn nữa, Mỹ cũng đề nghị hỗ trợ các nỗ lực ngoại giao để tìm ra một giải pháp.
Từ thời điểm đó, Trung Quốc và ASEAN biết rõ rằng những bất đồng của họ đã được quốc tế lưu tâm đến - sau khi đã giữ bí mật trong 15 năm qua, khi Trung Quốc được thoải mái đàm phán với ASEAN về các quy tắc mà không có sự can thiệp của những "người chơi" khác.
Trở lại năm 1994, khi Trung Quốc vẫn còn là một đối tác tham vấn của ASEAN, Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc Tiền Kỳ Thâm đã nói với các đối tác ASEAN tại Brunei Darusalam rằng các nước châu Á phải giải quyết vấn đề của họ theo cách phương Đông.
Phương pháp tiếp cận này có vẻ "không chân thành" và không báo hiệu một điềm lành trong bối cảnh hiện tại. Việc thiếu sự tiến triển và sự hiện diện ngày càng tăng của các bên cũng như các yếu tố nhìn thấy được đã tạo cơ sở quan trọng cho việc tồn tại của các tranh chấp thuộc ASEAN.

clip_image003
Diễn đàn khu vực ASEAN tại Hà Nội 2010


Tháng 7 năm ngoái tại Hà Nội, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì đã tỏ rõ sự khó chịu khi vấn đề Biển Đông được đưa ra và thảo luận công khai tại Diễn đàn khu vực ASEAN. Đó là một khởi đầu hoàn toàn mới kể từ khi một cơ chế đặc biệt đã được nhất trí tại cuộc họp ở Hoàng Châu giữa Trung Quốc và ASEAN vào tháng 4 năm 1995, với việc cả 2 bên đồng ý giữ bí mật về vụ tranh chấp. Tại cuộc gặp này, ASEAN lần đầu tiên cùng nhau kêu gọi Trung Quốc minh bạch hơn trong những tuyên bố về vấn đề biển Đông - bao gồm cả đường yêu sách 9 điểm do nước này đưa ra.
Việc thiếu các đáp án và các thực tiễn tốt đẹp hơn dần dần đã khiến các nước ASEAN tham gia tranh chấp từ bỏ các khuôn khổ song phương. Thực tế là vụ tranh chấp năm ngoái đã nhận được sự chú ý rộng rãi hơn của quốc tế cũng một phần do khả năng ngoại giao linh hoạt của nước chủ tịch ASEAN.
Một hệ quả trực tiếp của sự thay đổi này có thể là sự "khách khí" sẽ ít đi trong thái độ và chính sách của Trung Quốc đối với ASEAN. Bắc Kinh cho rằng lập trường của ASEAN về các quy tắc là "có vấn đề" và ảnh hưởng đến tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc.
Với mâu thuẫn của Trung Quốc với ASEAN nói chung, quan hệ giữa một nhóm nước và một cường quốc khu vực này sẽ phải đối mặt với những thử thách quan trọng từ bây giờ. Nếu không có một bộ quy tắc ứng xử có giá trị ràng buộc pháp lý, rất khó để dự đoán trong dài hạn về sự hòa bình và ổn định trên vùng biển của khu vực.

clip_image004

Những kế hoạch đang trở nên phức tạp hơn trong bối cảnh chiến lược mới với sự trỗi dậy của Trung Quốc và hạm đội hải quân của họ, cũng như sự tham gia chủ động của Mỹ ở châu Á. Như vậy, không khó để dự đoán rằng những bên không tham gia tranh chấp hoặc các bên điều phối đều muốn đảm bảo sự an toàn của những tuyến đường biển quan trọng cho các hoạt động buôn bán.
Cuối cùng, nếu các tranh chấp đang diễn ra không được xử lý đúng cách, nó sẽ gây ra những tác động có lớn có sức lan tỏa trong sự cạnh tranh trên nhiều mặt giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ tại khu vực này. Philippines là một đồng minh quan trọng của Mỹ, như Nhật Bản và Hàn Quốc, cũng đã tuyên bố chủ quyền trên các hòn đảo chồng lấn với Trung Quốc. Chẳng hạn, một cuộc tấn công vũ trang nhỏ ngẫu nhiên trên quần đảo Kalayaan có thể dễ dàng làm xấu đi sự cạnh tranh Mỹ - Trung đang lên.
Chính phủ Philippines tỏ ra khá tự tin vì bất kỳ cuộc tấn công vào một tàu Philippines ở các khu vực thuộc quyền quản lý của họ cũng có nghĩa là một cuộc tấn công trực tiếp nhằm vào Mỹ, theo quy định trong hiệp ước phòng thủ với Mỹ.
Theo AsiaNews
Vũ Mạnh dịch

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Chính phủ Libya có trăm tỷ USD bí mật


Phần lớn tài sản của chính phủ Gadhafi do Cơ quan đầu tư Libya (LIA) quản lý có trị giá từ 80 đến 100 tỷ USD, và tung tích một phần số tiền khổng lồ này vừa được tiết lộ qua tài liệu rò rỉ của chính LIA.
Đứa con tây học của Gadhafi

Chính phủ của đại tá Gadhafi đang gửi nhiều tỷ USD trong các ngân hàng nước ngoài. Ảnh minh hoạ:
Chính phủ của đại tá Gadhafi đang gửi nhiều tỷ USD trong các ngân hàng nước ngoài. Ảnh minh hoạ: FAQS.
Trong tiếng Ảrập, LIA có nghĩa là "mẹ của các ngân quỹ", được lập ra với mục đích quản lý số tiền dư thừa từ nguồn xuất khẩu dầu mỏ của Libya dành cho các thế hệ tương lai. Nhưng cơ chế hoạt động của LIA gắn liền với gia đình Gadhafi và đây được coi là một phần nguyên nhân khiến người dân Libya nổi dậy "làm cách mạng".
Hiện nay tất cả những tài sản do LIA thay mặt chính phủ Gadhafi gửi ở nước ngoài đều bị phong toả, theo lệnh của Liên minh châu Âu và Liên Hợp Quốc. Tuy nhiên, do quy định bảo mật thông tin khách hàng của các ngân hàng nên không ai biết chính xác số tiền lên tới hàng trăm tỷ USD của chế độ Gadhafi đang được gửi tại đâu.
BBC cho biết, một báo cáo nội bộ của LIA bị rò rỉ và được nhóm Global Witness thu thập công bố đã tiết lộ rằng, vào ngày 30/6 năm ngoái, có 293 triệu USD của chính phủ Libya được gửi vào các tài khoản trong ngân hàng HSBC và 275 triệu USD gửi trong một quỹ đầu tư cũng của HSBC. Bên cạnh đó là 110 triệu USD đầu tư vào các quỹ tư nhân do ngân hàng Royal Bank of Scotland quản lý và 182 triệu USD trong các tài khoản và quỹ của Goldman Sachs.
Ngân hàng Pháp Societe General cũng nhận 1,8 tỷ USD do LIA gửi vào 3 tài khoản khác nhau. Trong khi đó, các ngân hàng được nhắc đến trong tài liệu rò rỉ không đưa ra bình luận chính thức nào về số tiền mà họ nhận được và thay mặt LIA quản lý. Phát ngôn viên một ngân hàng cho biết, các luật sư nói rằng họ không cần phải nói gì về điều này.
Trên thực thế, phần lớn tài sản của LIA đang được cất giữ tại Libya hay các tổ chức tài chính thuộc thế giới Ảrập chứ không phải phương Tây. Trong số này có 14,2 tỷ USD, 2,9 tỷ Euro và 1,7 tỷ bảng gửi trong Ngân hàng trung ương Libya. Bênh cạnh đó là 356 triệu USD gửi trong Arab Banking Corporation dưới nhiều loại tiền khác nhau và 178 triệu USD trong British Arab Commercial Bank.
Các báo cáo nội bộ của LIA bị rò rỉ còn tiết lộ rằng có 500 triệu USD được đầu tư vào trái phiếu do ngân hàng Nhật Bản Nomura quản lý và 500 triệu USD khác cũng đầu tư vào trái phiếu nhưng do Bank of New York quản lý. Một quỹ đầu tư phòng vệ của Mỹ là Och-Ziff cũng nhận được 300 triệu USD từ LIA để thay mặt họ quản lý.
Ngoài ra, tài liệu trên còn cho thấy tới năm ngoái, LIA vẫn còn nắm giữ một khối lượng cổ phiếu khổng lồ trị giá nhiều trăm triệu USD trong một số công ty hàng đầu thế giới, trong đó có Unicredit và ENI của Italy, Siemens và RWE của Đức, Rusal của Nga, General Electric của Mỹ, BP và Vodafone của Anh.
Nhóm Global Witness công bố tài liệu trên bày tỏ mong muốn tất cả các ngân hàng phải công bố số tài sản mà họ đang thay mặt các chính phủ quản lý, nhằm khiến cho những độc tài tham nhũng bị khó khăn hơn trong việc xâu xé và biến khối tải sản nhà nước này thành tài sản cá nhân.
Trong khi đó, chế độ Gadhafi tại Libya đang dần bị liên quân do NATO đứng đầu dồn vào chân tường. Hàng loạt quan chức trong chính phủ Libya cũng đào ngũ sang lực lượng nổi dậy đang kiểm soát phần phía đông đất nước. Đại tá Gadhafi hôm qua tuyên bố đồng ý ngừng bắn với phe nổi dậy nhưng không chịu từ chức như phương Tây yêu cầu.
Đình Nguyễn

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

1 Số Hình Ảnh Bầu Cử Tự Do tại Miền Nam Tự Do mà Tuổi Trẻ Việt Nam Muốn Thấy


Sài Gòn Mùa Bầu Cử – 
Người dân được kêu gọi đi bầu một cách tôn trọng (nhưng không đi bầu là quyền của người dân, chính phủ không can thiệp ép buộc như Việt cộng khủng bố dân đi bầu như hiện nay)
SGmuabaucu3.jpg
SGmuabaucu5.jpg
SGmuabaucu6.jpg
SGmuabaucu7.jpg
931967Saigonmuabaucu.jpg
Sài Gòn mùa Bầu mỗi lá phiếu của dân đều được đếm. Người dân miền Nam được sống trong Tự Do và Tôn Trọng, không hề bị áp đặt hay có kinh nghiệm đến vụ “đảng cử dân bầu”. Chỉ từ khi Cộng phỉ chiếm miền Nam thì trò láo cá này mới xuất hiện đến hôm nay!
doan-xe-van-dong-bau-cu.jpg
fan-van-dong-tranh-cu.jpg
Sept-11-1966.jpg
ung-cu-vien-noi-chuyen-voi-dong-bao.jpg
dibaucu2.jpg
Điểm đầu phiếu
dibaucu.jpg
Đi bỏ phiếu
phongbophieu.jpg
Phòng bỏ phiếu
quan-sat-vien-ngoai-quoc-1.jpg
Quan sát viên quốc tế giám sát nơi bỏ phiếu
Hình ảnh Cờ Vàng Quốc Gia tung bay hiền hòa giữa lòng quê hương khi chưa bị Cộng nô chiếm
SongSaigon.png
Sông Bạch Đằng
69+SaigonduongVoVanTanhtruocboTongThamMuu+%2528nay+la+HoangVanThucuaVC%2529.jpg
Sài Gòn Đường Võ Tánh trước Bộ Tổng Tham Mưu
69benphaThuThiem.jpg
Bến Phà Thủ Thiêm
1956QuocHoiinSaigon.jpg
Quốc Hội
1969TSN.jpg
Đường vào Phi trường Tân Sơn Nhất
AllHeroesday5-1965.jpg
Trước Bưu Điện Sài Gòn
AllHeroesday5-1965a.jpg
SGmuabaucu9.jpg
Tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo – gần sông Bạch Đằng, SG
ChoLonxua1965.jpg
Chợ Lớn
Tuổi Trẻ chúng ta hôm nay muốn nhìn thấy nước Việt Nam được sống trong một xã hội có Tự Do Bầu Cử, Tự Do Ngôn Luận (Tự Do Phát Hành Báo Chí), Tự Do Lập Hiệp Hội & Nghiệp Đoàn, Tự Do Tôn Giáo… mà người dân miền Nam đã một thời được hưởng. Chúng ta muốn thấy và sẽ hành động cho đến khi nào điều này xảy ra có phải không hỡi các bạn Trẻ yêu nước VN?
(Hình ảnh do thân hữu sưu tầm)

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Ông nghị Phùng Quốc Hiển và hai quả "đấm thép"


Thảo Dân (danlambao) Trong danh sách ứng cử bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIII do Chủ tịch Hội đồng bầu cử Nguyễn Phú Trọng ký ban hành 26/4/2011 trong đó có ông Phùng Quốc Hiển ở trang 40, số thứ tự 63, tỉnh Yên Bái, đơn vị bầu cử số 1, bao gồm các huyện: Yên Bình, Trấn Yên, Lục Yên và TP.Yên Bái (*). 
Tỉnh Yên Bái không lạ gì ông Phùng Quốc Hiển, từ phó giám đốc Kho bạc nhà nước tỉnh Yên Bái ông được bổ nhiệm làm Cục trưởng Cục thuế. Hồi ấy, với phong trào các quan đua nhau đi học Phó tiến sĩ, không phải để kiếm cái danh hão mà là cái bùa cho sự tiến thân của ông, là Cục trưởng Cục thuế, ông Hiển chẳng thiếu tiền, nên không ngần ngại bỏ tiền một đống tiền đi học, tất nhiên là ông đỗ PTS, bởi chẳng quan nào đi học PTS mà trượt cả.
Trên thế giới không có nước nào có trình độ học vấn PTS, Quốc hội Việt Nam mới bàn thảo, rồi xóa bỏ PTS, sau một đêm ngủ hàng ngàn PTS trở thành tiến sĩ. Kể từ ngày ông Phùng Quốc Hiển là tiến sĩ, chưa thấy ông công bố một đề tài hay một công trình khoa học nào, ngoài hai dự án khổng lồ mà ông ví von là hai quả "đấm thép" cho kinh tế tỉnh Yên Bái khi ông giữ chức Chủ tịch rồi bí thư tỉnh Yên Bái. Đó là Trung tâm du lịch hồ Thác Bà và Nhà máy cán thép Cửu Long Vinashin. Nhiều người ảo vọng về hai quả "đấm thép" mà ông Hiển đưa ra không chỉ bịt mắt được người dân Yên Bái mà các đồng chí lãnh đạo sáng suốt TW cũng bị hoa mắt, nên Quốc hội khóa XII đã "rinh" ông Hiển về làm Chủ nhiệm Ủy ban Tài Chính-Ngân sách Quốc hội.
Hãy xem hai quả "đấm thép" của tác giả tiến sĩ Phùng Quốc Hiển ra sao. Trung tâm du lịch hồ Thác Bà có tổng mức đầu tư là 1.306 tỷ 891 triệu đồng do Cty Hùng Đại Dương làm chủ đầu tư. Ngoài hệ thống nhà nghỉ, khu vực vui chơi giải trí dự án còn vẽ ra hai hạng mục “rất khủng”, đó là: sân bay và bến tàu, khiến nhiều người phải lắc đầu kinh ngạc vì quá mức tưởng tượng, họ gọi đây là “dự án thế kỷ”, “siêu dự án” ở Yên Bái. Nếu dự án này hoàn thành không chỉ lớn nhất Việt Nam, mà còn sánh với khu nghỉ mát nổi tiếng Phu Khẹt của Thái Lan.

Trung tâm du lịch hồ Thác Bà xây dựng dở dang, quả "đấm thép" mà ông Hiển giáng vào lưng dân Yên Bái
Thực chất việc lập ra dự án này Phạm Mạnh Hùng- TGĐ Cty Hùng Đại Dương muốn Yên Bái ủng hộ để Bộ Tài nguyên & Môi trường cấp cho Cty ông ta mỏ đá trắng núi Chuông (Lục Yên) và im lặng cho ông ta trốn thuế. Cuối cùng thì Trung tâm du lịch hồ Thác Bà chỉ là dự án được vẽ ra trên giấy, ông Phạm Mạnh Hùng bị khởi tố, còn người dân Yên Bái phải è cổ đóng thuế để xây dựng đường vào khu Trung tâm du lịch hồ Thác Bà với số tiền gần 30 tỷ đồng.
Còn nhà máy thép Cửu long Vinashin tổng mức đầu tư 596,728 tỷ, khởi công tháng 11/2007, thời gian thi công là 18 tháng, nhưng đến nay 20 ha tỉnh Yên Bái san ủi, giải phóng mặt bằng giao cho công ty thì trở thành bãi đất hoang. TGĐ Nguyễn Tuấn Dương thì bị bắt cùng với nhiều quan chức trong vụ Vinashin.

Nhà máy cán thép Cửu Long Vinashin là bãi đất hoang
Như vậy, đủ thấy hai quả "đấm thép" mà ông Phùng Quốc Hiển đưa ra đã giáng chí mạng vào lưng những người dân Yên Bái vốn đã nghèo lại càng nghèo và kiệt quệ hơn. Với tài vẽ voi trên giấy, nên khi Quốc hội bàn về đường sắt cao tốc ông Phùng Quốc Hiển phán xanh rờn: "Đây là dự án đón đầu, có tầm nhìn xa. Năm 2030, khi dự án đi vào hoạt động, thu nhập người dân sẽ khác, có thể là 3.000 USD/người chứ không phải 1.000 USD như bây giờ. Vì thế, nếu tính giá vé đường sắt cao tốc, phải tính bằng thu nhập lúc đó. Tính thế nào cũng vẫn rẻ hơn vé máy bay" Dự án bị Quốc hội bác bỏ, nếu là người trọng danh dự thì ông Hiển nên rút tên ra khỏi danh sách ứng bầu cử đại biểu Quôc hội khóa XIII. Người dân hy vọng gì ở con người chuyên vẽ voi như ông Phùng Quốc Hiển? Than ôi!
---
Ghi Chú: