Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Kỳ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2011

TRUYỀN THÔNG HOA KỲ VẬN ĐỘNG TẨY CHAY HÀNG HÓA TRUNG CỘN







Boycott K9 Killers! 
Boycott K9 Killers Commie Red
Support MADE IN USA
Diane Sawyer has a special report coming up this week? They removed ALL items from a typical, middle class family's home that were not made in the USA .There was hardly anything left besides the kitchen sink. Literally. During the special they are going to show truckloads of items - USA made - being brought in to replace everything and will be talking about how to find these items and the difference in price etc..
It was interesting that Diane said that if every American spent just $64 more than normal on USA made items this year, it would create something like 200,000 new jobs!
WAS BUYING FOOD THE OTHER DAY AT WALMART and ON THE LABEL OF SOME PRODUCTS IT SAID "FROM CHINA". FOR EXAMPLE THE "OUR FAMILY" BRAND OF THE MANDARIN ORANGES SAYS RIGHT ON THE CAN "FROM CHINA ".
I WAS SHOCKED SO FOR A FEW MORE CENTS I BOUGHT THE LIBERTY GOLD BRAND OR THE DOLE SINCE IT'S FROM CALIF.
Are we Americans as dumb as we appear --- or --- is it that we just do not think while the Chinese, knowingly and intentionally, export inferior and even toxic products and dangerous toys and goods to be sold in American markets? 70% of Americans believe that the trading privileges afforded to the Chinese should be suspended. Why do you need the government to suspend trading privileges?
DO IT YOURSELF, AMERICA!!
Simply look on the bottom of every product you buy, and if it says 'Made in China ' or 'PRC' (and that now includes Hong Kong), simply choose another product, or none at all. You will be amazed at how dependent you are on Chinese products, and you will be equally amazed at what you can do without.
Who needs plastic eggs to celebrate Easter? If you must have eggs, use real ones and benefit some American farmer. Easter is just an example. The point is do not wait for the government to act. Just go ahead and assume control on your own.
THINK ABOUT THIS:
If 200 million Americans refuse to buy just $20 each of Chinese goods, that's a billion dollar trade imbalance resolved in our favor...fast!! Most of the people who have been reading about this matter are planning on implementing this on JUNE 1st and continue it until JUL 1st. That is only one month of trading losses, but it will hit the Chinese for 1/12th of the total, or 8%, of their American exports. Then they might have to ask themselves if the benefits of their arrogance and lawlessness were worth it.

Remember, JUNE 1rst to JUL 1rst !!!!!!
START NOW.
~~~~~~~~~~~~~~~
* Send this to everybody you know. Let's show them that we are Americans and NOBODY can take us for granted.
If we can't live without cheap Chinese goods for one month out of our lives, WE DESERVE WHAT WE GET!
Pass it on, America......
Click on pic to buy these items
TẨY CHAY HÀNG HOÁ TRUNG QUỐC TẠI HOA KỲ

Nếu 2 tỉ người không mua $20/month sản phẩm Tàu cộng,Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch 10 tỉ đô la/month.
Nếu 2 tỉ người không mua $200/month sản phẩm Tàu cộng, Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch 100 tỉ đô la/month.
Nghĩa là Tàu cộng sẽ thâm hụt mậu dịch $1,200,000,000,000/year (1,200 tỉ đô la mỗi năm).
Đây là sự đánh trả lại Tàu cộng gian thương quỉ quyệt (đang kiếm tiền của nhân loại một cách bất chính để GIẾT NHÂN LOẠI và LŨNG ĐOẠN THẾ GIỚI) mà tất cả người Việt nam yêu nước, người dân trung hậu chân chính trên toàn thế giới có thể tham gia trực tiếp để cứu mình, cứu đời.
Hưởng ứng lời kêu gọi toàn cầu: TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!! Các tổ chức cộng đồng người Việt quốc gia tại hải ngoại nên cùng với Hoa Kỳ tham gia cuộc chiến bất bạo động thế giới chống Tàu cộng:
TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!
Nên tổ chức các cuộc hội thảo, các buổi mít tinh, các buổi hiệp thông cầu nguyện gióng lên lời kêu gọi:
TẨY CHAY HÀNG HÓA, THỨC ĂN, THỨC UỐNG, DU LỊCH TÀU CỘNG !!!!!!!!!!!!!!!!!!
*********
Mỗi cá nhân đều có thể tham gia Cuộc chiến bất bạo động toàn cầu chống Tàu cộng "DEATH BY CHINA" bằng cách phổ biến rộng rãi Bài viết dưới đây cùng Lời Kêu gọi qua truyền thông báo chí, Facebook, Twitters, websites, emails, etc ...

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Mỹ Vay Tiền Trung Cộng Nhưng Ai Là Chủ ?







Cái lợi mà Trung Cộng được trong ván bài kinh tế này không phải là 2 ngàn tỷ USD dự trữ ngoại tệ mà Trung Cộng biết sẽ mất một phần trong tương lai. Mục tiêu của Trung Cộng chính là tăng trưởng kinh tế thông qua con đường xuất khẩu, đây là điều cần thiết để Trung Cộng giữ xã hội ổn định và là phương tiện để đạt được các mục tiêu chính trị khác. Có nghĩa là Trung Cộng chấp nhận sẽ bị quịt nợ trong tương lai, hay nói cách khác sẵn sàng để Mỹ “bóc lột”. Mỹ Vay Tiền Trung Cộng
Nhưng Ai Là Chủ ?
Lê Giang


Thấy hay nhất là câu : tác giả Paul R. La Monica nêu ra một câu ngạn ngữ xưa: “Nếu ngân hàng cho bạn vay một ngàn đô la, ngân hàng là ông chủ của bạn. Nhưng nếu ngân hàng cho bạn vay một triệu đô la, bạn sẽ là ông chủ của ngân hàng” (If the bank lends you a thousand dollars, the bank owns you. But if the bank lends you a million dollars, you own the bank).


Cách đây mấy bữa, tôi có trao đổi với bạn hữu trên Facebook về tình hình kinh tế toàn cầu và chuyện Trung Cộng trong vòng một thập niên nữa có thể đuổi kịp Hoa Kỳ về tổng thu nhập nội địa (GDP). 
Nói là có thể đuổi kịp về GDP thôi, chứ về thu nhập trung bình tính trên đầu người thì có lẽ một vạn mùa quýt nữa Trung Cộng cũng khó bắt kịp với số dân trên 1,3 tỷ người và hàng trăm triệu người ở vùng nông thôn và miền núi vẫn đang sống dưới mức nghèo khổ.
Theo Quỹ Tiện tệ Quốc tế, thu nhập đầu người (GDP per capita) của Trung Cộng trong năm 2010 là 4.382 USD, so với của Mỹ là 47.284 USD.Hơn nữa, Hoa Kỳ là một quốc gia có các định chế dân chủ vững chắc, với một nền kinh tế năng động, sáng tạo và luôn tìm ra được chính sách thích ứng với hoàn cảnh, thậm chí với các cuộc khủng hoảng. Trong khi Trung Quốc duy trì một cơ chế kinh tế tư bản nửa vời, chịu áp lực chi phối quá mạnh mẽ bởi nhà nước độc quyền và vẫn còn chủ yếu dựa vào xuất khẩu, bên cạnh nguy cơ bất ổn về chính trị xã hội luôn hiện hữu.
Trung Cộng hiện nay là chủ nợ nước ngoài lớn nhất của Mỹ. Trong bài “China: The new landlord of the U.S” trên CNNMoney, ngày 18 tháng 1 năm 2011, phân tích chủ đề này tác giả Paul R. La Monica cho biết Cục Ngân khố Hoa Kỳ thông báo Trung Cộng hiện sở hữu 895,6 tỷ đô la trái phiếu kho bạc Mỹ, có nghĩa là giảm từ 906,8 tỷ đô la so với một tháng trước đó và là sự suy giảm đầu tiên giá trị trái phiếu nợ của Trung Quốc kể từ tháng Sáu 2010. Trong một tháng mà giảm giá trị 11,2 tỷ đô la, quả là không nhỏ tý nào!
Trong cuộc mạn đàm trên Facebook tôi có nhắc lại nhận xét dí dỏm của một người bạn thân của tôi là Szymon Moldewhawer. Szymon Moldewhawer đã từng là đại diện Văn phòng Thương mại của Mỹ tại Warsaw, Ba Lan.
Szymon Moldewhawer nói với tôi rằng, tớ đưa ra cho cậu một bức tranh đơn giản về chuyện nợ nần giữa Trung Cộng và Mỹ. Thế này nhé, một thằng Mỹ đầu tư vào Trung Cộng, ví dụ 1 tỷ đô la. Nhưng hắn ta cóc thèm mang tiền từ Mỹ vào Trung Cộng mà lấy ngay tiền của Trung Cộng qua các tác vụ tài chính từ khoản Trung Cộng cho Mỹ vay qua việc mua trái phiếu kho bạc Mỹ. Nên nhớ rằng, chính phủ Mỹ khi phát hành trái phiếu không phải lấy tiền chỉ để chi dụng cho các nhu cầu nội địa, mà dành đến 60% cho đầu tư ở nước ngoài. Số tiền này mang lại lợi nhuận lớn, đặc biệt là từ thị trường Hoa Lục tiềm tàng. Bây giờ ta có một phép tính số học của học sinh cấp 1: 
Ví dụ Apple lấy tiền của Trung Cộng, tận dụng nhân công Tàu rẻ mạt, sản xuất ra một cái iPad cứ cho là 100 đô la chẳng hạn. Sản phẩm được xuất qua Mỹ và nhiều nước khác, bán với giá 500 đô la. Tiền lãi chảy hết vào túi Mỹ. Trung Cộng nghèo hơn, cho Mỹ giàu hơn vay tiền, còn Mỹ kiếm lợi ngay trên lưng thằng cho vay, tớ hỏi cậu ai khôn hơn ai? Đây là tớ chưa nói tới việc thằng đi vay lại là cái thằng in ra đồng tiền đó. Chỉ cần nó phá giá một tý thôi, giá trị trái phiếu có thể mất đi vài trăm triệu đô la, nếu không nói đến vài tỷ, trong chốc lát!
Ông bạn tôi cười thích thú và thêm rằng, kinh doanh tiền tệ trên thế giới khó ai khôn ngoan và điếm đàng hơn tư bản Mỹ!
Không lâu sau cuộc chuyện trò trên đây, thực tế đã chứng minh điều người bạn tôi phác hoạ là đúng.
Vào tháng 10 năm ngoái Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (The Federal Reserve System), viết tắt là Fed (cũng có thể hiểu tương tự như Ngân hàng trung ương) đã thông báo một chương trình có biệt hiệu là QE2.
Đây là chính sách được gọi là nới lỏng định lượng, trong đó Fed công bố kế hoạch mua lại 600 tỷ đô la trái phiếu kho bạc dài hạn từ tháng 10 năm 2010, nhằm mục đích cung cấp vốn mới, hỗ trợ nền kinh tế các khoản tín dụng rẻ.
Ngay sau khi Fed công bố, Trung Cộng đã cao giọng chỉ trích chương trình QE2 này.
Kế hoạch mua lại trái phiếu của Fed dẫn đến một đồng đô la yếu hơn và lãi suất cao hơn, do đó làm giảm giá trị trái phiếu kho bạc mà Trung Quốc đang nắm giữ, như chúng ta đã thấy ở trên.
Trong ngày thứ Tư, 27 tháng 4 năm 2011, Cục Dự trữ Liên bang Mỹ đã ấn định tỷ lệ lãi suất nằm trong khoảng 0-0,25 phần trăm và tuyên bố giữ nguyên quyết định mua lại trái phiếu với tổng số tiền 600 tỷ đô la.











Giám đốc Fed, ông Ben Bernanke, tại buổi họp báo cùng ngày cho biết Ủy ban Thị trường Mở đã có quyết định đầu tiên cho việc duy trì chính sách tái đầu tư các quỹ từ chứng khoán.
Sau cuộc họp hai ngày trước đó, Fed kết luận rằng, “sự phục hồi kinh tế Mỹ đang ở tốc độ vừa phải, và tình hình thị trường lao động cải thiện dần dần”; “Sự gia tăng lạm phát, đặc biệt là việc tăng giá nguyên liệu trong thời gian gần đây, có vẻ như là quá độ. Tình hình thị trường bất động sản vẫn còn yếu”.
Quyết định về tỷ lệ lãi suất trên phù hợp với những gì các nhà phân tích đã dự đoán, và không gây ra phản ứng nào lớn. Tuy nhiên sự chú ý của thị trường trong khi chờ quyết định của Fed đã tập trung vào cái khác, cụ thể là, điều gì tiếp theo chương trình mua lại trái phiếu mà trên thực tế là in thêm tiền để bơm vào nền kinh tế 600 tỷ đô la..
Ông Bernanke nói thêm rằng, kết thúc chương trình mua lại trái phiếu dài hạn với giá trị 600 tỷ đô la vào tháng 6 này, Fed sẽ tiếp tục theo dõi khối lượng đầu tư vào trái phiếu kho bạc trong ánh sáng của các thông tin mới nhất, sẵn sàng điều chỉnh đầu tư trái phiếu ở mức tốt nhất nhằm bảo đảm việc làm tối đa trong nền kinh tế Hoa Kỳ và ổn định giá.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử Giám đốc Fed, Ben Bernanke, có mặt và kết thúc một cuộc họp báo.
Chưa biết phản ứng mới của Trung Cộng với quyết định mới của Fed. Tuy nhiên để ứng phó, Trung Cộng có thể phải bắt đầu bán trái phiếu nợ ra.
Ngoài ra, người ta cho rằng, Trung Cộng đang tìm cách đa dạng hóa trái phiếu nợ của ngân hàng trung ương và có thể chuyển sang trái phiếu khu vực đồng euro, một ngoại tệ mạnh nhưng tính ổn định đang đặt trước nhiều dấu hỏi khi hàng loạt các nước khu vực đồng euro như Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ireland… đang vật lộn với khủng hoảng nợ công.
Cũng có người tin rằng Trung Cộng đã sử dụng các đại lý tại Vương quốc Anh để vực giá trị kho bạc lên. Giá trị hàng hoá sẽ hiển thị trên các cổ phiếu của Vương quốc Anh, không phải của Trung Cộng.
Một câu đặt câu hỏi đặt ra là trong tương lai, nếu Hoa Kỳ sẽ tiếp tục phát hành trái phiếu kho bạc mới, thì Trung Cộng có tiếp tục mua nữa hay không?
Cái khổ nằm ở chỗ là Trung Cộng vẫn phải mua, vì Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu quan trọng và lớn nhất của Trung Cộng, là “căn cứ địa” bảo đảm công việc làm cho hàng chục triệu, nếu không nói là hàng trăm triệu người lao động Trung Hoa. Một biến động lớn trên thị trường lao động sẽ là một thảm hoạ cho ổn định xã hội, điều mà các nhà lãnh đạo Bắc Kinh không bao giờ muốn xảy ra, bằng mọi giá.
Trong cuộc chơi khó khăn này, anh Mỹ có vẻ như được nước, tha hồ mè nheo, õng ẹo rằng, anh cho vay thì tôi mới có tiền trả hàng hoá, còn Trung Cộng dù rất khó chịu, phàn nàn anh Mỹ khôn thì vừa thôi, đừng quá đáng. Nhưng rồi cuối cùng Trung Cộng cũng phải đồng ý nếu cò kè được lãi suất cao hơn. Trừ phi anh Mỹ không muốn vay thêm!
Kiểu gì thì bác Sam nhà ta vẫn đứng ở thế lợi hơn.
Kết thúc bài báo đã dẫn trên CNNMoney, tác giả Paul R. La Monica nêu ra một câu ngạn ngữ xưa: “Nếu ngân hàng cho bạn vay một ngàn đô la, ngân hàng là ông chủ của bạn. Nhưng nếu ngân hàng cho bạn vay một triệu đô la, bạn sẽ là ông chủ của ngân hàng” (If the bank lends you a thousand dollars, the bank owns you. But if the bank lends you a million dollars, you own the bank). 
Nghe ra có vẻ diễu cợt và hài hước quá! 
Chủ nghĩa Tư bản và Cách bóc lột kiểu mới 
Cách đây hơn mười năm, một thầy giáo của tôi nói rằng chủ nghĩa tư bản đã phát triển đến một mức rất tinh vi. Nếu trước kia các chủ đồn điền phải dùng gậy ba-tong để bóc lột công nhân bản xứ, bây giờ việc bóc lột diễn ra ở tầm mức quốc gia. Ông lấy ví dụ thời những năm 70-80 Nhật đã mua rất nhiều tài sản ở Mỹ, kể cả trái phiếu chính phủ vì Nhật có thặng dư mậu dịch lớn với Mỹ giống như Trung Quốc bây giờ. Thế rồi năm 1985 Mỹ đã buộc Nhật phải ký vào Plaza Accord để đồng Yen lên giá hơn 50% so với đồng USD trong hai năm sau đó. Điều này tương đương với tất cả các khoản đầu tư trước đây của Nhật vào Mỹ bị mất giá hơn một nửa, cũng có nghĩa là Mỹ đã “bóc lột” Nhật một cách trắng trợn bằng cách “quịt” 50% số nợ với Nhật. 
Hơn 20 năm sau, Trung Cộng đã thế chân Nhật trở thành “chủ nợ” lớn nhất của Mỹ. Có điều những nỗ lực của Mỹ trong suốt giai đoạn 2000-2006 không làm Trung Cộng nhượng bộ và đồng yuan chỉ được thả lỏng một phần và cho lên giá từ từ so với USD trong 2 năm gần đây. Điều đáng nói là dù đồng yuan đã bắt đầu lên giá, thặng dư mậu dịch của Trung Cộng với Mỹ vẫn tiếp tục gia tăng và những số liệu gần đây cho thấy gần như toàn bộ thâm hụt ngân sách của Mỹ đều được tài trợ từ nguồn này. Hiện tại dự trữ ngoại hối của Trung Cộng đã gần đạt 2 ngàn tỷ USD. Thử tưởng tượng nếu Mỹ thành công trong việc làm USD mất giá khoảng 50% so với đồng yuan như đã làm với Nhật năm 1985, số tiền Trung Cộng bị “quịt” sẽ tương đương với 10 năm GDP hiện tại của Việt Cộng.
Vậy tại sao Trung Cộng không chuyển dự trữ ngoại tệ của mình sang các đồng tiền khác hay vàng? Hay đơn giản hơn là ngừng không tăng dự trữ ngoại tệ nữa vì đã quá đủ để đảm bảo an toàn cho cán cân thanh toán? Vấn đề là bản thân Trung Cộng muốn giữ tỷ giá của đồng yuan với đồng USD cố định vì Mỹ là thị trường xuất khẩu quan trọng nhất. Theo cách nói của một số nhà kinh tế thì Trung Cộng đã “hối lộ” cho dân Mỹ thông qua chính sách tỷ giá để họ tiếp tục mua hàng của Trung Cộng. Cái lợi mà Trung Cộng được trong ván bài kinh tế này không phải là 2 ngàn tỷ USD dự trữ ngoại tệ mà Trung Cộng biết sẽ mất một phần trong tương lai. Mục tiêu của Trung Cộng chính là tăng trưởng kinh tế thông qua con đường xuất khẩu, đây là điều cần thiết để Trung Cộng giữ xã hội ổn định và là phương tiện để đạt được các mục tiêu chính trị khác. Có nghĩa là Trung Cộng chấp nhận sẽ bị quịt nợ trong tương lai, hay nói cách khác sẵn sàng để Mỹ “bóc lột”.
Không chỉ bị “bóc lột” vì khoản cho vay của mình sẽ mất giá khi đồng yuan lên giá, người dân Trung Cộng hiện tại đang bị bóc lột trên một khía cạnh khác. Họ buộc phải giảm tiêu dùng và tăng tiết kiệm cá nhân vì chính sách quản lý vĩ mô méo mó của chính quyền Trung Cộng. Mỗi đô la thêm vào dự trữ ngoại tệ quốc gia đều có đóng góp của những công nhân Trung Hoa làm việc trong các xí nghiệp sản xuất hàng xuất khẩu. Đây có thể coi là một loại thuế trá hình đánh lên thu nhập của những người công nhân này và lên cả lợi nhuận của các doanh nghiệp xuất khẩu. Bên cạnh đó, mọi người dân Trung Hoa đều phải giảm tiêu dùng các loại hàng hóa nhập khẩu vì chính sách tỷ giá thấp của chính phủ. Họ đang bị “bóc lột” gián tiếp thông qua dự trữ ngoại tệ mà có lẽ nhiều người không biết và không đồng ý.
Năm 1985, Reagan và Volcker đã ép buộc thành công Nhật chấp nhận đồng Yen lên giá để giải quyết vấn đề thâm hụt mậu dịch của Mỹ và nguy cơ khủng hoảng tài chính. Bush và Greenspan đã không làm được như vậy với Trung Quốc, để rồi cuộc khủng hoảng hiện tại nổ ra. Tất nhiên người Mỹ phải chịu hậu quả đầu tiên, nhưng không ai tiên liệu được cuộc khủng hoảng này sẽ dừng lại ở đâu. Nếu khoảng tháng 9-10/2008 “mắt bão” cuộc khủng hoảng nằm ở Mỹ thì hiện tại có vẻ nó đã chuyển sang các nước Đông Âu, và nhiều người dự báo nó sẽ đi dần sang phía Đông. Có thể Trung Cộng sẽ trắng tay trong ván bài kinh tế-chính trị vẫn “chơi” lâu nay. Ngược lại nếu Trung Cộng khéo léo và may mắn, họ sẽ xoay chuyển được global geopolitical landscape theo một hướng mới có lợi hơn cho mình. Đó có lẽ là bản chất dân tộc Trung Hoa, sẵn sằng nhịn ăn nhịn mặc, bị bóc lột và khinh rẻ trong thời gian dài để vùng lên đúng lúc. Có điều chiến lược này rất rủi ro và người lãnh đạo phải sẵn sàng hy sinh lợi ích của cả dân tộc trong một ( vài ) thế hệ để có được cơ hội
“thắng làm vua”... 

Lê Giang

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

TRUNG QUỐC – USA CUỘC CHIẾN ĐẢ ĐƯỢC LÊN CHƯƠNG TRÌNH



Đó là tựa đề của một cuốn sách của học giả người Pháp Jean-François Susbielle, một người am tường về Á Châu từ hơn 20 năm qua. Sách do nhà xuất bản FIRST ấn hành năm 2006, tại Paris. Một tài liệu nghiên cứu  nghiêm túc dài gần 400 trang khổ A5.  Nguyên bản tiếng Pháp có tên : CHINE-USA LA GUERRE PROGRAMMÉE.

Sau đây tôi xin tóm lượt ngắn gọn nội dung của tài liệu nghiên cứu công phu và nghiêm túc này để gởi đến người Việt trong nước, thêm một cái nhìn tiêu biểu của giới chuyên gia tây phương đối với hiểm họa Trung Cộng. (lời ngưòi dịch được viết bằng nét chữ nghiên).
Mở Đầu :
Chiến tranh thế giới thứ 4 :
Cái nôi của những sự xung đột trong tương lai không phải ở trung đông. Nó ở tại Đông Á ! vì sự trổi dậy của Trung Quốc đối với Mỹ, là nguyên do của tất cả mọi mối đe dọa.
Thời gian không còn nhiều cho nước Mỹ để triệt hạ sự trổi dậy của Trung Quốc, để gìn giữ vai trò lãnh đạo (leadership) của Mỹ.
Để ngăn chận sự trổi dậy của Trung Quốc, Mỹ đả chi tiêu hơn 10 tỷ USD mỗi năm để phát triển hệ thống lá chắn chống hỏa tiễn. Cũng với lý do đó mà Mỹ sử dụng, theo con số được công bố, 510 tỷ USD cho nền quốc phòng, một ngân sách đả được nhân lên gấp hai kể từ cuối nhiệm kỳ của Bill Clinton.
Vì lý do phải giữ cho Trung Quốc trong tình trạng lệ thuộc về năng lượng mà nưóc Mỹ đả chiếm lấy Irak và các mỏ dầu hỏa của nưóc này. Và cũng để chuẩn bị cho một cuộc chiến thế giới thứ 4, khả dỉ có thể xảy ra, mà Mỹ đả thiết lập các căng cứ quân sự ở xung quanh nước tàu.
Một cuộc chiến tranh lạnh, một sự chung sống hòa bình giữa hai thế lực thù địch là điều khó nghĩ đến. Vì Trung Quốc không có một lực lượng đủ mạnh để đảm bảo một trạng thái cân bằng dựa trên học thuyết MAD (Mutual destruction Assured -  Sự đảm bảo phá hũy lẩn nhau).
Vì vậy thực hiện một cuộc chiến tranh, là giả thuyết khả thi nhất, vì hòa bình không phải là một lựa chọn của Ngũ Giác Đài và cánh tân bảo thủ.
Và Nhật Bản có vai trò tiên phong đứng ra chống tàu.
Cuộc chiến tranh lạnh, là cuộc chiến thế giới thứ 3 mà Mỹ là kẻ chiến thắng

Người ta thường quên rằng cuộc chiến chống cộng sản mà Mỹ đả chủ động, là một cuộc chiến tranh tòan cầu, mà địa bàn triển khai trải dài từ Việt Nam đến Phi Châu, từ Triều Tiên đến Cu Ba, và từ Berlin đến Santiago.
Cuộc chiến thứ ba đả chính thức bắc đầu vào tháng 8 nam 1945, với hai quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki, nhằm bắt buộc Nhật đầu hàng và cũng là để thị oai với Liên Xô đồng thời vạch ra một lằng ranh giới hạn những tham vọng của họ.  Cuộc thế chiến thứ 3 này đả chấm dức ngày 09 tháng 11 năm 1989 với sự sụp đổ của bức tường Bá Linh và chiến thắng tòan diện thuộc về Mỹ.
Hiểm họa trung cộng

Trung quốc là một mối đe dọa cho sự ổn định ở Đông Á, và là một sự thách thức với trật tự thế giới, đó là những khẳng định của chính giới Hoa Kỳ, và Nhật Bản cũng đả có nhưng nhận định tương tự.
Mỹ và Nhật sẻ không để cho Trung Cộng vượt lên quá giới hạn mà họ có thể chấp nhận được.
Đối với giới diều hâu trong chính quyền Mỹ thì, Trung Quốc với một nền kinh tế tập trung, một ngân khỏang quốc phòng bội tăng, và sự trổi dậy của chủ nghĩa dân tộc, là một quốc gia phát-xít.
Mặt dù Trung Quốc cũng chỉ mới bắc đầu trổi dậy, nhưng nó đả khuất phục môi trường  chung quanh nó để sử dụng cho mục tiêu tăng tốc phát triển của nó, từ cánh đồng đậu nành ở Brésil đến các mỏ dầu hỏa của Phi Châu, và tiến trình này cũng chỉ mới ở giai đọan đầu.
Thời khắc đả điểm

Trung Quốc thì muốn mua thời gian, vì thời gian vô cùng quý giá đối với họ, nó giúp họ đạt đến chiến thắng không tránh khỏi. Và Mỷ thì cũng hiểu là thời gian của Mỷ cũng không còn nhiều nữa.
Đối với Mỹ, thì Liên Xô và cả hệ thống chính trị và kinh tế của nó, không tranh dành những quyền lợi sống còn với Mỹ, cả hai hệ thống không có gì tuơng đồng và đả được thiết kế để tồn tại độc lập với nhau. Đằng này với tàu thì lại khác hẳn. Tàu ở ngay trung tâm điểm của nền kinh tế tòan cầu hóa.
Cuộc chiến tranh thế giới thứ 4 có lẻ đả bắt đầu vào tháng 5 năm 1999, với một cuộc dội bom lên tòa đại sứ của tàu ở Belgrade. Cuộc chiến này sẻ không kéo dài 45 năm như cuộc chiến tranh lạnh, vì trước cuối thập niên này thì Mỹ và Tàu sẻ có cuộc hẹn với lịch sử.
PHẦN THỨ I
Tái thiết lập đế quốc Trung Hoa
« Nguời tàu muốn gì » đó là câu hỏi mà cả thế giới đang lo ngại tự đặt ra, trưóc cái gọi là « sự trổi dậy hòa bình » của Trung Quốc. Họ cũng chưa quên rằng chỉ vừa chiếm được chính quyền ở Trung Quốc, thì quân đội của Mao đả tiến chiếm Tây Tạng, phà hủy các đền thờ và tàn sát vị sư sải.
Nguời tàu muốn gì ?.  Khi mà họ đả là nền kinh tế hàng đầu thế giới, và là trung tâm của thế giới vào cuối thế kỷ XVIII. Và sau đó là một giai đoạn tăm tối cho đến năm 1979, để thoát ra với những chính sách mở cửa của Đặng Tiểu Bình. Và để rồi sẻ nối lại dòng lịch sử đế quốc của nó ?.
Thèm khác sự công nhận, và kính nể, Trung Quốc muốn phục thù rữa hận vớì « thế kỷ của sự nhục nhã », để dành lại vị thế bá chủ thế giới của họ. Một thế giới mà phần còn lại sẻ phải thuần phục họ như các chư hầu.
Sự phục thù đối với lịch sử
Khi mà các học giả tây phưong cho rằng, và các cuộc nghiên cứu cho đến nay xát nhận, là lòai ngưới có nguồn gốc từ Phi Châu, thì các khoa học gia Trung Quốc cương quyết phủ nhận rằng họ xuất thân từ Phi Châu.
Các khoa học gia Trung Quốc thì luôn một mực, bằng tất cả mọi phưong tiện, để chứng minh rằng người tàu cớ xuất xứ từ người vượng Bắc Kinh. Điều này đặc lại vấn đề một cách hệ trọng với các khoa học gia của tây phuơng, và nó phù hợp với niềm kiêu hảnh của ngưòi tàu rằng họ thuộc một dòng giỏi chính thống và duy nhất, là trung tâm của thế giới, và cũng là cái nôi văn minh của chính họ.
Ý thức tạo nên cái gọi là,  một chủng tộc riêng biệt, độc lập và rất khác biệt với các chủng tộc khác, rất phổ biến nơi người tàu. Vì lẻ đó họ tự xem, chủng tộc Hán, là thuần chủng và rất ít pha trộn với các dân tộc ở xung quanh.
Tiếp theo, tác giả lượt qua lịch sử của tàu từ nguồn gốc của ngưòi tàu đến những giao tiếp đầu tiên của tây phương với tàu. Và bắc đầu là những giao tranh với 3 cuộc chiến tranh nha phiến giữa tàu với Anh,rồi với liên quân Anh Pháp Mỹ Nga. Thực chất nha phiến chỉ là cái cớ để nước Anh và tây phương tiến hành chiến tranh để làm suy yếu và triệt hạ tàu.

Từ năm 1839 đến 1860, hơn 20 năm mà  tàu phải đối phó với những cuộc chiến với tây phương và nạng ma tuý. và cũng là giai đoạn suy yếu của nó. Chưa yên, thì hơn 30 năm sau, Nhật tấn công tàu vào năm 1895, kéo theo sự thất bại của tàu, là những sụ nhường đất cho Nhật và Nga.  Đối với người tàu những thất bại truớc Nhật và tây phương cũng như những áp đặt của họ lên nuớc tàu, thì đó là « một thế kỷ của sự ô nhục » mà họ đang muốn phục thù.

Có thể nói, Đặng Tiểu Bình đả mở màng cho những tham vọng trở lại ngôi vị bá chủ thế giới của người tàu. Họ Đặng cũng không quên dặn dò người tàu, phải « che dấu ý đồ của mình, che dấu sức mạnh của mình »… « Không nên giưong cao những ngọn cờ, và lèo lái con sóng » (họ Đặng muốn nói là không nên giương cao ngọn cờ  dân tộc chủ nghĩa, hay công khai những sự hảnh diện, hoặc thái độ của kẻ cả, kẻ thống trị)

Họ Đặng khẳng định «  một quốc gia yếu thì không có ngoại giao ».  Vì vậy phải chịu khó cong lưng, khi mà họ vẫn chưa có khả năng để áp đặc trên phương diện ngoại giao. Sự lẫn tránh va chạm đó của người tàu đối với Mỹ, đã khiến cho Mỹ khó kéo tàu vào trong một cuộc đọ sức cho đến đầu thập niên vừa qua.

Nhưng đến nay, thì tàu đả thay đổi thái độ, không cần che giấu tham vọng và những dã tâm của nó nữa , thái độ thách thức cộng động quốc tế của tàu ngày một rỏ rệt. Mỹ, tây phương, Nhật, và cả cộng đồng quốc tế đang đứng trước một thách thức to lớn của  lịch sử nhân loại vì mức độ nghiêm trọng, vì bản chất và cách hành xử của chính quyền Trung Quốc.

Một chính quyền đả thể hiện, theo như logic lịch sử của tàu, về tham vọng vô bờ bến của nó. Về cách hành xử bất chấp thủ đoạn, bất chấp các nguyên tắc, luật lệ, và quy uớc của cộng đồng thế giới trong mọi lĩnh vực, từ nhân quyền, dân chủ,  đến kinh tế và chính trị… 

Hơn nữa lảnh đạo tàu hiện nay vẫn theo đuỗi cái ý niệm cho rằng họ là chủng tộc siêu đẳng hơn cả, họ phải thống trị thế giới, và phần còn lại thì đuơng nhiên phải là chư hầu  của họ.

Trung Quốc còn là một sự đe dọa cho mô hình dân chủ trên  tòan cầu.

Như họ Đặng đả tuyên bố «  một hòn núi không cho phép hai con hổ sống chung ».


Và để kết thúc phần I của tài liệu này, tác giả viết :

Thế giới được chia ra thành nhiều chiến quốc, như thời đại Xuân Thu Chiến Quốc bên tàu. Một cuộc chiến là không thể tránh khỏi, Trung Quốc biết rất rỏ, và vẫn luôn biết như vậy. Ngày hôm nay, tàu không thể thắng đuợc, nó chưa sẳng sàng. Mỹ thì đả thức tỉnh.
Chiến dịch be bờ của Mỹ đối với tàu đả điểm, sự trả đủa của tàu cũng đi theo. Bao giờ thì sự bùng nổ từ bên trong sẻ xảy ra ở tàu, vì những bất công và áp bức ?. Bao giờ thì thị truờng thế giới sẻ phải đóng lại, vì nó đả quá mở rộng cho tàu hưởng lợi ?.  Và bao lâu nữa thì các hiệp sĩ Nhật sẻ quay lại thách đấu với tàu ?.
PHẦN II : CUỘC CHIẾN ĐÃ BẮT ĐẦU
Vì lý do thời gian có hạn, nên tôi sẻ tóm lượt phần này  trong một bài viết sau.
http://phothuongdan2011.wordpress.com/2011/06/12/trung-qu%e1%bb%91c-usa-cu%e1%bb%99c-chi%e1%ba%bfn-d%e1%ba%a3-d%c6%b0%e1%bb%a3c-len-ch%c6%b0%c6%a1ng-trinh/

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Sự thật về viên đạn giết chết Bin Laden


Phải chăng trùm khủng bố Bin Laden đã tử thương vì một viên đạn nhúng mỡ lợn và cũng vì viên đạn này mà thủ lĩnh mạng lưới Al Qaeda không có một chỗ trên thiên đường?

Đúng vậy, nếu như mọi người tin được thông tin mà một trang web khả nghi đưa ra. Trang web silverbulletgunoil.net cho biết, dầu súng có chứa mỡ lợn lỏng.
Nhà sản xuất dầu súng Silver Bullet cho biết, sản phẩm của họ chứa 13% mỡ lợn lỏng USDA nên có khả năng hữu hiệu trong việc chống quân khủng bố Hồi giáo.
Chủ trang web về dầu súng - tên là "Kỵ sĩ nửa đêm" giải thích làm thế nào mỡ lợn có thể chuyển thêm sức mạnh cho viên đạn. "Dầu súng đã hữu hiệu trong việc ngăn cản tên khủng bố theo đạo Hồi lên thiên đường". Dầu súng có khả năng chặn khủng bố lên thiên đường có giá 8,95 USD cho 113g. 
Trong đạo Hồi, việc tiêu thụ mỡ lợn bị cấm tiệt. Kinh Quran cũng ghi rõ, nếu một tín đồ bị ép dùng thịt lợn thì họ không phạm tội và do đó vẫn có thể lên thiên đường.
Trang web trên nói, khách hàng của họ có cả các thành viên quân đội Mỹ. "Hàng nghìn chai dầu súng đã được nhà sản xuất bán cho các đơn vị của quân đội Mỹ kể từ tháng 7/2004".
Chủ trang web rao bán dầu súng - "Kỵ sĩ nửa đêm" tuyên bố, mình là cựu lính bắn tỉa của quân đội Mỹ. Trang web về dầu súng còn viết, "sản phẩm này chỉ dùng cho quân khủng bố Hồi giáo có vũ trang. Chúng tôi không khuyến khích đối xử phân biệt tôn giáo hay chủng tộc, chỉ nhằm vào quân khủng bố".
Một phát ngôn viên của bộ phận thu mua vũ khí của quân đội Mỹ cho hay, không biết gì về loại dầu súng Silver Bullet dù thừa nhận một người lính về mặt lý thuyết có thể mua loại dầu súng này và dùng nó trên chiến trường.
  • Lê Nguyễn (Theo DailyMail)