Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển Đông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển Đông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 3, 2011

Ba bài viết, ba góc nhìn xung quanh phiên họp cuối cùng của Quốc hội khóa XII

Đăng bởi bvnpost

Vẫn đòi điều tra vụ Vinashin mặc dù BCT đã kết luận không ai đáng chịu kỷ luật hết, đó là một biểu hiện có vẻ như “cứng đầu” rất đáng nể, nó nói lên chí ít cũng một chút biểu hiện MỚI trong nhận thức của nhiều đại biểu về việc thực thi quyền tối cao của Quốc hội, cái quyền mà Hiến pháp đã ghi rành rành, nhưng bao nhiêu năm qua người ta cứ lặng lẽ đồng tình dẫm chân lên nó với một nỗi mặc cảm không thể xóa bỏ trong tâm thức, rằng Quốc hội trước sau cũng chỉ là một “hội” của những người… “biết gật” và được chọn vào là để “gật” thôi.

Nay, tất nhiên không phải mọi sự đã đổi khác đâu, đừng có vội mà lạc quan tếu. Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã trả lời: “Không cần thiết lập UB lâm thời điều tra Vinashin”. Một gáo nước lạnh rõ ràng đấy nhé. Con đường đổi mới thực chất của Quốc hội xem ra còn lắm gian truân và dân chúng hai bên đường phố thì vẫn nhìn thấy rất rõ từng cái đuôi con chuột ngó ngoáy đằng sau mông mỗi vị đại biểu lúc bước lên xe ra về. Nói cho cùng, cũng chỉ vì có những ai đó thích gây ra nhiều chuyện quá, miệng nói thì nghe đến là oai mà thực chất là liều, mà liều lĩnh gây ra rồi lại phó mặc, để đất nước sa lầy trong khó khăn, cuối cùng là phủi tay, chẳng ai có trách nhiệm gì vào đấy cả – hỏi có cái nước nào mà lại như thế hay không – nên người ta mới bất bình mà lên tiếng cho đỡ cảm thấy tủi, hay ít ra cũng có được một chút quân bình trong tâm lý, chứ con dân Việt Nam được Đảng dạy dỗ bao nhiêu năm nay cả, có ai dám “phạm thượng” đâu.


Dầu sao thì đây cũng chính là một khởi đầu tốt để từ nay mỗi vị đại biểu Quốc hội có thể lần lần tự điều chỉnh “vóc dáng”, tiêm thêm vào trái tim vài liều can đảm, và tự thân vận động nhằm chuyển đổi dần sang một thế hệ mới – những “ông bà nghị bớt gật”, khi tình thế cho phép đối diện với chân lý không nhất thiết lúc nào cũng gật. Ý nghĩa cách tân quan trọng của nhiệm kỳ này thiết tưởng chính là ở đấy.

Tuy nhiên, như Anh Ba Sàm đã nhắc, trong phiên họp cuối cùng của Quốc hội khóa này, phát biểu của đại biểu Nguyễn Đăng Trừng cũng là tiếng vang nổi bật, tạo ra được một cú sốc, và là một lay tỉnh đối với nhiều người vốn chân thành yêu nước nhưng vì bị những bậc tai mắt (nào đấy) đã quen “Dạ thưa Anh bốn tốt” ru ngon ru ngọt lâu ngày làm cho mê ngủ. Xin trích nguyên theo Thanh Văn trên báo Pháp luật 29-3-2011:

Mong có nghị quyết về Trường Sa, Hoàng Sa

“Dân tộc ta đã từng có một Trần Bình Trọng “thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc”, một Trần Thủ Độ “nếu bệ hạ muốn hàng hãy chém đầu tôi rồi hãy hàng. Đầu tôi chưa rơi xuống đất xin bệ hạ đừng lo”. Một dân tộc như thế, chúng ta quyết không để mất một tấc đất, một vùng biển thiêng liêng nào của Tổ quốc.

Thực hiện chức năng của QH là quyết định những vấn đề trọng đại của quốc gia, tôi đề nghị QH nhiệm kỳ tới cần thông qua nghị quyết khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với Trường Sa, Hoàng Sa và trên biển Đông. Tôi tin rằng một nghị quyết như thế sẽ được sự ủng hộ mạnh mẽ của nhân dân cả nước, kể cả đồng bào Việt kiều ở nước ngoài và cũng để cho mọi người hiểu rằng cho dù người ta có vẽ bản đồ lưỡi bò, lưỡi trâu hoặc lưỡi heo trên biển Đông thì cũng không có ý nghĩa, không có giá trị đối với chúng ta!” – Nguyễn Đăng Trừng, TP HCM.

Nguyễn Huệ Chi

1. Các đại biểu vẫn đòi điều tra vụ Vinashin



Vinashin đang gặp khó khăn trong việc trả nợ nước ngoài

Một số đại biểu Quốc hội Việt Nam trong những ngày làm việc cuối tuần qua trong nhiệm kỳ đang chấm dứt vẫn lại khẳng định vẫn cần có điều tra của Quốc hội về vụ Vinashin.

Đại biểu Đặng Như Lợi, đại diện cho cử tri Cà Mau, được trích lời phát biểu:

"Tôi vẫn đề nghị như ý kiến trước đây của nhiều đại biểu nêu ra là thành lập Ủy ban lâm thời về vấn đề này".

Nhiều đại biểu khác cũng ủng hộ ý kiến này.

Theo Thời báo Kinh tế Việt Nam, đại biểu Nguyễn Minh Thuyết nói Bộ Chính trị đã có kết luận nhưng kết luận được đưa ra khi Thanh tra Chính phủ vẫn chưa hoàn thành cuộc điều tra.

Một số đại biểu trong đó có đại biểu Nguyễn Lân Dũng, Dương Trung Quốc và Phạm Thị Loan cũng ủng hộ việc thành lập Ủy ban điều tra độc lập của Quốc hội.

‘Thực hư’

Những người ủng hộ nói Thanh tra Chính phủ chỉ là cơ quan trực thuộc Chính phủ nên không thể có tư cách độc lập như Quốc hội.

Đại biểu Phạm Thị Loan nói với BBC hôm 28/3 rằng cần phải có kết luận về Vinashin để đáp ứng đòi hỏi của cử tri.

Bà nói thêm:

http://www.bbc.co.uk/emp/10player.swf?revision=18269_21576
Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

"Quốc hội cũng cần có một cái giám sát cụ thể, cần có bộ phận đi sâu vào giám sát [vụ Vinashin] và có thông báo cho nhân dân để người ta biết thực hư như thế nào.

"Nói như hiện nay thì nhân dân người ta chưa thỏa mãn".

Bà Loan cũng nói cách Chính phủ xử lý vụ Vinashin làm cho những người lãnh đạo doanh nghiệp tư nhân như bà đặt câu hỏi về sự bình đẳng giữa doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân.

Bà nói bản thân bà là Chủ tịch và Tổng giám đốc của một tập đoàn tư nhân và doanh nghiệp của bà đang gặp khó khăn để đảm bảo công ăn việc làm cho 2.000 nhân viên giữa lúc lãi suất tăng cao.

‘Ý chí của Đảng’



Bà Loan nói Quốc hội vẫn phải làm theo ý chí của Đảng Cộng sản

Ban Kiểm tra Trung ương Đảng trong tháng này cũng đã có quyết định về chuyện không có cá nhân nào bị kỷ luật.

Mặc dù có ý kiến cho rằng Quốc hội là cơ quan đại diện của dân và vẫn cần có điều tra riêng, bà Loan nói với BBC:

"Ở Việt Nam thì có một đảng lãnh đạo thôi nên ý chí cuối cùng là ý chí của đảng.

"Quốc hội có muốn làm gì thì cũng phải trên ý chỉ đạo, đường lối của đảng.

"Đảng mà bật đèn xanh cho Quốc hội cứ làm theo cách bình thường thì Quốc hội mới làm được.

"Nếu đảng đã có kết luận gì khác thì đại biểu Quốc hội nếu muốn [điều tra] thì cũng khó".

Cũng có tin cho đến hôm 22/3, hạn đăng ký ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIII đã chấm dứt nhưng con số người tự ứng cử trong cả nước không nhiều.

Truyền thông trong nước cho hay ở hai đô thị lớn nhất nước là thủ đô Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, chỉ có vài chục người tự ứng cử.

Dự kiến cuộc bầu cử khóa 13 của Quốc hội Việt Nam sẽ diễn ra vào tháng 5 năm nay.

Nguồn: bbc.co.uk

2. Tiết kiệm

Blogger Tuanddk

Quốc hội sáng nay đã không “ra chơi”. Chút ít thời gian tiết kiệm đó được dành để một vị Phó Thủ tướng trình bày báo cáo của Chính phủ liên quan đến hai vấn đề quan trọng: Điện hạt nhân và xử lý trách nhiệm trong vụ Vinashin. Không có tiếng ồ nào khi người bước lên bục lại là ông Nguyễn Thiện Nhân. Quốc hội cũng lặng ngắt sau khi Phó Thủ tướng Nhân dành chỉ 1 phút rưỡi nói về việc xử lý trách nhiệm.

“Về vấn đề xử lý trách nhiệm trong vụ Vinashin, Thủ tướng Chính phủ đã giao Thanh tra Chính phủ thực hiện thanh tra toàn diện làm rõ tình hình và sai phạm tại Vinashin. Đến nay, Thanh tra Chính phủ đã hoàn thành việc thanh tra, đang tổng hợp tình hình, số liệu, hoàn thiện báo cáo thanh tra để báo cáo Thủ tướng Chính phủ. Cá nhân nguyên là lãnh đạo Tập đoàn, Bộ Công an và các cơ quan thi hành pháp luật đã tiến hành khởi tố, bắt tạm giam một số cá nhân vi phạm pháp luật, cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế. Đến nay, cơ quan điều tra đang tiếp tục củng cố chứng cứ để xử lý nghiêm minh, kịp thời, khách quan theo đúng quy định của pháp luật. Sau khi có báo cáo của Thanh tra Chính phủ thì Chính phủ sẽ xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật và có báo cáo Quốc hội. Đại biểu có quan tâm xin gửi yêu cầu cụ thể Chính phủ sẽ có văn bản trả lời. Xin cảm ơn các đại biểu Quốc hội.

Tất cả chỉ hơn 200 chữ, kể cả 8 chữ dành để cảm ơn. Đang thời bão giá có khác, đến báo cáo cũng phải tiết kiệm giấy mực.

Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu sau đó, cũng rất tiết kiệm, nói vắn tắt, rằng: Một số vị đại biểu Quốc hội đã đề nghị thành lập Ủy ban lâm thời điều tra vụ Vinashin. Ủy ban thường vụ Quốc hội đã họp chiều qua, 28-3 và cho rằng: Vấn đề đã và đang được các cơ quan chức năng xem xét. Ủy ban thường vụ Quốc hội đề nghị không lập Ủy ban lâm thời để điều tra. Cũng chỉ vài chục chữ và không giải thích nhiều. Chắc ông muốn tiết kiệm, muốn dành thời gian cho các vị đại biểu chụp ảnh lưu niệm.

Như vậy, có thể hiểu là việc xem xét trách nhiệm trong vụ Vinashin đã chính thức khép lại.

Thực ra, vụ này đã khép lại từ sau Hội nghị TƯ 14 khi báo chí kháo nhau “xong rồi, xong rồi”. Khi Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đăng đàn để thông báo lại quyết định của “bê xê tê” thì đến anh dân ngu cu đen ngoài đường cũng hiểu là Chính phủ đã khó chịu lắm, đã muốn xếp hồ sơ vụ này lại rồi. Cho nên, chả ai tin là Chính phủ sẽ “xử lý nghiêm minh” sau khi có báo cáo của Thanh tra Chính phủ.

Có 3 cái lý ông Mèo xung quanh câu chuyện Vinashin. Khi Đảng đã bảo không, có nghĩa là không, thanh tra gì thì cuối cùng cũng là không cả (Ai bảo: Đảng kết luận khi thanh tra còn chưa kết luận thì dứt khoát chả hiểu gì, tốt nhất lên Quản Bạ mà uống rượu ngô). Đây là nguyên lý đảng lãnh đạo. Thứ hai, dù tuyên bố như đinh đóng cột sau khi được Quốc hội bầu, rằng: “Làm tới nơi, tới chốn các vụ việc, lĩnh vực nổi cộm”, rằng “sẽ rà soát lại các vụ việc nghiêm trọng nhằm sớm giải quyết, không để dân hoài nghi, cho rằng chìm xuồng”, nhưng bác Truyền sẽ phải gãi tróc đầu ngay trước khi, hoặc nếu muốn hạ cánh an toàn. Liệu có thể tin rằng Thanh tra Chính phủ, một cơ quan thuộc Chính phủ, chịu sự chỉ đạo của Chính phủ, kinh phí do Chính phủ phân bổ, nhân sự do Chính phủ giới thiệu bầu, có thể có kết luận về trách nhiệm của Chính phủ? Và thứ ba, Chính phủ hứa xử lý nghiêm sau kết luận thanh tra thì là xử lý nghiêm ai? Ai xử lý? Và còn xử lý gì nữa?

Cho nên, tiết kiệm nhất là không nói về vụ đắm tàu Vinashin nữa, để chờ một vụ Vinashin khác.

T.

Nguồn: Tuanddk

3. Không cần thiết lập Ủy ban lâm thời điều tra Vinashin

Bích Diệp



Ảnh: Quý Đoàn.

(DVT.vn) – Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu sáng nay cho biết, vấn đề Vinashin, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị không lập Ủy ban lâm thời để điều tra.

Hôm nay, 29/3, Quốc hội họp phiên bế mạc. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đã trả lời về những vấn đề bức xúc đối với cử tri và các đại biểu trong những phiên trước đó.

Về vấn đề Vinashin, một số đại biểu Quốc hội đề nghị thành lập Ủy ban lâm thời để điều tra. Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu cho biết, chiều qua 28/03, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã họp, thảo luận và cân nhắc kỹ nhiều mặt và nhận thấy rằng vấn đề này đã và đang được các cơ quan có trách nhiệm của Đảng và Nhà nước xem xét, xử lý theo thẩm quyền. Vì vậy, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội không lập Ủy ban lâm thời để điều tra.

Thủ tướng Chính phủ đã giao cho Thanh tra Chính phủ thực hiện thanh tra toàn diện, làm rõ tình hình sai phạm ở Vinashin, Đến nay, đã hoàn thành công tác thanh tra, đang tổng hợp số liệu để báo cáo Thủ tướng.

Đối với những cá nhân nguyên là cán bộ lãnh đạo liên quan của Tập đoàn, Bộ Công an đã tiến hành điều tra, khởi tố, bắt tạm giam một số có hành vi vi phạm pháp luật, cố ý làm trái quy định của pháp luật về quản lý kinh tế.

Công tác điều tra hiện đang được tiếp tục, củng cố chứng cứ để xử lý. Sau khi có báo cáo, Chính phủ sẽ xử lý nghiêm minh.

Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân yêu cầu các đại biểu có quan tâm cụ thể đối với những điểm ngoài Báo cáo mà Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đã đọc, trực tiếp gửi yêu cầu về Chính phủ để nhận văn bản trả lời tới từng đại biểu.

B.D.

Nguồn: dvt.vn

Mở bằng chương trình nghe nhìn khác

"Quốc hội cũng cần có một cái giám sát cụ thể, cần có bộ phận đi sâu vào giám sát [vụ Vinashin] và có thông báo cho nhân dân để người ta biết thực hư như thế nào.

"Nói như hiện nay thì nhân dân người ta chưa thỏa mãn".

Bà Loan cũng nói cách Chính phủ xử lý vụ Vinashin làm cho những người lãnh đạo doanh nghiệp tư nhân như bà đặt câu hỏi về sự bình đẳng giữa doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp tư nhân.

Bà nói bản thân bà là Chủ tịch và Tổng giám đốc của một tập đoàn tư nhân và doanh nghiệp của bà đang gặp khó khăn để đảm bảo công ăn việc làm cho 2.000 nhân viên giữa lúc lãi suất tăng cao.

‘Ý chí của Đảng’



Bà Loan nói Quốc hội vẫn phải làm theo ý chí của Đảng Cộng sản

Ban Kiểm tra Trung ương Đảng trong tháng này cũng đã có quyết định về chuyện không có cá nhân nào bị kỷ luật.

Mặc dù có ý kiến cho rằng Quốc hội là cơ quan đại diện của dân và vẫn cần có điều tra riêng, bà Loan nói với BBC:

"Ở Việt Nam thì có một đảng lãnh đạo thôi nên ý chí cuối cùng là ý chí của đảng.

"Quốc hội có muốn làm gì thì cũng phải trên ý chỉ đạo, đường lối của đảng.

"Đảng mà bật đèn xanh cho Quốc hội cứ làm theo cách bình thường thì Quốc hội mới làm được.

"Nếu đảng đã có kết luận gì khác thì đại biểu Quốc hội nếu muốn [điều tra] thì cũng khó".

Cũng có tin cho đến hôm 22/3, hạn đăng ký ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIII đã chấm dứt nhưng con số người tự ứng cử trong cả nước không nhiều.

Truyền thông trong nước cho hay ở hai đô thị lớn nhất nước là thủ đô Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, chỉ có vài chục người tự ứng cử.

Dự kiến cuộc bầu cử khóa 13 của Quốc hội Việt Nam sẽ diễn ra vào tháng 5 năm nay.

Nguồn: bbc.co.uk

2. Tiết kiệm

Blogger Tuanddk

Quốc hội sáng nay đã không “ra chơi”. Chút ít thời gian tiết kiệm đó được dành để một vị Phó Thủ tướng trình bày báo cáo của Chính phủ liên quan đến hai vấn đề quan trọng: Điện hạt nhân và xử lý trách nhiệm trong vụ Vinashin. Không có tiếng ồ nào khi người bước lên bục lại là ông Nguyễn Thiện Nhân. Quốc hội cũng lặng ngắt sau khi Phó Thủ tướng Nhân dành chỉ 1 phút rưỡi nói về việc xử lý trách nhiệm.

“Về vấn đề xử lý trách nhiệm trong vụ Vinashin, Thủ tướng Chính phủ đã giao Thanh tra Chính phủ thực hiện thanh tra toàn diện làm rõ tình hình và sai phạm tại Vinashin. Đến nay, Thanh tra Chính phủ đã hoàn thành việc thanh tra, đang tổng hợp tình hình, số liệu, hoàn thiện báo cáo thanh tra để báo cáo Thủ tướng Chính phủ. Cá nhân nguyên là lãnh đạo Tập đoàn, Bộ Công an và các cơ quan thi hành pháp luật đã tiến hành khởi tố, bắt tạm giam một số cá nhân vi phạm pháp luật, cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế. Đến nay, cơ quan điều tra đang tiếp tục củng cố chứng cứ để xử lý nghiêm minh, kịp thời, khách quan theo đúng quy định của pháp luật. Sau khi có báo cáo của Thanh tra Chính phủ thì Chính phủ sẽ xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật và có báo cáo Quốc hội. Đại biểu có quan tâm xin gửi yêu cầu cụ thể Chính phủ sẽ có văn bản trả lời. Xin cảm ơn các đại biểu Quốc hội.

Tất cả chỉ hơn 200 chữ, kể cả 8 chữ dành để cảm ơn. Đang thời bão giá có khác, đến báo cáo cũng phải tiết kiệm giấy mực.

Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu sau đó, cũng rất tiết kiệm, nói vắn tắt, rằng: Một số vị đại biểu Quốc hội đã đề nghị thành lập Ủy ban lâm thời điều tra vụ Vinashin. Ủy ban thường vụ Quốc hội đã họp chiều qua, 28-3 và cho rằng: Vấn đề đã và đang được các cơ quan chức năng xem xét. Ủy ban thường vụ Quốc hội đề nghị không lập Ủy ban lâm thời để điều tra. Cũng chỉ vài chục chữ và không giải thích nhiều. Chắc ông muốn tiết kiệm, muốn dành thời gian cho các vị đại biểu chụp ảnh lưu niệm.

Như vậy, có thể hiểu là việc xem xét trách nhiệm trong vụ Vinashin đã chính thức khép lại.

Thực ra, vụ này đã khép lại từ sau Hội nghị TƯ 14 khi báo chí kháo nhau “xong rồi, xong rồi”. Khi Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đăng đàn để thông báo lại quyết định của “bê xê tê” thì đến anh dân ngu cu đen ngoài đường cũng hiểu là Chính phủ đã khó chịu lắm, đã muốn xếp hồ sơ vụ này lại rồi. Cho nên, chả ai tin là Chính phủ sẽ “xử lý nghiêm minh” sau khi có báo cáo của Thanh tra Chính phủ.

Có 3 cái lý ông Mèo xung quanh câu chuyện Vinashin. Khi Đảng đã bảo không, có nghĩa là không, thanh tra gì thì cuối cùng cũng là không cả (Ai bảo: Đảng kết luận khi thanh tra còn chưa kết luận thì dứt khoát chả hiểu gì, tốt nhất lên Quản Bạ mà uống rượu ngô). Đây là nguyên lý đảng lãnh đạo. Thứ hai, dù tuyên bố như đinh đóng cột sau khi được Quốc hội bầu, rằng: “Làm tới nơi, tới chốn các vụ việc, lĩnh vực nổi cộm”, rằng “sẽ rà soát lại các vụ việc nghiêm trọng nhằm sớm giải quyết, không để dân hoài nghi, cho rằng chìm xuồng”, nhưng bác Truyền sẽ phải gãi tróc đầu ngay trước khi, hoặc nếu muốn hạ cánh an toàn. Liệu có thể tin rằng Thanh tra Chính phủ, một cơ quan thuộc Chính phủ, chịu sự chỉ đạo của Chính phủ, kinh phí do Chính phủ phân bổ, nhân sự do Chính phủ giới thiệu bầu, có thể có kết luận về trách nhiệm của Chính phủ? Và thứ ba, Chính phủ hứa xử lý nghiêm sau kết luận thanh tra thì là xử lý nghiêm ai? Ai xử lý? Và còn xử lý gì nữa?

Cho nên, tiết kiệm nhất là không nói về vụ đắm tàu Vinashin nữa, để chờ một vụ Vinashin khác.

T.

Nguồn: Tuanddk

3. Không cần thiết lập Ủy ban lâm thời điều tra Vinashin

Bích Diệp



Ảnh: Quý Đoàn.

(DVT.vn) – Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu sáng nay cho biết, vấn đề Vinashin, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị không lập Ủy ban lâm thời để điều tra.

Hôm nay, 29/3, Quốc hội họp phiên bế mạc. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu đã trả lời về những vấn đề bức xúc đối với cử tri và các đại biểu trong những phiên trước đó.

Về vấn đề Vinashin, một số đại biểu Quốc hội đề nghị thành lập Ủy ban lâm thời để điều tra. Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu cho biết, chiều qua 28/03, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã họp, thảo luận và cân nhắc kỹ nhiều mặt và nhận thấy rằng vấn đề này đã và đang được các cơ quan có trách nhiệm của Đảng và Nhà nước xem xét, xử lý theo thẩm quyền. Vì vậy, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội không lập Ủy ban lâm thời để điều tra.

Thủ tướng Chính phủ đã giao cho Thanh tra Chính phủ thực hiện thanh tra toàn diện, làm rõ tình hình sai phạm ở Vinashin, Đến nay, đã hoàn thành công tác thanh tra, đang tổng hợp số liệu để báo cáo Thủ tướng.

Đối với những cá nhân nguyên là cán bộ lãnh đạo liên quan của Tập đoàn, Bộ Công an đã tiến hành điều tra, khởi tố, bắt tạm giam một số có hành vi vi phạm pháp luật, cố ý làm trái quy định của pháp luật về quản lý kinh tế.

Công tác điều tra hiện đang được tiếp tục, củng cố chứng cứ để xử lý. Sau khi có báo cáo, Chính phủ sẽ xử lý nghiêm minh.

Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân yêu cầu các đại biểu có quan tâm cụ thể đối với những điểm ngoài Báo cáo mà Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng đã đọc, trực tiếp gửi yêu cầu về Chính phủ để nhận văn bản trả lời tới từng đại biểu.

B.D.

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Nên nghiên cứu Biển Đông như thế nào?

Mặc Lâm, Biên tập viên RFA


Bản đồ những vùng đảo đang tranh chấp ở Biển Đông. AFP photo


Vấn đề nghiên cứu Biển Đông và các quần đảo luôn là mối quan tâm của những học giả đã và đang trực tiếp tham gia vào công việc rất vất vả này.

Trong loạt bài nhằm tìm hiểu việc nghiên cứu được xúc tiến như thế nào, trong đó có những khía cạnh được xem là thế mạnh của Việt Nam và ngược lại thì điều gì giới nghiên cứu lo âu nhất? Bên cạnh đó cái nhìn của các học giả Việt Nam đối với các công trình của chuyên gia Trung Quốc có đáng quan tâm hay không và học giả Việt Nam rút ra được điều gì trước các nghiên cứu của họ. Bài đầu tiên chúng tôi dành cho nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân nói về nhận xét của ông trước những phương cách mà các học giả Trung Quốc tiếp cận. Bài được Mặc Lâm thực hiện sau đây.

Nghiên cứu sự phát triển và kết nối

Mặc Lâm: Là người chuyên nghiên cứu về các dữ liệu lịch sử thuộc Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông, ông có nhận xét thế nào về những công trình của các học giả Trung Quốc khi họ phát triển và kết nối những kết quả nghiên cứu của họ nhằm chứng thực cho thế giới thấy sự đồng bộ của các kết quả mà họ có được?

Từ những nghiên cứu của các học giả Trung Quốc mình có thể rút ra những gì cần để mình nghiên cứu tiếp. Tức là không nên bi quan là Việt Nam thiếu công trình nghiên cứu.

Phạm Hoàng Quân

Phạm Hoàng Quân: “Một cách tổng quan theo như các thư mục tôi nghiên cứu thì tôi thấy họ phát triển đồng bộ ở cấp trung ương, còn nghiên cứu thì ở cấp cơ sở rồi họ phối hợp lại với nhau. Kế đến, những khoa nghiên cứu về Nam Hải của những trường đại học lớn như Hạ Môn, Hồng Kông thì họ có Khoa nghiên cứu Địa lý Hải dương và do đó họ nghiên cứu đồng loạt.
Ngoài những nghiên cứu về khoa học tự nhiên, ba mảng nghiên cứu về lịch sử địa lý và chủ quyền được gắn kết rất chặt chẽ. Họ nghiên cứu cùng lúc tuy có khi chồng lấn nhau nhưng họ nối được ba điểm về lịch sử, về hiện trạng địa lý và về chủ quyền.
Những công trình nghiên cứu khi ra đời thì gắn kết được ba yếu tố đó. Lịch sử là cái quan trọng nhất để họ dựa vào đó làm nền cho hai vấn đề còn lại. Thí dụ về địa lý tự nhiên thì họ phải nghiên cứu bằng kỹ thuật và phương pháp hiện đại nhưng về lịch sử thì họ buộc phải dùng tài liệu cũ”.
Mặc Lâm: Theo ông thì cách nghiên cứu và sử dụng tài liệu lịch sử của các học giả Trung Quốc có những điểm gì không được nhất quán hay không? Vì với một đội ngũ hùng hậu như vậy mà không được tập trung vào một ban chuyên môn thì có thể dẫn đến tình trạng dẫm chân lên nhau.

Phạm Hoàng Quân: “Thường thường nhiều quá nó cũng rối. Kho tư liệu sử của Trung Quốc quá nhiều nên có những chỗ nghiên cứu mâu thuẫn nhau. Chính những điểm đó nó làm cho mình thấy cái không gian nghiên cứu nó rộng đều của các vùng như vậy và mình cũng thấy họ làm việc bài bản nhưng đôi khi cũng bị mâu thuẫn. Chẳng hạn như ý kiến của học giả này khác ý kiến học giả khác. Rồi công trình này xung đột với công trình kia, đó là những điểm mà mình có thể rút kinh nghiệm”.
Mặc Lâm: Phải công bằng mà nói, tuy họ gặp những khuyết điểm như vậy nhưng so với Việt Nam của chúng ta thì hình như họ vẫn hơn rất nhiều. Nhiều nhà nghiên cứu Biển Đông Việt Nam vẫn cho rằng họ gặp quá nhiều trở ngại…



Bản đồ hình lưỡi bò do TQ công bố khẳng định chủ quyền trên Biển Đông. Photo courtesy of thongtinberlin.de

Phạm Hoàng Quân: “Chuyện tình hình hiện tại mình cho rằng tình hình nghiên cứu của mình không được bài bản, không chuyên sâu như họ là cách nói để cho xã hội có một cái nhìn, mọi ngành mọi giới hoặc cá nhân để tự người ta hoạt động hay nghiên cứu về một mảng nào đó. Chẳng hạn như ở Trung Quốc có hai ba ông, thí dụ như Lưu Nam Nguy chỉ nghiên cứu chuyên về địa danh. Ông ta in ra mấy cuốn sách chuyên sâu về địa danh các đảo ở trên các quần đảo, đảo nhỏ lẻ. Tức là họ tìm cách gắn kết những địa danh từ đời Hán, đời Tam quốc cho nó chuyển dần dần cho tới Tống Nguyên, tới đời Thanh cuối cùng thì họ cho ra, mặc dù tên khác nhau nhưng thực chất nó dùng để chỉ một nơi, đó là một hướng nghiên cứu”.
Mặc Lâm: Ông có thể giải thích thêm về việc nghiên cứu một cái tên thì nó có liên quan gì đến việc chứng minh chủ quyền của một vùng đất?

Phạm Hoàng Quân: “Thật ra nó cũng là một nhánh nghiên cứu lịch sử nhưng nó cũng quan trọng. Tại vì việc định danh rất quan trọng. Khi người ta nói cái vật này thuộc về đời Tống có tên là Vạn lý Thạch Đường chẳng hạn, nhưng tới đời Thanh thì nó chuyển thành tên khác, Vạn lý Trường Sa chẳng hạn. Dựa vào đó họ sẽ chứng minh được, mặc dù họ bóp méo tư liệu để họ chứng minh. Đó là một nơi diễn biến tên gọi.
Cái khuyết điểm của các công trình của các học giả Trung Quốc là tất cả những cái tên được ghi chép trong sách vở cũ nhưng đến đời Dân quốc không sử dụng nối tiếp mà chuyển lại sử dụng một hệ thống địa danh khác. Đối với một nước rất là say mê lịch sử như Trung Quốc thì đó là một điểm cần đặt nghi vấn”.

Kinh nghiệm cho Việt Nam

Mặc Lâm: So với những công trình chuyên sâu như các học giả Trung Quốc đang theo đuổi như vậy thì Việt Nam rút ra được kinh nghiệm gì thưa ông?

Anh và tôi cùng tham khảo một nguồn tài liệu mà kết quả lại khác nhau. Đó là cái khó cho những người nghiên cứu tư nhân như tôi.

Phạm Hoàng Quân

Phạm Hoàng Quân: “Từ những nghiên cứu của các học giả Trung Quốc mình có thể rút ra những gì cần để mình nghiên cứu tiếp. Tức là không nên bi quan là Việt Nam thiếu công trình nghiên cứu. Có khi người ta làm chậm mà rút được nhiều kinh nghiệm do tham khảo những cái của các học giả Trung Quốc để mình làm cho khoa học hơn hoặc mình có những cái phản biện chính xác hơn.
Nói chung những điểm cần ở diện rộng, cần ở những cấp độ để phổ cập cho nhiều giới thì cũng cần thiết nhưng những công trình nghiên cứu sâu thì từ từ cũng sẽ có chứ không phải là không có”.
Mặc Lâm: Xin ông cho biết tại sao lại chọn hướng nghiên cứu chuyên sâu về tư liệu lịch sử của Trung Quốc, có phải xuất phát từ nhận thức mà các học giả Trung Quốc chọn từng ngành một như ông vừa nói hay có những nguyên do nào khác?
Phạm Hoàng Quân: “Tôi chọn nghiên cứu mảng sử liệu của Trung Quốc vì mảng sử liệu tại Việt Nam thì tôi thấy nhiều bậc đàn anh đã nghiên cứu rồi. Tôi cảm thấy cái mảng Trung Quốc đang thiếu người thành ra tôi chọn mảng đó.
Cái khó nhất là sưu tầm tài liệu. Những tư liệu Trung Quốc họ viện dẫn trong những bài ngiên cứu thì thường thường họ có rất nhiều sách họ chưa xuất bản lại tức còn ở dạng những bản in rất ít, chỉ lưu tại những thư viện lớn của Trung Quốc. Khó nhất là mình không thể kiểm tra những trích dẫn của những học giả này có chính xác hay không.



Trung Quốc thường xuyên phô trương lực lượng trên Biển Đông. AFP PHOTO

Thí dụ như mình cần phản biện để xem những lời họ dẫn như vậy có chính xác không và đúng với sách cổ hay chưa chứ không thể cứ dựa vào những lời trích dẫn đó mà tranh biện.
Việc trước mắt là phải kiểm tra lời dẫn có đúng hay không bởi vì có trường hợp tôi tìm được sách cổ từ thư viện của Nhật và khi so lại thì tôi thấy họ dẫn không đúng. Thành ra để mà có những thực chứng thì mình rất khó kiểm chứng trên một số tài liệu mà học giả Trung Quốc dẫn, đó là cái khó nhất trong việc nghiên cứu của tôi”.
Mặc Lâm: Đối với những tài liệu mà ông không thể tìm được để phản biện thì ông giải quyết ra sao?

Phạm Hoàng Quân: “Trong những cái mà khả năng tôi tìm được thì làm việc rất tốt, còn những chỗ không tìm được thì phải chờ đợi hay tìm các hướng tiếp cận khác.
Việc mình đọc một bài nghiên cứu của các học giả Trung Quốc mình biết được hệ thống lập luận của họ đúng thì mình muốn xem xét một cách chi tiết, hay hiểu rộng hơn những điều họ nói thì buộc mình phải tìm những tài liệu mà họ căn cứ vào khi viết bài đó.
Mình phải tham khảo. Giống như trong học thuật thì anh và tôi cùng tham khảo một nguồn tài liệu mà kết quả lại khác nhau. Đó là cái khó cho những người nghiên cứu tư nhân như tôi khi cần tìm tài liệu trong những thư viện công của Trung Quốc”.
Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.
Quý vị vừa theo dõi cuộc trao đổi của chúng tôi với nhà nghiên cứu tài liệu lịch sử Trung Quốc Phạm Hoàng Quân. Trong bài kế tiếp mời quý vị theo dõi ý kiến của nhà nghiên cứu Biển Đông Đinh Kim Phúc nói về những khó khăn cũng như thuận lợi của giới học thuật Việt Nam so với các chuyên gia Trung Quốc khác nhau như thế nào, mời quý vị đón theo dõi.

M.L thực hiện

Nguồn: rfa.org

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Mùa Đất Khóc – Tưởng niệm 23 năm ngày Trung Quốc xâm chiếm Trường Sa

Posted by truongthondlb1


Vũ Đông Hà (danlambao) - Vấn nạn của đất nước ngày hôm nay là nguy cơ mỗi con người chỉ lo sợ mất miếng ăn, manh áo, công ăn việc làm hơn là âu lo giang sơn tổ quốc mất đi một vùng biên giới mịt mù, một vùng biển xa xăm. Điều bất hạnh cho một dân tộc sẽ xảy đến nếu tầm nhìn của đại khối chỉ là sự hài lòng với những nhỏ nhoi riêng tư có được mà không biết rằng cuộc đời mình đã bị tước đoạt muôn vàn thứ và coi những mất mát chung không phải là mất mát của riêng mình; không nhận thức rằng sự mất mát chung của dân tộc sẽ tiếp tục dẫn đến mất mát cho từng cá nhân, từng gia đình…

Tự do bị cướp mất sẽ có ngày lấy lại, Nhân quyền bị giết chết sẽ có lúc hồi sinh. Dân chủ bị bóp nghẹt sẽ có lúc phục hồi. Nhân bản bị chà đạp cũng sẽ một ngày đứng thẳng.Trí tuệ bị thui chột cũng có ngày nở hoa. Tất cả nằm trong tầm tay và ý chí tranh đấu của đại khối dân tộc đối với thiểu số độc tài cùng dòng máu.

Nhưng mất đi một phần lãnh thổ cho ngoại bang thì biết bao giờ mới lấy lại ?

Nếu 100 năm sau, khi nhìn vào bản đồ đất nước, thấy Ải Nam Quan, Trường Sa, Hoàng Sa không còn thuộc về lãnh thổ của mình, những thế hệ mai sau sẽ không chỉ nguyền rủa tập đoàn thống trị hiện tại mà còn nguyền rủa cả thế hệ chúng ta, nếu chúng ta không làm gì cả trước sự mất mát của giang sơn.

*

Muốn lấy lại những gì đã mất thì phải biết những gì đã mất, đang mất và sẽ mất. Đất nước không chỉ mất đi mấy trăm kí lô mét vuông lãnh thổ, mấy nghìn kí lô mét vuông lãnh hải. Đất nước đang đứng trước hiểm họa mất đi độc lập chính trị, tự chủ kinh tế. Dân tộc có nguy cơ mất đi tinh thần phản kháng oai hùng của tiền nhân và chỉ sống với niềm tự hào dân tộc hão.

Muốn lấy lại những gì đã mất thì phải lấy lại quyền làm chủ vận mệnh của chính mình và của đất nước cho mọi người dân. Đất sẽ tiếp tục bị xâm lăng, khai thác, tàn phá; biển sẽ tiếp tục bị tranh giành, thao túng, cướp đoạt, nếu nhà Việt Nam vẫn còn bị một thiểu số dành quyền làm chủ, độc tôn quyết định vận mạng tổ quốc, nhưng sẵn sàng dâng hiến gia sản tổ tiên để củng cố địa vị cá nhân và guồng máy thống trị.

*

Vấn nạn của đất nước ngày hôm nay là nguy cơ mỗi con người chỉ lo sợ mất miếng ăn, manh áo, công ăn việc làm hơn là âu lo giang sơn tổ quốc mất đi một vùng biên giới mịt mù, một vùng biển xa xăm. Điều bất hạnh cho một dân tộc sẽ xảy đến nếu tầm nhìn của đại khối chỉ là sự hài lòng với những nhỏ nhoi riêng tư có được mà không biết rằng cuộc đời mình đã bị tước đoạt muôn vàn thứ và coi những mất mát chung không phải là mất mát của riêng mình; không nhận thức rằng sự mất mát chung của dân tộc sẽ tiếp tục dẫn đến mất mát cho từng cá nhân, từng gia đình.

Đất nước ngày nay giống như hình ảnh của sa mạc khô cằn thiếu vắng sự sống. Ở đó, hằng nhiều thế kỷ trôi, đã bao nhiêu người chết khô chết khát. Ở đó, trong tuyệt vọng giữa biên giới tử sinh, đã bao nhiêu người mong đợi một cơn mưa rào. Ở đó, đã có bao nhiêu người không bao giờ nghĩ họ có thể nhìn lại được những ngọn chồi xanh đâm mầm nẩy lộc. Ở đó, họ đã không bao giờ biết được ẩn dấu dưới đó là một gia tài nguyên liệu giàu có, nuôi sống cả một dân tộc, con cháu họ trong tương lai. Đất nước mình cũng thế. Dưới những khô cằn sỏi đá vẫn còn đó một gia tài hơn 4000 năm. Luân lưu ẩn náu trong từng giòng máu, từng hơi thở của mỗi con người là hạt mầm Đại Việt. Những hạt mầm đang ở giữa biên giới tử sinh. Chỉ cần một cơn mưa là bừng sống dậy.

***

Bao năm qua, đã bao nhiêu lần ta đối diện với nỗi niềm cô đơn trên con đường này ? 10 năm. 20 năm. 30 năm. Một đời người. Oan khiên nào đã trói chúng ta vào định mệnh của đất nước? Mùi rơm, hương đất, cơn mưa? Điều gì đã níu chặt ta lạ lùng dai dẳng? Một đời người. Một thế kỷ. Một lịch sử hơn bốn nghìn năm. Tại sao chúng ta vẫn miệt mài đi tiếp con đường này ?

Em vẫn không sợ sự ghẻ lạnh cô đơn
Bởi mình khởi đi từ những ngày cô đơn nhất
Bởi giữa hung tàn trong lòng đất nước
Vẫn có người đứng thẳng rất cô đơn *

Câu trả lời nằm ở đó. Dưới bầu trời hung hãn, trong trấn áp bủa vây, trước đe dọa ngục tù: vẫn có những người đứng thẳng rất cô đơn. Thì tại sao không? ở mỗi chúng ta?

Câu trả lời nằm ở: những hạt mưa đã rơi trên đất vỡ. Tiếp nối những hạt mưa trước. Mở mùa cho những hạt sau. Hạt mưa Đỗ Thị Minh Hạnh, Phạm Thanh Nghiên, Trần Khải Thanh Thủy. Hạt mưa Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương… Những anh thư, anh hùng của thế kỷ 21, bằng gian nan và lao tù, đã đem mưa ngàn tưới mát những hạt mầm đang khô rốc trong nắng hạn.

Câu trả lời nằm ở: con đường hôm nay không phải chỉ cho cuộc đời hiện tại mà cho thế hệ mai sau. Thế hệ chúng ta có thể cúi đầu yên ngủ với thân phận số không của mình, nhưng sao đành để thế hệ mai sau tiếp tục cuộc hành trình của mây tan biến vào hư không ?

Các bạn đã đứng lên. Để đem mây ngàn trở về sông núi cũ. Đem ý chí xây dựng lại núi hùng sông tráng. Đem khát vọng xua đi bóng mây đen trên vòm trời tổ quốc đến cho nhiều người. Các bạn đang ươm mầm để một ngày cây xanh đổ bóng mát hiền cho thế hệ đàn em. Bây giờ, với các bạn, là những đêm nhìn mây trắng bay từ góc tối nhà tù. Mai sau sẽ là những ngày nhìn trời xanh trong biếc với những cơn mưa rào tưới mát cỏ xanh.

Chúng ta vẫn luôn có một bầu trời thật nhiều mây
Và ngọn đồi sau nhà không còn quanh năm cỏ cháy
Trái hạnh phúc khi dễ dàng hái lấy
Con sẽ không hái cho riêng con mà cho cả cuộc đời *

Xin gởi đến

những cánh chim chọn đường gió bão,
những người đứng thẳng rất cô đơn trong bóng tối ngục tù,
những con người không hái trái ngọt
cho riêng mình mà cho cả cuộc đời

niềm tin và lời cảm ơn chân thành.

Vũ Đông Hà
http://vudongha.multiply.com/journal/item/19/19

* Thơ Hương Giang

Thảm Sát Trường Sa

http://www.youtube.com/watch?v=hGdQPpwmyCM&eurl


http://blog.360.yahoo.com/blog-fkTae...c32.Yv?p=49443


Hãy xem kỹ clip, đây không phải "hải chiến" mà là lính VN trở thành bia cho đại liên từ tàu chiến TQ nã đạn, chiến tranh thì phải có 2 phe đánh nhau. Còn đây: lính VN trơ trọi trên đảo sau khi đổ bộ bằng tàu ..vận tải!

Lãnh đạo VN đã đưa lính vào nơi chắc chắn là chết và chắc chắn không thực hiện được gì

Những chiến sĩ anh hùng này đã hoàn toàn không có 1 cơ hội

Các tàu hải quân của VN toàn là tàu vận tải. Không có tàu chiến yểm trợ. Thủy thủ trên các tàu vận tải của VN thì không có vẻ trong tình trạng báo động. Có lẽ không ai nói với họ là TQ có thể đánh

Có ý kiến là VN bị bất ngờ khi TQ đánh năm 1979

Có vẻ là VN bị bất ngờ khi TQ bắt đầu chiếm đóng những đảo nửa nổi nửa chìm mà VN không đóng quân

Có vẻ là VN bị bất ngờ là VN đã đổ bộ lên đảo mà TQ còn đánh chiếm

Trong tương lai VN có sẽ còn bị bất ngờ nào nữa không?
__________________


Lời Bi Thiết cuả một Hải Quân VC sống sót sau thảm sát Trường Sa 14/3/1988

Mai Thanh Hai
Kêu gọi hành động thiết thực với những người đã nằm xuống trong ngày 14-3-1988

Là thành viên của Diễn đàn, tôi đưa ra vấn đề này để mọi người cùng bàn bạc, thống nhất và nếu thực hiện được trong thời gian sớm nhất thì không có gì tuyệt vời hơn.

Như chúng ta đã biết, cách đây hơn 21 năm, tàu chiến đấu và lính thủy Trung Quốc đã bất ngờ tấn công các tàu vận tải của ta đang làm nhiệm vụ tại vùng biển Cô Lin - Gạc Ma, thuộc quần đảo Trường Sa. Dã man và điên cuồng, lính thủy Trung Quốc đã bắn chìm tàu vận tải của ta, dùng pháo hạng nặng trên tàu và các loại vũ khí bộ binh khác bắn xối xả lên bãi cạn Gạc Ma, nơi có hơn 100 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đang làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và xây dựng đảo. Những chiến sĩ này, đại đa số đều không thể chống cự được bởi không có vũ khí và do tương quan lực lượng. Rút cục, ngay từ những phút đầu, bộ đội ta đã chịu thương vong nặng nề.

Theo con số chính thức mà Nhà nước ta (thời điểm 1988) đưa ra, trong ngày 14-3-1988, đã có 74 cán bộ, chiến sĩ Hải quân ta hy sinh và bị mất tích. Sau thời điểm này, Trung Quốc đã trao trả cho ta 9 cán bộ-chiến sĩ bị chúng bắt sống làm tù binh. Như vậy, còn tới 65 bộ đội ta đang nằm sâu dưới lòng biển Cô Lin - Gạc Ma.

Đến thời điểm này, chúng ta càng biết rõ hoàn cảnh hy sinh của những chiến sĩ Hải quân Việt Nam trên vùng biển Cô Lin-Gạc Ma trong ngày 14-3-1988 qua những thước phim mới được công bố. Đây là bằng chứng xác thực về dã tâm của Trung Quốc và cũng nói lên ý chí, sự dũng cảm, kiên trung của những người tay không giữ đảo...

Những người bị bắt làm tù binh và được trao trả sau ngày 14-3-1988, hiện đang sống ra sao? Họ nói gì, nghĩ gì và hồi tưởng gì về những khoảnh khắc đâu thương đó?

Những gia đình có con em hy sinh trong ngày 14-3-1998 đã biết về trường hợp hy sinh của con em mình chưa? Qua bao nhiêu năm, nỗi đau có thể nguôi ngoai nhưng những người mẹ, người vợ, người chị của các liệt sĩ ấy đang sống thế nào?..

TÔI ĐỀ NGHỊ TẤT CẢ CÁC THÀNH VIÊN CỦA DIỄN ĐÀN HOÀNG SA VÀ NHỮNG AI ĐÃ, ĐANG QUAN TÂM ĐẾN DIỄN ĐÀN NÀY, ĐẾN SỰ KIỆN ĐAU THƯƠNG NÀY HÃY CÙNG BỎ CHÚT THỜI GIAN ĐỂ QUAN TÂM, TÌM HIỂU ĐẾN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TRỞ VỀ VÀ NHỮNG GIA ĐÌNH LIỆT SĨ HY SINH Ở CÔ LIN-GẠC MA

Trong danh sách 74 cán bộ, chiến sĩ Hải quân đã hy sinh và mất tích mà Báo Nhân dân đã đăng tải, đã liệt kê cụ thể họ tên, quê quán của các anh, các chú. Tôi đề nghị các bạn đọc danh sách này (liệt kê cụ thể ở dưới) và vận dụng điều kiện, hoàn cảnh để tìm đến họ. Trong diễn đàn này, chắc chắn có bạn ở Quảng Bình, các bạn có thể tìm đến mấy huyện trong tỉnh để tìm gía đình các liệt sĩ (hồi đó là tỉnh Bình Trị Thiên nhưng tên xã, huyện bây giờ vẫn không thay đổi) để thăm hỏi, động viên...

Các bạn ở các dịa phương khác cũng có thể làm như vậy. Sau mỗi chuyến đi thăm, tìm hiểu về gia đình các liệt sĩ, các bạn hãy viết về những gì đã ghi nhận, cảm nhận và đưa lên Diễn đàn của chúng ta. Từ những thông tin này, đề nghị Ban Quản trị Diễn đàn Hoàng Sa kêu gọi các thành viên và những người quan tâm, tổ chức việc quyên góp để giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, neo đơn và chúng ta hoàn toàn có thể tổ chức những chuyến đi đến thăm hỏi, động viên các Mẹ, các Chị.

Việc "Đền ơn, đáp nghĩa" là chủ trương của Chính phủ và mọi hành động, việc làm đều được khuyến khích, không ai dám cấm đoán chúng ta. Đối với những người đã nằm xuống vì Trường Sa, việc này càng nên làm để vong linh của các anh khỏi tức tưởi, để các anh được yên nghỉ dưới lòng biển và để mọi người dân nước Việt không thể quên việc các anh đã nằm xuống ra sao, trong hoàn cảnh nào? Để cái chết của các anh không vô nghĩa, không đi vào quên lãng như suốt 21 năm qua, nhiều người đã muốn quên đi, muốn giấu đi...

Tôi xin cung cấp về trường hợp gia đình liệt sĩ Phan Văn Thiềng) quê Đông Trạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên, nay là Quảng Bình): Hiện tại mẹ liệt sĩ Thiềng vẫn đang sống một mình trong căn nhà mái lá ven quốc lộ 1A. Trong căn nhà này, thứ đáng giá nhất là tấm bằng... Tổ quốc ghi công mang tên anh Thiềng. Nhà không có bàn ghế, bếp nguội lạnh và mỗi ngày hàng xóm láng giềng, con gái mẹ ở gần đấy mang bát cơm đến cho mẹ ăn qua ngày... Đầu năm 2008, tôi đã qua thăm nhà mẹ và cũng thay mặt cơ quan tặng mẹ 500.000 đồng để mẹ có tiền sắm Tết. Hiện tại, không rõ hoàn cảnh của mẹ ra sao, rất mong bạn nào đó ở Quảng Bình đến thăm, tìm hiểu và thông báo cho anh em trên Diễn đàn. Đường đến nhà mẹ: Từ Hà Tĩnh chạy vào, qua đèo Ngang một đoạn sẽ thấy trụ sở UBND xã Đôn TRạch nằm bên tay trái, từ trụ sở xã đi khoảng 500 mét, sẽ thấy 1 căn nhà mái lá ọp ẹp nằm cạnh ao rau muống. Đó là nhà mẹ liệt sĩ Thiềng. Nếu không tìm được, cứ hỏi là người dân sẽ chỉ cho ngay...
Rất mong các bạn quan tâm đến đề nghị của tôi!
Rất mong các bạn liên lạc với tôi: thanhhaivir (a) yahoo.com


Danh sách 74 cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam hy sinh, mất tích trong ngày 14-3-1988 tại vùng biển Cô Linh - Gạc Ma (đăng trên báo Nhân dân 15-3-1988)

1- Vũ Phi Trừ, quê Quảng Khê, Quảng Xương, Thanh Hóa.
2- Nguyễn Văn Thắng, quê Thái Hưng, Thái Thụy, Thái Bình.
3- Phạm Gia Thiều, quê Hưng Đạo, Trung Đồng, Nam Ninh, Hà Nam Ninh (nay là tỉnh Hà Nam)
4- Lê Đức Hoàng, quê Nam Yên, Hải Yên, Tĩnh Gia, Thanh Hóa.
5- Trần Văn Minh, quê Đại Tân, Quỳnh Long, Quỳnh Lưu, Nghệ Tĩnh (nay là tỉnh Nghệ An).
6- Đoàn Đắc Hoạch, quê 163 Trần Nguyên Hãn, quận Lê Chân, Hải Phòng.
7- Tạ Trần Văn Chức, quê Canh Tân, Hưng Hà, Thái Bình.
8- Hán Văn Khoa, quê Văn Lương, Tam Thanh, Vĩnh Phú (nay là tỉnh Phú Thọ).
9- Nguyễn Tiến Hùng, quê Quảng Xương, Thanh Hóa.
10- Lê Minh Thoa, quê Bình An, Tây Sơn, Nghĩa Bình (nay là tỉnh Bình Định).
11- Nguyễn Văn Hải, quê Chính Mỹ, Thủy Nguyên, Hải Phòng.
12- Nguyễn Tất Nam, quê Thường Sơn, Đô Lương, Nghệ Tĩnh.
13- Trần Đức Bảy, quê Phương Phượng, Lê Hòa, Kim Bảng, Hà Nam Ninh (nay là tỉnh Hà Nam).
14- Đỗ Việt Thắng, quê Thiệu Tân, Đông Sơn, Thanh Hóa.
15- Nguyễn Văn Thủy, quê Phú Linh, Phương Đình, Nam Ninh, Hà Nam Ninh (nay là Hà Nam).
16- Phạm Hữu Đoan, quê Thái Phúc, Thái Thụy, Thái Bình.
17- Bùi Duy Hiền, quê Diêm Điền, Thái Thụy, Thái Bình.
18- Nguyễn Bá Cường, quê Thanh Quýt, Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam – Đà Nẵng (nay là tỉnh Quảng Nam).
19- Kiều Văn Lập, quê Phú Long, Long Xuyên, Phúc Thọ, Hà Nội.
20- Lê Đình Thơ, quê Hoằng Minh, Hoằng Hóa, Thanh Hóa.
21- Trương Văn Hiền, quê Hương Phong, Hương Khuê, Hà Tĩnh.
22- Cao Xuân Minh, quê Hoằng Quang, Hoằng Hóa, Thanh Hóa.
23- Nguyễn Mậu Phong, quê Duy Ninh, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (nay là Quảng Bình).
24- Trần Văn Phương, quê Quảng Phúc, Quảng Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
25- Đinh Ngọc Doanh, quê Ninh Khang, Hoa Lư, Hà Nam Ninh (Ninh BÌnh).
26- Hồ Công Đệ, quê Hải Thượng, Tĩnh Gia, Thanh Hóa.
27- Đậu Xuân Tư, quê Nghi Yên, Nghi Lộc, Nghệ Tĩnh (Nghệ An).
28- Bùi Bá Kiên, quê Văn Phong, Cát Hải, Hải Phòng.
29- Đào Kim Cương, quê Vương Lộc, Can Lộc, Nghệ Tĩnh (Hà Tĩnh).
30- Phan Tấn Dư, quê Hòa Phong, Tuy hòa, Phú Khánh (Phú Yên).
31- Nguyễn Văn Phương, quê Mê Linh, Đông Hưng, Thái Bình.
32- Võ Đình Tuấn, quê Ninh Ích, Ninh Hòa, Phú Khánh (Khánh Hòa).
33- Nguyễn Văn Thành, quê Hương Điền, Hương Khê, Nghệ Tĩnh (Hà Tĩnh).
34- Phan Huy Sơn, quê Diễn Nguyên, Diễn Châu, Nghệ Tĩnh (Nghệ An).
35- Lê Bá Giang, quê Hưng Dũng, thành phố Vinh, Nghệ Tĩnh (Nghệ An).
36- Nguyễn Thắng Hải, quê Sơn Kim, Hương Sơn, Nghệ Tĩnh (Hà Tĩnh).
37- Phan Văn Dương, quê Nam Kim, Nam Đàn, Nghệ Tĩnh (Nghệ An).
38- Hồ Văn Nuôi, quê Nghi Tiến, Nghi Lộc, Nghệ Tĩnh (Nghệ An).
39- Vũ Đình Lương, quê Trung Thành, Yên Thành, Nghệ Tĩnh.
40- Trương Văn Thinh, quê Bình Kiên, Tuy Hòa, Phú Khánh (Phú Yên).
41- Trần Đức Thông, quê Minh Hòa, Hưng Hà, Thái Bình.
42- Trần Văn Phong, quê Minh Tâm, Kiến Xương, Thái Bình.
43- Trần Quốc Trị, quê Đông Thạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
44- Mai Văn Tuyến, quê Tây An, Tiền Hải, Thái Bình.
45- Trần Đức Hóa, quê Trường Sơn, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
46- Nguyễn Văn Thông, quê Nhân Trạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
47- Lê Văn Đông, quê Tây Trạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
48- Phan Văn Thiềng, quê Đông Trạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
49- Trần Thiện Phụng, quê phường 2, Đông Hà, Bình Trị Thiên (Quảng Trị).
50- Tống Sĩ Bái, quê phường 1, Đông Hà, Bình Trị Thiên (Quảng Trị).
51- Hoàng Ánh Đông, quê phường 2, Đông Hà, Bình Trị Thiên (Quảng Trị).
52- Trương Minh Phương, quê Quảng Sơn, Quảng Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
53- Nguyễn Minh Tâm, quê Dân Chủ, Hưng Hà, Thái Bình.
54- Trần Mạnh Viết, quê tổ 36, Bình Hiên, thành phố Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng)
55- Mai Văn Hải, quê Liêm Trạch, Bố Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
56- Hoàng Văn Túy, quê Hải Ninh, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
57- Võ Minh Đức, quê Liên Thủy, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
58- Võ Văn Tứ, quê Trường Sơn, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
59- Trương Văn Hướng, quê Hải Ninh, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
60- Nguyễn Tiến Doãn, quê Ngư Thủy, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
61- Phạm Hữu Tý, quê Phong Thủy, Lệ Ninh, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
62- Nguyễn Hữu Lộc, quê tổ 22, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng).
63- Trương Quốc Hùng, quê tổ 5, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng).
64- Nguyễn Phú Đoàn, quê tổ 47, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng).
65- Phạm Văn Nhân, quê Nghĩa Lợi, Nghĩa Hưng, Hà Nam Ninh (Nam Định).
66- Nguyễn Trung Kiên, quê Nam Tiến, Nam Ninh, Hà Nam Ninh (Nam ĐỊnh).
67- Dương Văn Dũng, quê tổ 53, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP Đà Nẵng).
68- Phạm Văn Lợi, quê Quảng Thủy, Quảng Trạch, Bình Trị Thiên (Quảng Bình).
69- Trần Văn Quyết, quê Quảng Thủy, Quảng Trạch, Bình Trị Thiên (Q. BÌnh).
70- Phạm Văn Sửu, quê tổ 7, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP Đà Nẵng).
71- Trần Tài, quê tổ 12, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP Đà Nẵng).
72- Lê Văn Xanh, quê tổ 38, Tuyên Sơn, Hòa Cường, Đà Nẵng, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP Đà Nẵng).
73- Lê Thế, quê tổ 29, An Trung Tây, Quảng Nam-Đà Nẵng (TP. Đà Nẵng).
74- Trần Văn Phong, quê Hải Tây, Hải Hậu, Hà Nam Ninh (Nam Định).
Gần lắm Trường Sa!


Diễn Biến Chiến Dịch CQ 88
Diễn biến chiến dịch CQ 88

Trích quân sử VC
Quân sử VC cũng không dám đả động đến tên kẻ sát nhân là Trung Cộng

Từ cuối năm 1986, một tàu dưới dạng đánh cá, không số của nước ngoài đến vùng biển Đông, đẩy mạnh các hoạt động nghiên cứu biển xuống phía Nam, tăng số lần tàu chiến, tàu vận tải hoạt động trinh sát, thăm dò ở khu vực Trường Sa. Đặc biệt là từ ngày 24 đến 30 tháng 12 năm 1986, máy bay và tàu chiến của nước ngoài tiến hành các hoạt động trinh sát từ đảo Song Tử Tây đến khu vực đảo Thuyền Chài, gây nên tình hình căng thẳng về tranh chấp chủ quyền vùng biển của Việt Nam.

Ngày 31 tháng 12 năm 1986, một nước trong khu vực Đông Nam Á đưa lực lượng chiếm bãi Kỳ Vân, uy hiếp các đảo khác gần đảo Thuyền Chài. Đầu năm 1987, nước ngoài đẩy mạnh các hoạt động ngoại giao và tăng cường đưa tàu chiến đi lại gần khu vực đảo Thuyền Chài. Tiếp đó, trong năm 1987, tàu Hải Dương 4 và một số tàu của nước ngoài tiến hành trinh sát phần lớn các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, trong đó có cả những đảo ta đang giữ; đặt bia kỷ niệm ở đảo Ma-i-xi-ti, huy động tàu qua lại khu vực các đảo An Bang, Thuyền Chài, Trường Sa, Trường Sa Đông, Song Tử Tây, có lúc chỉ cách ta khoảng một hải lý; đồng thời tăng cường các hoạt động trinh sát, xâm nhập, khai thác trái phép tài nguyên vào sâu vùng nội thủy của ta. Tàu nước ngoài đưa lực lượng chiếm giữ hai đảo Kỳ Vân và Kiệu Ngựa ở phía nam quần đảo Trường Sa. Có nước tăng cường lực lượng củng cố các đảo đang chiếm giữ và đưa thêm lực lượng đến vận chuyển xây dựng kiên cố ở Song Tử Tây, Loại Ta và một số đảo khác, gây tình hình căng thẳng ở khu vực quần đảo Trường Sa.

Trước tình hình đó, Bộ Chính trị và Đảng ủy Quân sự Trung ương đã chỉ thị cho Quân chủng Hải quân đưa lực lượng ra củng cố, giữ vững các đảo đang chốt giữ, tăng cường thế phòng thủ các đảo theo từng cụm, từng khu vực, bảo đảm khi có chiến sự xảy ra có thể chi viện hỗ trợ kịp thời giữ vững đảo; đưa lực lượng đóng giữ một số bãi ngầm mới trong khu vực quần đảo Trường Sa. Tiếp đó, Bộ Chính trị, Đảng ủy quân sự Trung ương ra nghị quyết về việc quyết tâm bảo vệ chủ quyền đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, trước mắt là quần đảo Trường Sa, là nhiệm vụ khẩn trương, quyết liệt, lâu dài, là nhiệm vụ chiến lược của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta; khôngchỉ riêng của lực lượng vũ trang, mà các cấp, các ngành, địa phương có liên quan cũng phải đóng góp tích cực.


Tàu HQ505 hải quân nhân dân Việt Nam bị bắn cháy một bên hông

Quán triệt Nghị quyết của Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ra chỉ thị giao nhiệm vụ cho Quân chủng Hải quân phải bảo vệ các đảo của ta, đặc biệt là không ngừng tăng cường khả năng bảo vệ quần đảo Trường Sa, bao gồm cả việc củng cố và xây dựng thêm các công trình chiến đấu và bảo đảm trong sinh hoạt; đồng thời đưa lực lượng ra đóng các bãi đá cạn. Trước mắt đưa lực lượng ra đóng giữ Đá Tây, Chữ Thập, Đá Lớn, Tiên Nữ; khai thác và phát huy mọi khả năng của các lực lượng vũ trang, các ngành, các địa phương để chi viện từ bờ ra đảo xa. Nếu tàu nước ngoài xâm phạm đảo, hoặc dùng vũ lực uy hiếp thì đánh trả và tỉnh táo, không bị khiêu khích

Thực hiện Nghị quyết của Bộ Chính trị và chỉ thị của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, ngày 12 tháng 1 năm 1987, Đảng ủy Quân chủng họp đánh giá tình hình thực hiện nhiệm vụ trong năm 1986 và đề ra nhiệm vụ công tác năm 1987. Nhận định về tình hình trên biển, Đảng ủy Quân chủng nêu rõ: Tất cả các khu vực biển tình hình vẫn căng thẳng phức tạp, vẫn diễn ra các hoạt động xâm nhập, trinh sát của tàu nước ngoài tranh chấp chủ quyền tài nguyên, gây tình hình căng thẳng, có thể dẫn đến xung đột vũ trang đánh chiếm, hoặc tập kích vào các đảo, căn cứ trên đất liền, nhất là quần đảo Trường Sa. Toàn quân chủng phải đề cao tinh thần cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu cao, đối phó hiệu quả mọi tình huống, đập tan mọi âm mưu, thủ đoạn xâm phạm trái phép, bảo vệ chủ quyền vùng biển và hải đảo của Tố quốc.

Ngày 24 tháng 10 năm 1987, Tư lệnh Hải quân ra mệnh lệnh chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu cho lực lượng bảo vệ các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, tránh âm mưu khiêu khích của tàu nước ngoài; đồng thời chỉ thị cho các Lữ đoàn 125 chuẩn bị tàu, pông-tông sẵn sàng đưa lực lượng ra Trường Sa, chuyển các tàu của Lữ đoàn 172 vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu, cơ động ra phía trước và Trung đoàn 83 chuẩn bị lực lượng, phương tiện, sẵn sàng cơ động đến xây dựng đảo.

Những tháng cuối năm 1987, Quân chủng điều chuyển một số tàu thuộc các Lữ đoàn 146, 125 đưa bộ đội đến tăng cường lực lượng đóng giữ các đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Ngày 28 tháng 10, tàu 613 đưa một phân đội chiến đấu thuộc Lữ đoàn 146, một trung đội công binh, do đồng chí Nguyễn Trung Cảng, Phó Lữ đoàn trưởng chỉ huy ra đóng giữ đảo Đá Tây. Do sóng to gió lớn, gặp khó khăn trong xây dựng công sự chốt giữ, nên sau một thời gian, tàu 613 chở bộ đội về Cam Ranh. Ngày 2 tháng 12 năm 1987, tàu HQ 604 thuộc Lữ đoàn 125 đưa bộ đội cùng vật liệu đến xây nhà cấp 3 ở đảo Đá Tây. Sau một thời gian lao động khẩn trương, cán bộ, chiến sĩ đã hoàn thành khu nhà ở, nhà trực, tổ chức canh gác, bảo vệ đảo.

Cùng thời gian này, Quân chủng tăng cường lực lượng xây dựng thế trận phòng thủ trên các đảo và vùng biển phía Nam. Quân chủng tăng cường thêm phương tiện choVùng 4 hải quân, bảo vệ vị trí neo đậu cho tàu thuyền tại khu vực giàn khoan. Hàng ngày, thường duy trì 2 tàu bảo vệ khu vực khai thác dầu khí, xua đuổi tàu lạ, bảo vệ an toàn cho công tác thăm dò khai thác dầu khí. Thực hiện kế hoạch phối hợp hiệp đồng trong hoạt động bảo vệ biển đảo ở khu vực phía Nam do Bộ Tổng Tham mưu đề ra, Bộ Tư lệnh Hải quân chỉ đạo; Sở chỉ huy Quân chủng hiệp đồng với Quân chủng Không quân tổ chức nhiều chuyến bay biển quan sát, nắm tình hình hiệp đồng với Đặc khuVũng Tàu - Côn Đảo, Quân khu 7 xây dựng và thực hiện kế hoạch bảo vệ khai thác dầu khí. Hoạt động tuần tiễu ở khu vực giàn khoan của Hải quân lúc cao nhất có 6 tàu của Lữ đoàn 171 và Hải đoàn 129. Một số tàu đánh cá đến hoạt động trái phép ở khu vực thềm lục địa, hoặc tàu lạ xuất hiện đã bị hải quân ta ngăn chặn, xua đuổi, bảo vệ an toàn khu vực tài nguyên thuộc chủ quyền vùng biển của Việt Nam.

Theo dõi chặt chẽ mọi diễn biến trên biển và khu vực quần đảo Trường Sa, ngày 9 tháng 1 năm 1988, Đảng ủy Quân chủng họp nhận định: Hải quân nước ngoài sẽ tiến hành các hoạt động quân sự tranh chấp chủ quyền hải đảo chiếm một số bãi san hô nổi hoặc chìm khi nước lên, xen kẽ với các đảo của ta. Các nước ngoài có thể tranh chấp thêm các đảo kể cả khi có xung đột với nhau. Cũng có nước có thể chiếm đóng một số đảo nằm giữa Kỳ Vân và Ri-gân. Cuộc tranh chấp các đảo đang trở thành nguy cơ trực tiếp đe dọa Việt Nam và các nước trong khu vực. Ở Bắc Bộ, nước ngoài có thể triển khai thêm khu vực khai thác dầu khí, sử dụng không quân và hải quân bảo vệ gây tình hình căng thẳng ở khu vực này. Ở vịnh Thái Lan, Hải quân Mỹ thường xuyên qua lại có thể hỗ trợ cho hải quân Thái Lan mở rộng hoạt động, gây mất ổn định, uy hiếp chủ quyền vùng biển, hải đảo của ta ở phía Nam.

Trên cơ sở nhận định, đánh giá tình hình, Đảng ủy Quân chủng đề ra chủ trương: Tranh thủ thời gian, triệt để triển khai lực lượng đóng giữ trên các đảo. Không để nước ngoài thực hiện ý đồ cho lực lượng đóng xen kẽ với ta, hoàn thành việc đóng giữ các đảo trong ba năm (1988-1990). Trong năm 1988, triển khai lực lượng đóng giữ phải hết sức bí mật, đóng đảo nào, bảo đảm phòng thủ tốt trên đảo đó. Đồng thời tăng cường số lần hoạt động tuần tiễu, bảo vệ vịnh Bắc Bộ, vùng biển Tây Nam. Bảo vệ vùng biển, hải đảo trong biển Đông trở thành vấn đề chiến lược của toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, trong đó Hải quân nhân dân là lực lượng nòng cốt của chiến tranh nhân dân bảo vệ chủ quyền vùng biển, hải đảo của Tổ quốc. Đảng ủy Quân chủng xác định: "Nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền vùng biển và quần đảo Trường Sa là nhiệm vụ quan trọng nhất, khẩn trương nhất và cũng là vinh dự của Quân chủng".

Thực hiện Nghị quyết của Đảng ủy Quân chủng, Bộ Tư lệnh Hải quân lệnh cho lực lượng tàu, bộ đội công binh và lực lượng của cơ quan chuyển vào Cam Ranh, sẵn sàng đưa bộ đội ra đóng giữ đảo. Bộ Tư lệnh Hải quân chấp hành nghiêm chỉ thị, mệnh lệnh của trên, sáng tạo, bình tĩnh, dũng cảm và kiên quyết phối hợp với các lực lượng khác đấu tranh cả về chính trị, ngoại giao, quân sự, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền vùng biển hải đảo và thềm lục địa của Tổ quốc, không để chiến tranh lan rộng ra khắp quần đảo, chỉ đạo cơ quan Bộ Tham mưu, các cục Chính trị, Hậu cần, Kỹ thuật và các đơn vị làm tốt công tác tư tưởng cho cán bộ, chiến sĩ, chỉ đạo và thực hiện tốt việc di chuyển cơ quan, Sở chỉ huy Quân chủng, củng cố duy trì nền nếp công tác của bộ phận còn lại ở phía Bắc (Sở chỉ huy hậu phương),chỉ đạo triển khai tăng cường thông tin liên lạc ở Cam Ranh, thành phố Hồ Chí Minh, quần đảo Trường Sa, chú trọng mạng thông tin hiệp đồng quân binh chủng, chỉ đạo bảo đảm hàng hải, thả phao tiêu đánh dấu luồng lạch ở Trường Sa, chỉ đạo công tác vật tư tài chính công binh bảo đảm hoàn thành kế hoạch xây dựng công trình, công sự chiến đấu, thiết bị chiến trường ở quần đảo Trường Sa, chỉ đạo công tác tuyển quân, nắm chắc số, chất lượng phương tiện chiến đấu, đề xuất xin và đóng mới phương tiện và bảo đảm quân số cho lực lượng tàu chiến đấu, lực lượng đóng quân trên đảo; chỉ đạo tăng cường công tác nắm địch, tăng thêm phương tiện, lực lượng nắm địch, chỉ đạo công tác tuyển quân và huấn luyện chiến đấu.

Ngày 22 tháng 1 năm 1988, nước ngoài đưa 4 tàu gồm: hộ vệ tên lửa, tuần dương, tàu dầu, tàu đổ bộ và một số tàu khác đến chiếm đóng đảo Chữ Thập. Tiếp đó, nước ngoài đưa một lực lượng lớn gồm 2 tàu hộ vệ tên lửa, 2 khu trục tên lửa, 4 tàu bảo đảm đậu xung quanh đảo, khống chế không cho tàu thuyền các nước qua lại để bảo vệ đảo Chữ Thập. Hải quân nước ngoài còn tổ chức ba cụm tuyến hoạt động gồm: Cụm phía sau lấy Hoàng Sa làm căn cứ thường xuyên có tàu hộ vệ pháo, hộ vệ tên lửa, khu trục tên lửa, tuần dương, các tàu ngầm và tàu hộ tống nhằm ngăn cản, uy hiếp lực lượng tàu hải quân ta hoạt động ở vịnh Bắc Bộ, gây khó khăn cho ta trong việc triển khai hoạt động bảo vệ vùng biển phía Nam; cụm ngăn chặn lực lượng hải quân ta ở đông bán đảo Cam Ranh, Cù Lao Thu và cụm Chữ Thập âm mưu khống chế ta ở khu vực Trường Sa, nếu có thời cơ phát triển lực lượng xuống khu vực phía Nam.

Thực hiện mệnh lệnh của Bộ Tư lệnh Hải quân, ngày 23 tháng 1 năm 1988, tàu 613 thuộc Vùng 4 hải quân chở lực lượng và vật liệu ra đảo Tiên Nữ. Sau hai ngày vật lộn với sóng to, gió lớn, tàu đến Tiên Nữ. Phương châm xây dựng là làm đến đâu chắc đến đó. Đầu tháng 2 năm 1988, cán bộ, chiến sĩ trên đảo hoàn thành nhà ở cấp 3, nơi sinh hoạt, bếp ăn và triển khai phương án sẵn sàng chiến đấu bảo vệ đảo.

Ngày 27 tháng 1 năm 1988, tàu HQ-611 và tàu HQ-712, do đồng chí Công Phán, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 làm biên đội trưởng, đồng chí Nguyễn Thế Dân, Phó tham mưu trưởng Vùng 4 hải quân làm biên đội phó, chỉ huy 1 đại đội công binh và 2 khung đảo của Lữ đoàn 146 đến đóng giữ đảo Chữ Thập. Ngày 29 tháng 1, tàu bị hỏng máy phải dừng lại sửa chữa, đồng chí Nguyễn Thế Dân chuyển sang tàu HQ-07 thuộc Lữ đoàn 171 đi làm nhiệm vụ bảo vệ đảo Đá Lớn. Đồng chí Công Phán ở lại, sau khi tàu sửa chữa xong tiếp tục chỉ huy biên đội tiến về phía đảo Chữ Thập. Sáng ngày 30 tháng 1, khi cách đảo 5 hải lý, thì phát hiện 4 tàu chiến đấu của nước ngoài, gồm 2 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo ra ngăn cản, có lúc chỉ cách 300m, không cho tiếp cận đảo, tàu đành phải quay về Trường Sa Đông, không thực hiện được việc đóng giữ đảo Chữ Thập như kế hoạch đề ra.

Ngày 4 tháng 2 năm 1988, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng họp nhận định: Nước ngoài đã cho quân đóng trên đảo Chữ Thập, trước mắt ta chưa đóng xen kẽ vì họ ngăn chặn ta từ xa. Họ có thể mở rộng phạm vi chiếm đóng sang các đảo Châu Viên, Đá Đông, Đá Nam, Tốc Tan và đóng xen kẽ những bãi đá ta đang đóng giữ. Do đó, ta phải nhanh chóng đưa lực lượng ra đóng giữ Đá Lát, Đá Lớn, Châu Viên. Thực hiện Nghị quyết của Thường vụ Đảng ủy Quân chủng, Tư lệnh Hải quân điện cho biên đội tàu 611 và 712 đang neo đậu ở đảo Trường Sa Đông đưa bộ đội đến đóng giữ đảo Đá Lớn trước 3 giờ ngày 5 tháng 2 năm 1988. Tình hình nhiệm vụ của Quân chủng ở quần đảo trường Sa khẩn trương, cấp bách. Được sự đồng ý của trên, Quân chủng thành lập Sở chỉ huy tiền phương tại Cam Ranh, do đồng chí Giáp Văn Cương làm Tư lệnh kiêm tư lệnh Vùng 4. Các cơ quan: tham mưu, chính trị, hậu cần, kỹ thuật đều tổ chức các bộ phận tiền phương của ngành để kịp thời giải quyết mọi mặt theo yêu cầu đóng giữ, bảo vệ Trường Sa và DKI. Cục Kỹ thuật đã chỉ đạo các nhà máy, xưởng trạm, kho tàng lập các tổ đội sửa chữa động thường trực tại các khu vực Cam Ranh, Nha Trang, Đà Nẵng, Vũng Tàu và bám theo tàu thuyền các đơn vị để sửa chữa, bảo đảm kỹ thuật cho các hoạt động đóng giữ, bảo vệ các đảo và căn cứ.

Chấp hành mệnh lệnh của Tư lệnh Hải quân, tàu 611 và tàu 712 đưa lực lượng công binh và bộ đội của Lữ đoàn 146 đến đảo Đá Lát. Dưới sự chỉ huy của đồng chí Công Phán, bộ đội phân chia lực lượng thành 3 tổ chiến đấu canh gác; đồng thời tổ chức lực lượng làm nhà cấp 3. Đến ngày 20 tháng 2, lực lượng công binh được sự hỗ trợ của lực lượng đóng giữ đảo hoàn thành nhà và bàn giao cho lực lượng bảo vệ đảo.

Trong khi đó, ở hướng Đá Lớn, ngày 13 tháng 2, thực hiện nhiệm vụ Tư lệnh Hải quân giao, Lữ đoàn 125 cho tàu 505 kéo tàu LCU 556 cùng bộ phận làm nhà cao chân đóng giữ đảo Đá Lớn. trong khi ta đang tiến về phía đảo, thì phát hiện tàu khu trục và hai tàu hộ vệ tên lửa của nước ngoài cũng tiến về phía Đá Lớn. Khi ta cách Đá Lớn khoảng 4 hải lý, tàu nước ngoài thả thủy lôi ngăn cản, uy hiếp ta. Trước tình hình đó, ban chỉ huy tàu 505 họp nhận định: nước ngoài chưa biết ý đồ của ta đưa lực lượng ra đóng giữ đảo, việc thị uy không liên quan đến hành trình, ta cứ cho tàu chạy theo hướng đã định. Tàu 505 bình tĩnh, khôn khéo đưa tàu LCU 556 tiếp tục tiến về phía bắc đảo. Ngày 20 tháng 2, sau khi quan sát thăm dò luồng, tàu 556 tiến vào phía nam đảo an toàn. Cùng thời gian này, tàu Đại lãnh của công ty trục vớt cứu hộ Sài Gòn kéo tàu HQ-582 và pông-tông Đ02 đi Đá Lớn. Ngày 27 tháng 2, tàu xuất phát từ thành phố Hồ Chí Minh, đến ngày 1 tháng 3, pông-tông Đ02 vào đến vị trí phía bắc đảo Đá Lớn. Cán bộ, chiến sĩ trên pông-tông Đ02 và lực lượng trên tàu LCU đã đến triển khai lực lượng, xây dựng thế trận phòng thủ bảo vệ đảo Đá Lớn.

Tháng 2 năm 1988, nước ngoài tăng thêm 4 tàu hộ vệ tên lửa, hộ vệ pháo xuống hoạt động ở khu vực quần đảo Trường Sa, gây tình hình hết sức căng thẳng. Ngày 18 tháng 2, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng họp đề ra chủ trương: "Ta phải kiên quyết đóng nhanh, đóng đồng thời tất cả các đảo đã có kế hoạch. Nếu cần có thể dùng mọi loại tàu để ủi bãi, không làm như vậy sẽ không kịp ngăn chặn nước ngoài tiếp tục mở rộng phạm vi chiếm đóng thêm".

Lúc này nhiệm vụ đóng giữ đảo của cán bộ, chiến sĩ các Lữ đoàn 146, 125 và Trung đoàn công binh 83 ngày càngtrở nên quyết liệt. trung tuần tháng 2 năm 1988, thực hiện mệnh lệnh của Sở chỉ huy Quân chủng, Lữ đoàn 125 đưa pông-tông 7 ra giữ Tốc Tan. Trong khi đó, tại Đá Đông, một đảo chìm rộng giữ vị trí quan trọng trong quần đảo, Sở chỉ huy Quân chủng lệnh cho tàu 661 đưa lực lượng ra cắm cờ, canh gác; đồng thời lệnh cho tàu 605 chở vật liệu, bộ đội chốt giữ đảo của Lữ đoàn 146 và lực lượng công binh của Trung đoàn 83 ra xây dựng, bảo vệ. Trong bối cảnh hải quân nước ngoài có thể khiêu khích ngăn chặn, song các tàu của ta đã bình tĩnh vượt qua sóng gió đưa bộ đội và vật liệu đến đảo an toàn. Nhờ sự kết hợp chặt chẽ giữa các lực lượng tàu, đảo, công binh, công việc triển khai xây dựng nhà, công sự đã hoàn thành theo đúng kế hoạch, bảo đảm yêu cầu kỹ thuật. Ta triển khai lực lượng bảo vệ đảo. Các tàu 605, 604 tiếp tục ở lại làm nhiệm vụ bảo vệ vòng ngoài Đá Đông. Như vậy đến tháng 3 năm 1988, lực lượng Hải quân ta đã triển khai xây dựng xong thế trận phòng thủ trên các đảo Đá Lát, Đá Đông, Tốc Tan, Tiên Nữ và Đá Lớn, đưa tổng số đảo đóng giữ của ta lên 16, trong đó gồm 9 đảo nổi, 7 đảo chìm.

Trong những tháng đầu năm 1988, nước ngoài cho quân chiếm đóng một số bãi đá thuộc khu vực quần đảo Trường Sa. Trước tình hình đó, ngày 4 tháng 3 năm 1988, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng họp nhận định: Nước ngoài đã cho quân chiếm giữ Chữ Thập, Châu viên, Ga ven, Xu Bi, Huy Gơ. Ta xây dựng thế trận phòng thủ ở các đảo Tiên Nữ, Đá Lát, Đá Lớn, Đá Đông, Tốc Tan, bước đầu ngăn chặn được hành động mở rộng phạm vi chiếm đóng của hải quân nước ngoài ra các đảo lân cận. Song đối phương có thể chiếm thêm một số bãi cạn xung quanh cụm đảo Sinh Tồn, Nam Yết và đông kinh tuyến 115 độ

Căn cứ vào tình hình xung quanh khu vực Trường Sa, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng xác định: Gạc Ma giữ vị trí quan trọng, nếu để hải quân nước ngoài chiếm giữ sẽ khống chế đường qua lại của ta tiếp tế, bảo vệ chủ quyền quần đảo Trường Sa. Vì vậy, Thường vụ Đảng ủy Quân chủng hạ quyết tâm đóng giữ các đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao. Đây là một nhiệm vụ hết sức nặng nề, khẩn trương, bởi trong cùng một lúc hải quân ta phải triển khai đóng giữ cả 3 đảo trong điều kiện phương tiện, trang bị của ta cũ, thô sơ, lực lượng hạn chế. Thường vụ Đảng ủy Quân chủng giao cho Lữ đoàn 125 cử lực lượng thực hiện nhiệm vụ này.

Trong khi đó, hải quân nước ngoài sau khi chiếm giữ trái phép Chữ Thập, Châu viên, Huy Gơ, Ga Ven và Xu Bi cũng đang ý đồ chiếm giữ ba đảo Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao nhằm gây thanh thế ở khu vực Trường Sa và trên biển Đông. Đầu tháng 3 năm 1988, nước ngoài huy động lực lượng của 2 hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường Sa, tăng số tàu hoạt động ở đây thường xuyên có từ 9 đến 12 tàu chiến gồm: khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ; tàu hỗ trợ gồm 3 tàu vận tải LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và một pông-tông lớn. Việc nước ngoài đưa một lực lượng lớn tàu chiến, tàu vận tải đến hoạt động đã gây nên tình hình căng thẳng ở khu vực quần đảoTrường Sa.

Trước tình hình đó, ngày 31 tháng 3 năm 1988, Tư lệnh Hải quân lệnh cho Vùng 4, Lữ đoàn 125, Lữ đoàn 146; các hải đội 131, 132, 134 của Lữ đoàn 172 chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao; đồng thời lệnh cho Vùng 1, Vùng 3 và Lữ đoàn 125 ở Hải phòng chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu tăng cường. Bộ Tư lệnh Hải quân điều động 41 tàu thuyền và phương tiện nổi của Lữ đoàn 125, Cục Kinh tế, Vùng 1, Vùng 3, Vùng 5, Trường sĩ quan Hải quân, Nhà máy Ba Son, X51 tiếp nhận 3 tàu của nhà nước, 3 tàu của Tổng cục Hậu cần và 2 tàu của Quân khu 5 đến phối thuộc hoạt động khi cần thiết.

Thực hiện quyết tâm của Thường vụ Đảng ủy Quân chủng, ngày 12 tháng 3 năm 1988 tàu 605 (Lữ đoàn 125) do đồng chí Lê Lệnh Sơn làm thuyền trưởng được lệnh từ Đá Đông đến đóng giữ đảo Len Đao trước 6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988. Sau 29 giờ hành quân bí mật, khẩn trương vượt qua sóng to, gió lớn, tàu 605 đến Len Đao lúc 5 giờ ngày 14 tháng 3 và cắm cờ Tổ quốc trên đảo, khẳng định chủ quyền và quyết tâm bảo vệ đảo của bộ đội ta.

Thực hiện nhiệm vụ đóng giữ các đảo Gạc Ma và Cô Lin, 9 giờ ngày 13 tháng 3 năm 1988, tàu HQ-604 do đồng chí Vũ Phi Trừ làm thuyền trưởng và tàu HQ-505 do đồng chí Vũ Huy Lễ làm thuyền trưởng được lệnh từ đảo Đá Lớn tiến về phía Gạc Ma, Cô Lin. Phối hợp với hai tàu 604 và 505 có 2 phân đội công binh (70 người) thuộc Trung đoàn 83, bốn tổ chiến đấu (22 người) thuộc Lữ đoàn 146, do đồng chí Trần Đức Thông, Phó Lữ đoàn trưởng chỉ huy và 4 chiến sĩ đo đạc của Đoàn đo đạc và biên vẽ bản đồ (Bộ Tổng Tham mưu). Sau khi hai tàu của ta thả neo được 30 phút, tàu hộ vệ của nước ngoài từ Huy Gơ chạy về phía Gạc Ma, có lúc cách ta 500m. 17 giờ ngày 13 tháng 3, tàu nước ngoài áp sát tàu 604 ta và dùng loa gọi sang khiêu khích. Bị tàu nước ngoài uy hiếp, cán bộ, chiến sĩ hai tàu 604 và 505 động viên nhau giữ vững quyết tâm không để mắc mưu, kiên trì neo giữ quanh đảo. Tàu chiến đấu của nước ngoài cùng 1 tàu hộ vệ, 2 tàu vận tải thay nhau cơ động, chạy quanh đảo Gạc Ma.

Trước tình hình căng thẳng do hải quân nước ngoài gây ra, lúc 21 giờ ngày 13 tháng 3, Bộ Tư lệnh Hải quân chỉ thị cho các đồng chí Trần Đức Thông, Vũ Huy Lễ, Vũ Phi Trừ chỉ huy bộ đội quyết giữ vững các đảo Gạc Ma, Cô Lin. Tiếp đó, Bộ Tư lệnh Hải quân chỉ thị: Khẩn trương thả xuồng máy, xuồng nhôm, chuyển vật liệu làm nhà lên đảo ngay trong đêm ngày 13 tháng 3. Thực hiện mệnh lệnh của Bộ Tư lệnh Hải quân, tàu 604 cùng lực lượng công binh Trung đoàn 83 chuyển vật liệu lên đảo Gạc Ma, tiếp đó, lực lượng của Lữ đoàn 146 bí mật đổ bộ, cắm cờ Tổ quốc và triển khai 4 tổ bảo vệ đảo.

Lúc này, nước ngoài điều thêm 2 tàu hộ vệ trang bị pháo 100mm đến hỗ trợ tàu có từ trước khiêu khích đe dọa ta rút khỏi đảo Gạc Ma. Ban chỉ huy tàu 604 họp nhận định tàu nước ngoài có thể dùng vũ lực can thiệp và quyết định chỉ huy bộ đội bình tĩnh xử trí, thống nhất thực hiện theo phương án tác chiến đề ra, quyết tâm bảo vệ Gạc Ma.

6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988, đối phương thả 3 thuyền nhôm và 40 quân đổ bộ lên đảo tiến về phía cờ ta đang tung bay. Dựa vào thế đông quân, đối phương tiến vào giật cờ ta. Lập tức, thiếu úy Trần Văn Phương, hạ sĩ Nguyễn Văn Lanh cùng đồng đội anh dũng giành lại cờ. Binh lính của đối phương đã dùng lưỡi lê đâm và bắn nguyễn Văn Lanh bị thương. Thiếu úy Trần Văn Phương xông vào cứu, bị đối phương bắn, đã anh dũng hy sinh. Trước lúc hy sinh, Trần Văn Phương đã hô: "Thà hy sinh chứ không chịu mất đảo, hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân”. Sự hy sinh anh dũng của Trần Văn Phương đã nêu tấm gương sáng cho các đơn vị noi theo, quyết tâm chiến đấu, bảo vệ hải đảo của Tố quốc.

Không uy hiếp được bộ đội ta rút khỏi đảo, 7 giờ 30 phút ngày 14 tháng 3, đồi phương dùng hai tàu bắn pháo 100mm vào tàu 604, làm tàu ta bị hỏng nặng. Đối phương cho quân xông về phía tàu ta. Thuyền trưởng Vũ Phi Trừ đã bình tĩnh chỉ huy bộ đội trên tàu sử dụng các loại súng AK, RPĐ, B40, B41 đánh trả quyết liệt, buộc binh lính đối phương phải nhảy xuống biển trở về tàu của họ. Trận đánh diễn ra mỗi lúc quyết liệt. Các đồng chí Trần Đức Thông, Vũ Phi Trừ vừa chỉ huy bộ đội chiến đấu, vừa tổ chức băng bó, cứu chữa thương binh và hỗ trợ các chiến sĩ bảo vệ cờ. Đối phương tiếp tục nã đạn, làm tàu ta bị thủng nhiều lỗ và hỏng nặng chìm dần xuống biển. Đồng chí Vũ Phi Trừ, thuyền trưởng; đồng chí Trần Đức Thông, Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 146 cùng một số cán bộ, chiến sĩ tàu đã anh dũng hy sinh cùng tàu 604 ở khu vực đảo Gạc Ma.

Tại đảo Cô Lin, 6 giờ ngày 14 tháng 3 năm 1988, tàu HQ-505 đã cắm 2 lá cờ trên đảo. Khi tàu 604 của ta bị chìm, đồng chí Vũ Huy Lễ, thuyền trưởng tàu 505 ra lệnh nhổ neo cho tàu ủi bãi. Phát hiện tàu 505 của ta đang cơ động lên bãi, hai tàu của đối phương quay sang tiến công tàu 505. Bất chấp hiểm nguy, tàu 505 chạy hết tốc độ, trườn lên được hai phần ba thân tàu thì bốc cháy. 8 giờ 15 phút ngày 14 tháng 3, bộ đội tàu 505 vừa triển khai lực lượng dập lửa cứu tàu, bảo vệ đảo, vừa đưa xuồng đến cứu vớt cán bộ, chiến sĩ tàu 604 bị chìm. Tàu HQ-505 bị bốc cháy. Cán bộ, chiến sĩ của tàu dưới sự chỉ huy của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử, bảo vệ chủ quyền đảo Cô Lin.

Ở hướng đảo Len Đao, 8 giờ 20 phút ngày 14 tháng 3, tàu của đối phương bắn mãnh liệt vào tàu HQ-605 của ta. Tàu 605 bị bốc cháy và chìm lúc 6 giờ ngày 15 tháng 3. Cán bộ, chiến sĩ của tàu dìu nhau bơi về đảo Sinh Tồn an toàn.

Như vậy, trước tình hình hải quân nước ngoài gây ra những vụ khiêu khích quân sự ở xung quanh khu vực Quần đảo Trường Sa, Bộ Tư lệnh Hải quân đã chỉ đạo, chỉ huy các đơn vị dũng cảm chiến đấu bảo vệ Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao; đồng thời triển khai lực lượng đóng giữ các đảo khác, giữ vững chủ quyền quần đảo, vùng biển và thềm lục địa Việt Nam. Trong trận chiến đấu ngày 14 tháng 3 năm 1988, ta bị tổn thất: 3 tàu bị bắn cháy và chìm, 3 đồng chí hy sinh, 11 đồng chí bị thương, 70 đồng chí bị mất tích. [1. Sau này, đối phương trao trả ta 9 đồng chí, còn 61 người mất tích.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Tổng hợp động thái & nhận định: "Trường Sa - Khoảng lặng trước cơn bão binh đao..."

Nguồn: tranhuong09
Bởi Pato - Hoangsa:



--------------------------------------- Upload 24.11.2010 ------------------------------------------------------

Mình dẫn 4 ví dụ về chiến thuật nghi binh để đánh điểm trong lịch sử:

1. Trận Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) 07.12.1941:

Hạm đội Liên hợp Nhật bất ngờ tấn công và hủy diệt phần lớn hạm đội Thái Bình Dương Mỹ (Hạm đội 7 ngày nay), trong lúc phái đoàn Bộ ngoại giao 2 nước đang đàm phán ở Washington nhằm ký kết 1 hiệp ước hòa bình.

2. Trận đổ bộ lên Italy, Nam Âu - WW II:

Trước chiến dịch đổ bộ của Đồng minh từ Bắc Phi lên Nam Âu trong chiến tranh thế giới thứ II (1943-1944), tình báo Anh cho thả từ tầu ngầm một xác giả sĩ quan Anh ra biển cho phản gián Đức mang tài liệu và bản đồ về cuộc đổ bộ sắp tới vào một cảng của Hy Lạp.

Hitler mắc bẫy và lập tức điều động hạm đội đang phòng thủ ở đảo Sicily, Italy, sang Hy Lạp và cuộc đổ bộ của đồng minh lên đảo Sicily sau đó đã thành công, khi quân Đức bị bất ngờ trở tay không kịp.

3. Trận Tết 1968:

Ta đẩy mạnh bao vây, o ép Mỹ tại Khe Sanh; mở các chiến dịch nhỏ ở tận biên giới Campuchia và dưới đồng bằng sông Cửu Long để bất ngờ Tổng tấn công vào các đô thị lớn trong dịp Tết đầu năm 1968 vì mục đích chính trị:

Dân Mỹ trong lúc đó đang phân vân ở tỷ lệ 50/50 giữa đánh tiếp/rút quân và sau đó, do không còn tin vào khả năng giành phần thắng trong cuộc chiến và tạo áp lực lên Tổng thống Mỹ phải quyết định rút khỏi Việtnam.

4. Trận Buôn Ma Thuột:

Ta mở vài chiến dịch ở gần Tây Ninh, giả bộ uy hiếp Sài Gòn; điều quân rầm rộ quanh Pleiku để bất ngờ tấn công Buôn Ma Thuột ngày 10.03.1975 làm sụp đổ chính quyền Ngụy Sài Gòn trong gần 2 tháng.


-------------------------------- Upload 25.11. 2010 -------------------------------------------------

Mục tiêu Tàu hiện nay:

Nay, lợi ích cốt lõi của Tàu là Trường Sa và với khả năng binh lực của nó hiện tại thì có thể nuốt được Trường Sa với điều kiện cường tập bất ngờ và nhanh chóng theo binh pháp "Tránh lúc mạnh, đánh lúc yếu".

Bởi lẽ, ta đang tăng cường mua sắm các loại vũ khí phòng thủ hiện đại nhưng các hệ thống này chưa nhận được (hoặc nếu có thì cũng cần ít nhất 1 năm để vận hành thuần thục có hiệu quả) như 2 x Gepard, 6 x Kilo, thêm 10 x Tanratur, thêm 12 Su-30 MKV2 và các loại tên lửa phòng thủ bờ biển.

Thời gian đang ủng hộ Việtnam và Tàu đang chịu áp lực thời điểm khủng khiếp; nếu không ra tay lúc này thì cơ hội "đánh nhanh, thắng gấp" sẽ mất.


- Bối cảnh Trung Quốc:

Sau hai chục năm tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, Trung Quốc đang vươn mình lên thành một cường quốc. Vị thế mới của nó đẻ ra sự tự tin, đôi khi quá khích xuất phát từ mặc cảm bị Nhật và các đế quốc phương Tây đô hộ, chèn ép ở thế kỷ 20, và tâm lý phục thù để đạt được "đẳng cấp" thế giới bằng kinh tế và quân sự (Điều này dễ nhận thấy trong quan điểm của giới tướng lĩnh và học thuật Tàu hiện tại, tương đối giống với nước Đức quốc xã trước chiến tranh thế giới thứ 2).

Tàu đang cần và muốn chứng minh điều đó với thế giới và trận chiến với Việtnam tại Trường Sa là bước nhảy đầu tiên từ một cường quốc sang đế quốc.

Nội bộ Tàu đang đứng trước sự xáo trộn lớn: Tể tướng Ôn Gia Bảo lên tiếng về cải cách dân chủ; nhiệm kỳ của Hồ Cẩm Đào sắp hết và Thái tử theo phái bảo thủ, cứng rắn Tập Cận Bình chuẩn bị lên ngôi sau 2012; nền kinh tế phát triển quá nóng và đang sắp sang bờ dốc bên kia để đi xuống...

Các lý do đó ép Tàu phải có một trận cứng rắn với bên ngoài để đoàn kết và xốc lại hàng ngũ... như bối cảnh Tể tướng Vương An Thạch dưới thời Tống quanh 1070 hay như Đặng Tiểu Bình trong cuộc xâm lược biên giới 1979.

Các đồng minh "thực sự" của Việtnam trong cuộc chiến Biển Đông hiện tại chỉ có Nhật, Mỹ, Ấn Độ.

Vậy, Tàu phải tung ra "liên hoàn kế" nhằm ly gián hoặc mua chuộc và buộc các đồng minh của ta phải sa lầy vào các việc riêng của họ:

- Nhật: Tranh chấp quyết liệt tại quần đảo Senkaku.

- Mỹ: Sa lầy vào thùng thuốc súng ở Triều Tiên mà khởi đầu bằng vụ gián tiếp bắn chìm tàu chiến Nam Hàn đầu năm 2010.

- Ấn Độ: Quấy rối vùng biên giới 2 nước và đồng thời chìa ra các thương vụ béo bở.

=> Tất cả các sự kiện trên chỉ là các con bài chính trị do Tàu tạo ra cho cuộc mặc cả với Mỹ trong cuộc gặp sắp tới 1.2011 tại Mỹ.

- Riêng nước Nga hôm nay chỉ đơn thuần làm nghề lái súng và thực hiện chiến sách "Tọa quan xem hổ đấu" để đắc lợi...

Vùng biển Đông hiện tại yên tĩnh khác thường (Tàu rút lại tuyên bố là lợi ích cốt lõi, sẽ không bắt bớ lẻ tẻ ngư dân...) là ru ngủ ta và chính là tâm điểm cơn bão trong thời gian tới...


------------------------------- Upload 29.11.2010 ----------------------------------------------------

Chiến thuật "nghi binh liên hoàn kế" của Tàu hiện tại:


>>> Các đồng minh "thực sự" của VN trong cuộc chiến Biển Đông hiện tại chỉ có Nhật, Mỹ, Ấn Độ. Vậy, Tàu phải gây sự để ly gián và buộc các đồng minh của ta phải sa lầy vào các việc riêng của họ<<<<: - Nhật: Tranh chấp quyết liệt tại quần đảo Senkaku => Tình hình sẽ còn nóng lên nhưng không có xung đột lớn.

- Mỹ: Sa lầy vào thùng thuốc súng ở Triều Tiên. => Các bên sẽ không để cuộc chiến tổng lực xảy ra lúc này vì không ai được lợi.

- Ấn Độ: Quấy rối vùng biên giới 2 nước. => Nếu Tàu không xúi được Pakistan gây sự thì sẽ trực tiếp quấy rối hoặc mua chuộc India.


Chính sách nghi binh với Việt Nam:

- Tàu lẳng lặng, ngấm ngầm tạo thành thế trận bao vây trên bộ với việc thuê đất, rừng ở Campuchia và Lào áp sát các vùng trọng yếu của Việt Nam như Tây Nguyên, ngã ba Đông Dương;

- Tại Việt Nam thì qua Cty IG trá hình chốt chặn, cài cắm, đan xen các vị trí phòng thủ và căn cứ địa nhạy cảm của Việt Nam ở các vùng Tây Nguyên, ngã ba Đông Dương và biên giới phía Bắc (đặc biệt vùng biên giới Hà Giang-Lạng Sơn-Quảng Ninh) trong 50 năm đợi thời cơ.

Trước mắt khởi động một cuộc chiến tổng lực với Việtnam trên bộ là điều không có lợi và không khả thi nên các động thái cô lập, vây lấn, o ép trên bộ chỉ là nghi binh.

- Ngấm ngầm dung túng, trợ lực cho các hoạt động làm tổn hại về kinh tế để tiềm lực ta suy yếu và rối loạn. Đây là mũi tấn công ngầm trực tiếp.

- Ngược lại, tạo ra quan hệ nồng ấm, khăng khít trên mặt trận ngoại giao với các hoạt động tưng bừng. Mũi nghi binh này rất nguy hiểm làm ta lơ là cảnh giác như chuyện Mỵ Châu - Trọng Thủy năm nào.

- Tạo ra một "Biển Đông hiền hòa, phẳng lặng" để ru ngủ các lực lượng phòng vệ của ta. Chỉ khi vậy Tàu mới có thời cơ để ra tay nhanh chóng hiệu quả được.


=> Tóm lại, các chiến lược nghi binh liên hoàn này của Tàu có lẽ sẽ chỉ được áp dụng cho đến khi Tàu có được những tàu sân bay trong vài năm tới. Sau đó thì ván bài này sẽ bị xóa và chơi lại từ đầu.

Bởi vì lúc đó, với sự hiện diện thường trực của các hạm tàu sân bay trên biển Đông tạo ra mối đe dọa trực tiếp và thường trực làm cho Việtnam luôn trong tình trạng báo động Đỏ - "Alarm Red" -; trong chuỗi chiến lược xâm chiếm dài hạn của Tàu khi có thời cơ: Trước hết chiếm Trường Sa làm bàn đạp, làm tàu sân bay "không thể đánh chìm" để "tấn công miền Bắc, chia cắt miền Trung, cô lập miền Nam".

Thế nhưng, "vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn", lúc đó VN đã có đủ "hàng nóng" các loại để phòng vệ (Đơn cử, với vài trái Brahmos với vận tốc 8-10 M thì tàu sân bay trong ao làng biển Đông dễ dàng bị loại khỏi vòng chiến...).

Bởi nên, hơn lúc nào hết, trong lúc "tranh tối, tranh sáng" về bất ổn chính trị, tiềm lực quân sự như hiện tại thì nguy cơ Tàu đánh lén Trường Sa là rất cao....

-----------------------------------------------------------

Do đó, Việtnam cần chủ động phòng ngự chặt dải đất miền Trung làm thế ỷ dốc cho miền Bắc và miền Nam (tiến, thủ vẹn toàn) khi Tàu thay đổi chiến thuật trong trường hợp Tàu nhận thấy không thể nuốt được Trường Sa nhanh chóng:

- Phong tỏa Trường Sa và vùng biển.

- Dưới ô che chở của các tàu sân bay dùng thủy quân lục chiến đổ bộ vào miền Trung như cánh quân của Toa Đô trong cuộc chiến chống Nguyên-Mông lần II năm 1285-1286, kết hợp với các cánh quân tấn công từ biên giới phía Bắc và sườn (Flanke) ta từ phía Lào...

Theo mình, để lập ra thế phòng thủ chủ động chiến lược lâu dài, Bộ Quốc phòng sẽ phải lập thêm Quân đoàn chủ lực cơ động thứ 5 nữa đóng thêm ở Tây Nguyên.

Như vậy, riêng Tây Nguyên sẽ có 2 binh đoàn cơ động chủ lực trấn giữ (có lẽ đóng ở Pleiku và Buôn Ma Thuột) để giữ vững trục xương sống Việtnam...

Động thái chủ động phòng ngự này sẽ đập tan ý chí kế hoạch trên của Tàu từ trứng nước...

---------------------------------------------------------------------------

Thông qua sự tiết lộ của Wikileaks, ý đồ nghi binh của Tàu dùng Bắc Hàn làm con bài "tẩy" để đổi chác với Mỹ trong cuộc gặp gỡ tháng 1.2011 quần đảo Trường Sa của Việt Nam ngày càng rõ nét:

"Bình luận nhanh của blog Phamvietdaonv: Đây là dã tâm thật hay một trò chơi trí trá của Trung Quốc ? Hay đây chỉ là một cuộc mặc cả mang tầm thế kỷ giữa Mỹ và Trung Quốc: Trung Quốc “ bán “ Triều Tiên cho Hàn Quốc, cho Nhật Bản, cho Mỹ… với giá hời để đổi lại, các nước này không can thiệp, làm ngơ cho Trung Quốc vào lũng đoạn Biển Đông?"

-------------------------- Upload 07.12.2010 ---------------------------------------------------------


Các đòn nghi binh chiến lược của Tàu ngày càng rõ nét:

- Biên giới Trung-Ấn ngày càng nóng nên do hai bên tăng cường dàn quân-tập trận.

- Vụ Triều Tiên đã được lãnh đạo Mỹ-Trung điện đàm trực tiếp để ngăn xung đột.

- Đại sứ Mỹ công bố "không can thiệp vào chuyện Biển Đông" hôm qua. Để "lại quả" Tàu sẽ đáp ứng đòi hỏi Mỹ bất ngờ công bố tăng lãi suất đồng NDT trong vài tuần tới.

Như vậy, cuộc điều kiện mặc cả Trung-Mỹ dần được thỏa hiệp và là tiền đề cho lãnh đạo Trung-Mỹ gặp gỡ vào 1.2011 "ký kết hợp đồng".

"Đèn xanh" đã dần hé lộ cho Tàu ra tay ở Trường Sa....


---------------------------- Upload 26.12.2010 ---------------------------------------------------


Con bài "tẩy" của Tàu đã lộ:

1. Trong tâm điểm cuộc họp thượng đỉnh Mỹ-Trung cuối tháng 1.2011 tới, các cuộc mặc cả "ông ra chân giò, bà thò chai rượu" gần như đã xong:

- Tàu:

Bất ngờ tăng lãi suất cơ bản hôm qua (25.12.2010) như món quà mừng Noel đáp ứng đòi hỏi Mỹ (như tớ dự đoán hôm 07.12.10 - xem links trên...); nối lại quan hệ quân sự Trung-Mỹ; xoa dịu nhưng không ép Bắc Triều xuống hẳn giọng điệu hiếu chiến vì luôn muốn duy trì căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên cho Mỹ; thậm chí trực tiếp "hâm nóng" căng thẳng với Nam Hàn bằng các vụ va chạm tàu cá, tàu ngư chính;

và hai món quà lớn hơn nữa sẽ được đem theo trong cuộc gặp thượng đỉnh là tuyên bố tăng cường mua thêm trái phiếu chính phủ Mỹ (tức là cho Mỹ vay nợ thêm) và các hợp đồng thương mại lên vài chục tỷ USD...

- Mỹ:

Để đổi lại, Mỹ sẽ làm ngơ khi Tàu đánh Trường Sa trong thời gian tới với lý do ngoại phạm thuyết phục: Bán đảo Triều Tiên và vùng biển Nhật Bản tiếp tục căng thẳng trong lúc đó làm hạm đội Mỹ bị "sa lầy" và không thể có thêm một áp lực quân sự với Tàu khi xung đột biển Đông xẩy ra.

2. Nghi binh và mua chuộc đồng minh Việtnam trên mặt trận ngoại giao:

- India:

Chọn chính sách nhử cà rốt bằng các hợp đồng kinh tế gần 20 tỷ USD trong tuần trước thay vì đối đầu quân sự vùng biên giới.

- Campuchia:

Viện trợ và hứa đầu tư vào các hạng mục kinh tế, quân sự nhiều tý USD; ngầm tiếp tay cho các Đảng phái đối lập gây ra tranh chấp biên giới Việt-Miên để lôi kéo Campuchia vào quỹ đạo của họ.

- Lao:

Bất ngờ làm một cuộc "đảo chính" đưa lên một thủ tướng mới thân ... và ký kết ngay với Tàu một hợp đồng xây dựng đường sắt cao tốc cùng các gói viện trợ kinh tế gần ty ÚSD.

- Việtnam:

Quan hệ giao lưu kinh tế, văn hóa, nghệ thuật... chưa bao giờ tưng bừng, nhộn nhịp, thắm thiết như lúc này nhằm ru ngủ các bộ óc tỉnh táo của Việtnam.

- China:

Hạ bệ Bộ trưởng ngoại giao Tàu hiện thời, kẻ trong lúc nóng nảy vô tình làm lộ dã tâm dùng vũ lực ở Trường Sa khi Ngoại trưởng Mỹ Clinton tuyên bố sự quan tâm bảo vệ lợi ích Mỹ ở biển Đông.

- Mỹ:

Triệu hồi Đại sứ Mỹ về nước sau khi ông này tuyên bố "Mỹ không can thiệp vào vấn đề biển Đông" trong cuộc giao lưu trực tuyến với các bạn Việtnam với lý do: Hết nhiệm kỳ.


--------------------- Updated 28.12.2010 ---------------


Hai đòn nghi binh mới của Tàu:

1. Tin được tung ra từ lãnh đạo Tàu, TQ gấp rút hạ thủy tàu sân bay đầu tiên trước 01.07.2011. Chúng ta phải cảnh giác, đây có thể là thông tin hỏa mù làm ta yên tâm về thời điểm và phương thức một bước xung đột công khai mới trên biển Đông:

"Các chuyên gia cho rằng, Trung Quốc có thể sử dụng tàu sân bay này (trước đây là tàu sân bay Varyag, mua lại từ Ukraine năm 1998 với giá 20 triệu USD) để bảo đảm an ninh các tuyến đường vận chuyển dầu mỏ và tuần tra gần quần đảo Trường Sa đang tranh chấp.

Nhưng dự kiến, sẽ cần mấy năm nữa để tàu sân bay này đạt được trạng thái chiến đấu đầy đủ. Các nguồn tin cho hay, tàu sân bay này đang được sửa chữa tại “một xưởng đóng tàu nhà nước ở đông bắc thành phố Đại Liên”.

Một nguồn tin thân cận với giới lãnh đạo Trung Quốc tiết lộ với hãng Reuters rằng, “việc hạ thủy tàu sân bay được dự kiến trong thời gian trước ngày 1.7.2011, tức là trước ngày thành lập đảng cộng sản Trung Quốc”. http://vietnamdefence.com/Home/tintu...012/50054.aspx

2. Theo mình, sẽ không có trận Xích Bích nào cả giữa Tàu-Mỹ mà chỉ đòn gió trong hiệp ước ngầm được ký kết tháng 1.2011 mà thôi. Tin này được tung ra trên mạng Hoàn Cầu-TQ (như HSO của VN):

"Trung Quốc muốn lặp lại trận Xích Bích với Mỹ? Nói hù dọa chăng ? Đây không phải lời nói bâng quơ ngoài phố, không phải cho dân chúng biểu tình trước tòa đại sứ Mỹ, không phải tuyên truyền qua góp ý trên các làn sóng radio… mà là từ mạng thông tin BBS của tờ Hoàn Cầu Thời Báo thuộc tờ Nhân Dân Nhật Báo của chính phủ TQ."
http://hoangsa.org/forum/showthread.php?t=48005


Thực tế như mình đã phân tích từ trang đầu, đây là những chiêu nghi binh nữa và nguy cơ bị đánh lén trong trước mùa biển động trong 6 tháng tới là rất cao.

------------------------------

Hiện tại, Tàu đang có ba phương án chiếm Trường Sa:

1. Thượng sách (Trước mùa mưa năm 2011):

Bất ngờ đánh lén khi tiềm lực phòng thủ của VN chưa cân xứng.

2. Trung sách (Giữa năm 2011 trở đi):

Gấy rút hạ thủy và đưa vào hoạt động hàng loạt tàu sân bay, mặc dù các điều kiện về nhân sự, vận hành, kỹ thuật... chưa hoàn thiện nhằm tạo mối đe dọa thường trực ở Trường Sa.

3. Hạ sách (Trong 1-3 năm tới):

Dàn trận công khai nhằm uy hiếp đợi thời cơ phong tỏa, chia cắt và tấn công Trường Sa.

-------------------------------

=> Hãy cảnh giác, các tín hiệu cho việc động binh của Tàu ngày càng dày đặc...


----------------------- Upload 29.12.2010 -----------------------------------------------

@ Trả lời bạn "Xảy ra một trận "Xích Bích" hiện đại ở Hoàng Hải không và sao Tàu không đánh toàn bộ Trường Sa năm 1988?":

Cục diện thế giới hôm nay trở lại như thời Tam Quốc, khi Mỹ như nhà Ngụy Tào Tháo; Tàu như nhà Thục Hán và Nga như nhà Đông Ngô. Bọn Tàu ở mạng Hoàn Cầu nó ví xung đột Triều Tiên như một trận Xích Bích hiện đại nhưng lại quên rằng cuối cùng nhà Ngụy Tào Tháo dẫu thua ở Xích Bích nhưng sau tiêu diệt hết Thục, Ngô để thống nhất thiên hạ. Thua 1 trận lớn mà thắng cả cuộc chiến mới là quyết định, Mỹ đại bại ở trận Trân Châu Cảng hay ngay ta đánh Mỹ cũng thế thôi...

Thời và thế mỗi lúc một khác. Dẫu sao, Tàu vẫn ưa dùng chiến thuật "đánh nhanh, dứt điểm gọn" trong chiến lược "tằm ăn dâu" thời bình để tránh nổ ra chiến tranh tổng lực khi nó chưa muốn.

Trận biên giới 1979 cho đến 1988 ở Trường Sa hoặc trận 1995 cướp đảo của Philipin cũng vậy. Thời điểm đó, dưới bàn tay điều khiển của Đặng Tiểu Bình, Tàu còn kém về kinh tế, yếu về quân sự nên phải thực hiện sách lược "Thao quang dưỡng hối" nôm na "Nuôi dưỡng trong bóng tối, chờ thời" như điển tích "Việt Vương Câu Tiễn xưa cam chịu đi chăn ngựa cho vua Ngô Phù Sai" để 20 năm sau đủ mạnh kéo 50 vạn đại binh tiêu diệt vua Ngô. Câu chuyện Việt Vương Câu Tiễn diệt Ngô Vương Phù Sai thời Xuân Thu-Chiến Quốc là giáo trình giảng dạy kinh điển thịnh hành cho học sinh và sinh viên Tàu thời nay.

Thế nên, đó chỉ là những trận đánh hoặc xung đột với quy mô nhỏ và vừa hai bên còn trong tầm kiểm soát, có khả năng xuống thang được và không để nổ ra một cuộc chiến toàn diện, lâu dài. Đặng Tiểu Bình lập tức cho tuyên bố rút quân vô điều kiện ngay sau khi Việtnam ra lệnh tổng động viên ngày 05.03.1979, khi thành phố Lạng Sơn thất thủ.

Còn hôm nay, như bạn cũng hiểu, Tàu đã đủ lớn và đủ mạnh. Giới lãnh đạo Tàu cho rằng đã đến lúc phục hận và giành lại thế giới với Mỹ.

Nhưng như trên, trận đầu đã tỷ thí chí mạng với thằng BigBoss Mẽo thì dại dột và mạo hiểm. Tàu sợ phải so găng ngay với siêu cường số 1 Mẽo, kẻ hơn nửa thế kỷ nay chinh chiến liên miên "5 năm 1 trận nhỏ, 10 năm 1 trận lớn" trên khắp thế giới. Dẫu Tàu quân đông, tiền nhiều nhưng sau 60 năm hòa bình từ chiến tranh Triều Tiên 1950 chưa trải qua những trận chiến tầm cỡ khu vực thì không rõ thực hư thế nào hay chỉ là Tàu "giấy".

Bởi vậy, Tàu cũng sẽ như phát xít Nhật mở đầu thời kỳ bành trướng bằng trận đổ bộ đánh Mãn Châu, TQ, 1937 dưới triều đình mạt nhược nhà Thanh hay như Đức quốc xã trước tiên thôn tính Ba Lan, Tiệp Khắc 1939 nhỏ yếu trong Đại chiến thứ II để "thử súng, rèn binh" cho cuộc đấu sống còn.

Vả lại, cả Mỹ-Tàu đều phải tự hỏi "Đại chiến ở vùng biển Triều Tiên thì được gì, mất gì". Và rõ ràng cả hai sẽ đều tàn lụi sau trận này, nếu để xảy ra...

Tiếp theo, làm cách nào để hóa giải tình thế bất lợi đó? Câu trả lời có lợi và trong tầm tay của Tàu nếu nó ở thế bị động khi biết Mỹ quyết định ra đòn vào Hoàng Hải thì nó sẽ chủ động "Tiên hạ thủ vi cường - Ra tay đánh trước -" là dùng chiêu "Đánh Triệu, cứu Ngụy", tức là mở mặt trận ở Trường Sa để hóa giải xung đột ở Hoàng Hải, Triều Tiên hay chí ít cũng bóp nghẹt và kiểm soát được biển Đông, nơi các nạn nhân không có vũ khí nguyên tử và hạm tàu sân bay Mỹ không thể tung hoành trong "ao làng" này do khoảng cách và không gian nhỏ hẹp và sau đó xâm chiếm Philipin để đánh vào sườn (Flanke) hạm đội Mỹ trên Thái Bình Dương. Do đó, sau hoặc đồng thời hoặc không cần trận chiến Trường Sa thì Philipin và/hoặc/cùng Trường Sa chính là tâm điểm mở màn của cuộc đại chiến mới. Bóng đang ở trong chân Tàu và bao giờ sút vẫn là câu trả lời dành cho lịch sử!

Và ngay cả Mỹ không chủ động đánh vào Hoàng Hải thì nó vẫn phải đánh chiếm biển Đông trước tạo ra một mũi đe dọa (threat) vu hồi lâu dài.

Khác đi, để tránh đối đầu Mỹ-Trung trực tiếp, hai bên sẽ ngầm đổi chác cho nhau quyền lợi: Mỹ và đồng minh được Bắc Hàn, Tàu được Trường Sa...

----------------------- Upload 30.12.2010 -----------------------------------------------

Điểm lại, Hiệp ước Không xâm lược lẫn nhau giữa Đức và Liên Xô ký ngày 23.08.1939 đã làm cho Stalin "ăn no, ngủ kỹ" và cho là tin nhảm nhí trong buổi sáng ngày 22.06.1941, khi được báo cáo gần 3 triệu quân Đức quốc xã đã tràn qua biên giới và đang chọc thủng các phòng tuyến của quân đội Xô Viết. Hệ quả, trong những tháng đầu chiến tranh, Liên Xô mất gần 40 % lãnh thổ và hàng triệu Hồng quân bị giết hoặc bị bắt làm tù binh...

Và hôm nay, Tàu công bố triển vọng lạc quan của cuộc họp hỗn hợp TQ-ASEAN tại Côn Minh tuần trước bàn về Quy tắc ứng xử các bên ở biển Đông (DOC) và ấn định cuộc họp tới vào tháng 3.2011 tại Indonesia.

Liệu Tàu muốn lặp lại chiến thuật ''Đàm để đánh úp" như trận Trân Châu Cảng năm xưa hay không?

----------------------- Upload 31.12.2010 -----------------------------------------------

Tình hình diễn biến dồn dập và nóng lên từng ngày trước cuộc họp Trung-Mỹ vào 19.01.2011 tới:

Báo Asahi, tờ báo Nhật luôn quan tâm sao sát tới tình hình Việtnam cũng đã lên tiếng cảnh báo về khả năng đánh lén của Tàu:

[Asahi] Trung Quốc đã hoàn tất kế hoạch đánh chiếm các đảo Trường sa !!!
Nguồn: http://www.asahi.com/english/TKY201012300112.html

"Theo tờ Nhật báo Asahi ngày 31-12-2010, Quân đội Trung Quốc đã hoàn tất kế hoạch đánh và chiếm giữ các đảo thuộc quần đảo Trường sa, các đảo hiện nay được các nước Đông Nam Á chiếm giữ.

Một nguồn tin từ chính quyền Trung Quốc đã xác định với phóng viên báo Asahi tại Bắc Kinh rằng : « Mục đích của chúng tôi là giành ưu thế trong đàm phán lãnh thổ bằng cách gây sức ép thông qua việc chứng tỏ cho các nước khác nhau thấy rằng chúng tôi có khả năng lấy lại các hòn đảo bất kỳ lúc nào ».

http://hoangsa.org/forum/showthread....716#post601716

----------------------- Upload 01.01.2011 --------------------------------------------

Mình sẽ phân tích thêm bối cảnh và chiến lược các bên trong cuộc xung đột hiện tại:

- Bối cảnh Tàu - Mỹ:

1. Tàu:

Điều gì đang diễn ra trong đầu giới lãnh đạo Tàu ở Trung Nam Hải? Hiển nhiên là cảm xúc bị vây lấn, o ép tương tự như hoàn cảnh trước khi các đế quốc phương Tây dùng chính sách ngoại giao pháo hạm tấn công vào Thượng Hải và vùng biển duyên hải trước đại chiến thế giới thứ II và nuốt hận vào bên trong tương tự như Tôn Ngộ Không đang bị "vòng kim cô" của Mỹ và đồng minh áp chế. Sự tích lũy dồn nén bên trong của một kẻ tự coi là cường quốc đang nổi chỉ là sự tự kiềm chế nhất thời để bất ngờ bục ra mở màn cho trận sống mái để giải vây và tìm kiếm một hành lang an toàn lâu dài trên bộ và trên biển trong thời gian tới.

2. Mỹ:

Nhân khủng hoảng Triều Tiên đang điều liên tiếp 3 cụm tàu sân bay tới các vùng biển giáp Tàu và làm cho thế trận bao vây ngày càng siết chặt hơn.

- Giải pháp của Tàu:

Để phá thế bị bao vây và giành thế chủ động, Tàu phải tính đến 2 giải pháp:

1. Nước cờ lớn:

Để giành thế phòng thủ chủ động và tạo ra một mũi vu hồi trên biển đe dọa tập kích vào sườn của hải quân Mỹ và liên quân Hàn-Nhật nhằm đẩy hạm đội Mỹ ra xa Thái Bình Dương, Tàu sẽ phải bất ngờ đổ bộ và đánh chiếm Philippines tương tự như phát xít Đức mở chiến dịch "Rheinübung" ngày 20.05.1941 đánh vào Nauy, Đan Mạch nhằm đường máu ra Đại Tây Dương và tạo một mũi vu hồi vào sườn của England. Qua đó, gọm kìm vào Đài Loan cũng sẽ siết chặt và Đài Loan khó có thể đứng vững khi bị tấn công từ 4 hướng sau đó. Biển Đông sẽ bị khóa chặt và đương nhiên lúc đó việc Trường Sa chỉ là lấy đồ trong túi ra mà thôi...

2. Nước cờ nhỏ:

Trong thế phòng ngự chủ động với đe dọa mở một cánh vu hồi vào Philippines với mục tiêu như trên nhưng tránh mở màn cho một cuộc chiến với Mỹ và đồng minh, Tàu sẽ điều hạm đội chặn tàu sân bay Mỹ trước cửa ngõ biển Đông và bất ngờ đánh chiếm Trường Sa rồi giới hạn việc này trong một cuộc xung đột nhanh và ngắn. Khả năng này càng thuyết phục hơn, nếu Mỹ nhận ra "nước cờ lớn" của Tàu và điều 1 trong 3 cụm tàu sân bay đến đóng ở vùng biển Philippines.

=> Các bạn có thể tham khảo thêm bản đồ vùng Đông Á và bài báo của Asahi hôm 01.01.2011 dưới đây:

http://www.peopleforum.cn/viewthread...extra=page%3D1

http://www.asahi.com/english/TKY201012310144.html

----------------------- Upload 09.01.2011 --------------------------------------------

Cuộc chiến thông tin đã bắt đầu:

1. Trung tướng Vịnh, đại diện cho Bộ Quốc phòng, tuyến bố tỏ rõ "Không để nước khác thỏa hiệp trên lưng mình" trước cuộc gặp gỡ Mỹ-Trung ngày 19.01.2011 tới làm gợi nhớ đến thỏa thuận Pháp-Tàu 1954 sau trận Điện Biên Phủ chia đôi nước Việtnam.

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...ren-lung-minh-

2. Báo VietnamNet bị nhiều làn sóng DDoS tấn công mạnh mẽ liên tục chưa từng có. Nên nhớ, tờ báo này hoạt động chính thức tại Việtnam và đăng nhiều tư liệu, phóng sự vạch mặt các thủ đoạn của Tàu nên đương nhiên không được Hacker Tàu ưa thích...

Tương tự như việc cài cắm các "âm binh" (Zombies) trong các vụ tấn công DDoS, Tàu cũng dùng chiến thuật xây dựng một đội quân Zombies đông đảo này vào tất cả các vị trí, từ trên xuống dưới, đa tầng đa lớp trong Việtnam, chờ thời đồng loạt kích hoạt đánh phá kết hợp với bên ngoài.

http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Bat-lu...thu-DDOS/28847

3. Và ý kiến của giới học giả Tàu, giáo sư Hứa Khả, đăng trên mạng Xinhua của nhà nước Tàu:

"Ông nói rằng Trung Quốc nên nhân lúc này là lúc mà sự hợp tác giữa Hoa Kỳ với các nước Asean về vấn đề Biển Đông đang còn ở trong giai đoạn phôi thai để thừa cơ “đoạt lại” toàn bộ quần đảo Trường Sa. Giáo sư Hứa Khả nói thêm rằng việc vấn đề Biển Đông không thể trì hoãn vì giải quyết trễ chừng nào thì cái giá mà Trung Quốc phải trả về kinh tế và chính trị càng cao chừng đó."

----------------------- Upload 12.01.2011 --------------------------------------------

Các động thái nghi binh và thỏa hiệp Tàu-Mỹ mỗi ngày một lộ liễu hơn từ khắp các mật trận: Chuyển hướng bành trướng sang hướng Tây-Tây Nam khi phải tránh bức "Vạn lý trường thành trên biển" của Mỹ ở Đông Bắc Á ; Khiêu khích ở biên giới Ấn Độ; Các thương vụ ngoại giao con thoi Mỹ-Tàu để chốt các điều khoản cuối cùng trước khi hạ bút...

Nhưng Việtnam tại Trường Sa đã báo động cao độ với các bài và ảnh liên tiếp:

"Nhiều binh chủng được tăng cường lên các đảo..."

http://danviet.vn/28687p1c24/bo-doi-...i-hoi-dang.htm

... và chùm ảnh dữ dằn nhất từ trước đến nay:

"15.01.2011 - PV Thế Dũng của Báo Người Lao Động đang có mặt tại Trường Sa gởi đến bạn đọc hình ảnh lực lượng thủy quân lục chiến và bộ đội Trường Sa ngày đêm tập luyện và tăng cường tuần tra, kiểm soát để bảo vệ vững chắc hải đảo và thềm lục địa nước ta."
http://nld.com.vn/20110115065324805P...huan-luyen.htm

----------------------- Upload 13.01.2011 --------------------------------------------

Tàu sân bay - "Con ngoáo ộp" - của các cường quốc trong cuộc chiến trên đại dương và biển Đông tương lai có còn thực sự quyết định chiến trường nữa hay không?:

1. Trong Worldwar I:

Trong các cuộc chiến trên biển Đại Tây Dương và Thái Bình Dương giữa các cường quốc hải quân Anh, Đức, Nhật..., các chiến hạm đồ sộ bọc thép dày với các dàn pháo cỡ nòng lên tới 280, 320 mm... quyết định cục diện chiến trường.

2. Trong Worldwar II:

Cùng với việc xuất hiện các tàu sân bay và tàu ngầm, các thiết giáp hạm bọc thép khủng long của biển cả như Prince of Wales của Anh, Bismarck của Đức, Yamato của Nhật... trở lên lỗi thời và thành các bia bắn di động trong các trận hải chiến. Thực tế ghi nhận trên các cuộc chiến ở Đại Tây Dương và Thái Bình Dương, việc đánh gẫy các xương sống của các hạm đội tham chiến không phải là các dàn pháo cỡ lớn trong cuộc chiến "mặt đối mặt - Face to Face" mà là do ngư lôi và bom từ máy bay và tàu ngầm. Các cuộc hải chiến lớn đều được quyết định từ ngoài tầm của của các dàn pháo hải đối hải với tầm 30-40 km.

Qua đó, tàu sân bay và tàu ngầm đã trở thành vua biển cả trong cuộc đại chiến này. Các tàu sân bay của Nhật bị đánh chìm gần hết phần lớn do điều kiện trinh sát và thông tin còn rất hạn chế thời đó như trận Midway hoặc ở vùng biển Philippines...

3. Cuộc chiến tới đây ở biển Đông:

Do địa hình biển Đông hẹp (chiều ngang từ lãnh hải Việtnam tới Philippines rộng nhất khoảng 1.000 km) và sự hoàn thiện các hệ thống vệ tinh trinh sát, các loại tên lửa tầm xa Hải/Đất/Không đối Hải với tầm với 300-500 km (nếu sử dụng loại Không đối Hải từ máy bay thì toàn bộ biển Đông đều nằm trong tầm ngắm), các loại tên lửa từ tàu ngầm với tầm 200-300 km, lợi thế sẽ thuộc về các nước có bờ biển trải dài như Việtnam trong phòng thủ và tấn công.

Các hạm tàu sân bay của Tàu triển khai trong cuộc xung đột không thể có thế thượng phong và làm mưa làm gió được do nguy cơ bị đánh chìm từ mọi hướng vì khoảng cách quá gần. Bởi vậy, ngay trong trường hợp Việtnam cảnh giác cao độ và đẩy Tàu vào thế phải dùng "Hạ sách" như đã nêu phía trên - tức là không thể đánh lén nữa và phải dàn quân công kích công khai - thì rủi ro cho Tàu là quá cao và từ đó chùn tay không dám khai chiến.

Thế nên, trong cuộc chiến Hightech tương lai này, phần thắng có lẽ sẽ thuộc về bên nào sử dụng tốt các loại vũ khí xung điện từ, vũ khí laser (Anti-Hightech weapon và Anti-Anti Hightech weapon của địch) nhằm đánh sập các hệ thống thông tin, trinh sát, điều khiển... và làm lạc hướng các loại vũ khí tấn công sử dụng công nghệ cao của đối phương...

''Biết lo xa sẽ không có lửa gần", Trường Sa đang yên ả giả tạo trước cơn cuồng phong lớn...

Trung Quốc tấn công Trường Sa- Việt Nam vào ngày 01/4?
Nguồn: Vietinfo.eu
08-03-2011 00:08

Liệu Mỹ có kéo đến ngăn chặn Trung Quốc gây chiến tranh ở Biển Đông?
Theo tin tình báo và từ sự phân tích, tổng hợp các hiện tượng, diễn biến khu vực và quốc tế gần đây thì có khả năng rất cao Trung Quốc sẽ tấn công xâm lược Trường Sa của Việt Nam vào cuối tháng Ba, đầu tháng Tư năm nay.

Trước hết, điểm lại lịch sử thời điểm Trung Quốc gây chiến tranh xâm chiếm Việt Nam thường vào đầu năm, thường vào các tháng Một, Hai và Ba. Kể từ khi ra đời nước Trung Quốc Cộng sản, ngoài vô vàn các vụ xâm canh, xâm cư, mượn đất chôn người, v.v. lén lút ở dọc biên giới phía Bắc thì Trung Quốc đã liên tục thực hiện những cuộc tấn công từ quy mô vừa cho đến quy mô cực lớn, chiếm đóng lãnh thổ của Việt Nam một cách trắng trợn, bất chấp luật pháp, dư luận quốc tế.

Ngày 20 rạng sáng 21 tháng Hai, năm 1956 Trung Quốc bí mật cho đổ quân chiếm đóng trái phép các đảo phía Đông quần đảo Hoàng Sa, mà sau hiệp định Giơ-ne-ver 1954 thuộc quyền quản lý của chính quyền VNCH.

Trong các ngày 17, 18 và 19/ 1/ 1974 Trung Quốc gây chiến và chiếm nốt toàn bộ khu vực phía Tây quần đảo Hoàng Sa từ tay chính quyền VNCH.


Tàu chiến Trung Quốc
Ngày 17 cũng tháng Hai 1979 Trung Quốc xua 60 vạn quân tràn qua biên giới phía Bắc sang tàn phá, bắt giết dân lành Việt Nam. Dù sau đó đã bị quân dân Việt Nam đuổi đánh, nhưng nhiều khu vực theo dư luận Trung Quốc vẫn chiếm giữ cho đến nay, và Hiệp định biên giới 1999 đã phần nào hợp pháp hóa những khu vực họ chiếm không chịu trả lại như nửa Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, Núi Lão Sơn (Núi Đất- điểm cao 1509) v.v.

Gần đây nhất, 14/ 3/ 1988 Trung Quốc đã tấn công 3 bãi ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam là Gạc Ma, Đao lin và Cô Lin. Cuối cùng Trung Quốc chiếm đươc bãi Gạc Ma sau khi sát hại 64 chiến sĩ hải quân tay không có vũ khí, và bắn chìm 3 tàu vận tải Việt Nam.

Như vậy, xét về mặt thời gian, nay đang tháng Ba- phù hợp với thời điểm "truyền thống” phát động chiến tranh xâm chiếm Việt Nam của Trung Quốc.

Mặt khác, Trung Quốc đã nhận biết năng lực cảnh báo, radar theo dõi diễn biến ngoài khơi xa của Việt Nam vẻ như yếu kém. Bằng chứng, gần đây Hải quân của Trung Quốc tập trận ở Biển Đông liên tục mà Việt Nam chỉ biết và lên tiếng khi truyền thông Trung Quốc loan tin về cuộc tập trận nào đó đã xảy ra, và thường Việt Nam phản đối rất muộn- mất vài tuần (vì thiếu người dịch tin chăng?). Được biết, các cuộc tập trận của Trung Quốc chủ yếu là tập đổ bộ chiếm đảo và bắt giữ ngư dân, nhưng họ lấp liếm nói ngược là tập trận chống đổ bộ lên đảo và chống cướp biển.

Hải quân Trung quốc hiện tại mạnh hơn Việt Nam rất nhiều. Át chủ bài của Hải quân Việt Nam là tàu ngầm kilo chưa kịp nhập về. Hơn nữa Việt Nam chưa có Hiệp ước quân sự với bất cứ cường quốc nào, nên khả năng Việt Nam ít có ai bảo vệ như Nhật Bản, Đài Loan,... Nhưng thực ra quay ngược lịch sử, cũng nên cân nhắc không nên dựa vào đồng minh một cách tuyệt đối. Ngay VNCH còn bị đồng minh là Mỹ bỏ rơi, im lặng khi Trung Quốc chiếm Hoàng Sa 1974. Hay Liên Xô dù đã kí với CHXHCN VN năm 1978 Hiệp ước "toàn diện” mà năm 1979 vẫn án binh bất động mặc Trung Quốc hoành hành ở dọc biên giới phía Bắc; năm 1988 cũng không phản ứng gì khi Trung Quốc gây chiến ở Trường Sa. Xa hơn nữa Hiệp ước Pháp- Thanh 1887 thực dân Pháp cũng đã nhượng một phần lãnh thổ Việt Nam cho nhà Thanh để đổi lại sự tự do buôn bán.

Trở lại vấn đề Trường Sa, Trung Quốc mấy ngày này dùng kế "dương Đông kích Tây” cho tàu chiến, ngư dân, máy bay,…xâm nhập vào lãnh hải, không phận của Nhật Bản, Hàn Quốc nhằm đánh lạc hướng sự chú ý. Hơn nữa, mấy ngày qua tàu chiến Trung Quốc tăng cường đột biến, hoạt động ở vùng biển phía Đông quần đảo Trường Sa. Trung quốc cho tàu chiến gây hấn với tàu thăm dò của Philippines ngày 2/3 như là thuốc thử khả năng phản ứng, tính đoàn kết của khối ASEAN. Nên nhớ, đối với sự kiện này không một nước nào thuộc ASEAN, trong nhóm các nước đang hiện diện quân đội ở Trường Sa lên tiếng phản đối Trung Quốc ngoài Philippines. Điều này khiến Trung Quốc sẽ tiến thêm bước mới mạnh bạo hơn.

Việt Nam vừa Đại hội Đảng xong, đang trong quá trình sắp xếp, phân bố vị trí nhân sự- đây là thời điểm nhạy cảm để Trung Quốc sẽ thử "nắn gân”, hoặc gián tiếp xếp đặt nhân sự thân Trung Quốc qua việc tăng bầu không khí chiến tranh ở Trường Sa.


Các chiến sỹ hải quân Việt Nam ở Trường Sa sẵn sàng đánh trả quân xâm lược Trung Quốc
Để ý những ngày đầu tháng Ba này, báo chí Việt Nam không phải ngẫu nhiên mà đưa ra một loạt bài viết có tính kể tội Trung Quốc, khơi dậy tinh thần dân tộc quật cường chống giặc ngoại xâm. Đây là hiện tượng nhất quyết không bình thường! Hẳn rằng, Việt Nam đã dự đoán được vấn đề! Trong số những bài báo thổi bùng ngọn lửa yêu nước của thanh niên Việt Nam trước dã tâm thâm độc của Trung Quốc phải kể đến bài "Toan tính của Trung Quốc ở Biển Đông” đăng trên VN Net và "Lạng Sơn, những ngày tháng Hai” trên trang Thanh Niên.

Một sự kiện khác củng cố thêm cho giả thuyết Trung Quốc sẽ tấn công Trường Sa sắp tới, bởi lần đầu tiên, năm ngoái Trung Quôc công bố chính thức bản đồ "lưỡi bò” 9 vạch. Đây là việc làm mang tính chuẩn bị dư luận quốc tế và kích động tinh thần Đại Hán. Nếu không chiếm được các đảo ở Trường Sa thì cái "lưỡi bò” này không có điểm tựa, vô nghĩa và "vô duyên”! Bằng mọi giá không sớm thì muộn Trung Quốc sẽ tấn công Trường Sa. Đó là sự thật buồn mà bất cứ người Việt Nam nào cũng nên ý thức, không được mơ hồ.

Bối cảnh thế giới hôm nay, nhất là cách mạng hoa nhài đang lan tỏa ở Trung Đông và Bắc Phi khiến Trung Quốc lo sợ làn sóng biểu tình trong nước bùng phát. Để ngăn chặn các phong trào biểu tình đòi dân chủ có thể xảy ra, Trung Quốc sẽ sử dụng kế "vây Ngụy cứu Triệu”- tức là gây chiến ở Trường Sa để dập tắt phong trào dân chủ trong nước.

Việc liên quân Anh- Mỹ kiểu gì cũng sẽ can thiệp quân sự vào Libya nếu Đại tá Kaddafi không ra đi sẽ là cơ hội Trung Quốc đưa vấn đề Trường Sa ra đi đêm, mặc cả với Mỹ. Có thể Mỹ sẽ đồng ý cho Trung Quốc chiếm thêm một số đảo nữa ở Trường Sa, nhưng không được phép chiếm hết. Sự tranh chấp dai dẵng của các nước trong khu vực ở Biển Đông sẽ có lợi cho Mỹ. Ngay như trước khi Mỹ rút khỏi Việt Nam, Mỹ cũng đã tính xa cố tình làm ngơ cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa của Việt Nam, đơn giản đó là kế thâm hiểm của Henry Kissinger. Hoàng Sa, Trường Sa sẽ khiến cho Mỹ có giá và một lúc nào đó sẽ được mời đón trở lại Việt Nam không tốn một hòn tên, mũi đạn. Trong cuộc chơi mới, Mỹ sẽ khai thác tối đa tham vọng của Trung Quốc, để cho Trung Quốc gây chiến ở Trường Sa rồi mới xuất hiện trong vai "hiệp sĩ Biển Đông". Mỹ vừa gây được ảnh hưởng với Việt Nam, vừa biết được vũ khí, kỹ thuật quân sự của Trung Quốc.

Quyết bắn chìm, bắn cháy bất cứ tàu chiến nào của Trung Quốc tới gần.
Thêm một chi tiết khác cũng cố cho nhận định Trung Quốc tấn công Trường Sa vào ngày Cá tháng Tư, mới nghe thì cho là vớ vẩn nhưng ngẫm ra thấy cần nghiêm túc điều tra. Số là chuyện Cụ Rùa ăn thịt mèo chết. Đã có ai đặt ra câu hỏi, làm sao mà lại có con mèo đen to thế chết dưới hồ Gươm? Mèo đen rất quý, thịt ăn chữa bệnh, xương để nấu cao, ai người Việt Nam chẳng biết mà dại dột vứt xuống hồ. Chắc chắn có bàn tay "lạ” ném mèo đen xuống cho Cụ Rùa nhả gươm thần ra để đớp xác mèo chết. Như vậy là Cụ Rùa mất đề cao cảnh giác, tham ăn tục uống, quên nhiệm vụ giữ gươm báu chống giặc ngoại xâm. Cụ Rùa đã thoái hóa, biến chất! Ngày xưa chỉ nổi lên trao gươm và đòi gươm, nay thì bất cứ sự kiện nào, có tí màu là nổi lên chào mừng, thật mất tư cách. Ngoài ra, việc gián điệp làm nội ứng quẳng mèo đen xuống hồ Gươm đầu năm Mão nhằm lôi kéo nhân dân đổ xô chen chúc xem màn ruột, da mèo nổi lềnh bềnh mà quên đi sự hiện diện của Trung Quốc ở Biển Đông; quên đi thi hài các chiến sỹ hải quân Việt Nam bị Trung Quốc sát hại tháng Giêng 1974 và tháng Ba 1988 vẫn trôi dạt đâu đó trên biển; quên đi 6 ngư dân Quảng Ngãi gần 3 tháng nay vẫn biệt tăm vô tích kể từ lần cuối cùng đươc thấy đang nhặt rong gần quần đảo Hoàng Sa, điều mà đáng ra mỗi ngày báo chí hay truyền hình ít nhất phải nhắc lại một lần