Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận Phiếm luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bình luận Phiếm luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

NƠI NÀO DƠ BẨN NHẤT


Thế mới biết vi khuẩn có mặt “nhan nhản” ở khắp nơi nhưng chúng ta không nhìn thấy được mà thôi.
1. Tiền:
Có một số lượng lớn vi khuẩn trên những tờ tiền chúng ta tiêu hàng ngày mà bạn không thể tưởng tượng ra nổi. Theo kết quả ghi nhận được tại Mỹ, người ta tìm thấy đến 135.000 con vi khuẩn trên tờ 1$ và ước chừng khoảng 126.000 con trên những tờ tiền khác.
2. Công tắc đèn:
Việc bật tắt đèn đơn giản là thế, chỉ có chạm vào một lát thôi nhưng ở những chỗ công cộng thì trung bình mỗi năm có đến hàng triệu người chạm vào đã khiến nó trở thành một trong những vật dụng hàng ngày bẩn nhất. Ước tính sơ sơ thôi đã có khoảng 217 con vi khuẩn/6,45 cm2 của chiếc công tắc.
3. Bàn phím máy tính:
Máy tính giờ là vật dụng không thể thiếu được trong cuộc sống của nhiều người và chiếc bàn phím đồng hành với nó thì lại là thứ vật dụng ẩn họa mối nguy hiểm về vệ sinh rất lớn. Trong nghiên cứu từ một nhóm khách hàng Anh vào năm 2009, 33 chiếc bàn phím đã được lấy mẫu ngẫu nhiên và 4 trong số đó đuợc khẳng định là gây nguy hại cho sức khỏe. Một cái được phát hiện là có nhiều vi khuẩn hơn cả ở một chiếc bồn cầu vệ sinh.
4. Điện thoại di động:
Một nghiên cứu tại Vương quốc Anh đã chứng tỏ rằng điện thoại di động là một ổ vi khuẩn với hàng ngàn con trú ngụ. Việc tay và mặt tiếp xúc thường xuyên với di động là cách nhanh nhất phát tán chúng và truyền bệnh cho chúng ta. Nếu muốn giảm thiểu nguy cơ, bạn có lẽ nên tính đến việc dán một lớp phủ trên mặt màn hình để hạn chế tối đa những tiếp xúc trực tiếp.
5. Bàn cầu vệ sinh:
Dù nhìn trắng trẻo, bóng bẩy và sạch sẽ đến đâu thì đây vẫn là nơi chứa đủ loại virus, vi khuẩn và bệnh dịch. Thống kê cho thấy có khoảng 295 vi khuẩn trên vài cm2 của một chiếc bàn cầu vệ sinh, còn số vi khuẩn trên một chiếc bồn cầu thì còn kinh khủng hơn nhiều lần với gần 3,2 triệu vi khuẩn và tình hình rất “đáng lo ngại”, đặc biệt là tại những địa điểm vệ sinh công cộng.
6. Giỏ hàng ở siêu thị
Nghiên cứu tại trường đại học Arizona phát hiện ra rằng những chiếc xe đẩy và giỏ hàng tại siêu thị còn “bẩn” hơn rất nhiều lần so với những chỗ như điện thoại công cộng, thang cuốn, đặc biệt là trên chiếc tay cầm. Với số khách “đếm không xuể” chỉ trong một ngày ở siêu thị là cũng đủ để biến nó thành một ổ vi trùng rồi.
7. Điều khiển:
Với những thường xuyên dán mắt vào chiếc tivi thì điều khiển là vật dụng không thể thiếu và độ bẩn của nó sẽ làm bạn phải ngán ngẩm. Không chỉ có vậy, theo một số báo cáo cho biết, những vi khuẩn đặc biệt nguy hiểm như siêu khuẩn MRSA (gây suy yếu hệ miễn dịch, dẫn đến kháng thuốc), VRE (khuẩn cầu ruột) hay cả SARS có thể dễ dàng truyền nhiễm chỉ bằng việc chạm vào chiếc điều khiển. Nghe thôi cũng đã đủ khiếp đảm rồi nhỉ.
8. Bồn tắm:
Bồn tắm là nơi chứa rất nhiều vi khuẩn độc hại mà lại thường không được chú ý tới. Nó có thể là nguyên nhân gây ra rất nhiều bệnh như nhiễm trùng tụ cầu khuẩn, đường tiết niệu, viêm phổi, nhiễm trùng máu hay một số bệnh về da. Những loại vi khuẩn tìm thấy ở gần đường ống của bồn tắm còn bẩn hơn rất nhiều lần vi khuẩn tìm thấy trong nhà vệ sinh. Bạn có thể làm giảm thiểu tối đa nguy cơ nhiễm bệnh cho chính mình và người thân bằng cách chăm làm sạch bồn tắm một tuần một lần.
9. Bồn rửa nhà bếp:
Trái ngược hẳn với quan điểm phổ biến, nhà bếp mới thực sự là nơi bẩn nhất trong nhà của bạn. Người ta tìm thấy những hơn 500.000 vi khuẩn trong khoảng vài cm2 của chiếc bồn rửa bát là cũng đủ để bạn tưởng tượng ra mức độ kinh khủng của những chỗ còn lại. Và nếu để bếp quá bẩn thỉu thì thức ăn nấu ra chẳng còn thơm ngon nữa mà chỉ tổ “rước bệnh” vào người mà thôi.
10. Miếng rửa chén bát:
Chức quán quân cho danh hiệu “ bẩn” đáng ngạc nhiên thay lại thuộc về miếng bọt biển bé xinh mà chúng ta hay dùng để rửa bát, lau chùi này. Đơn giản vì khi dùng nó để lau rửa bát đĩa, nhà bếp thì nó đã lấy hết những vết bẩn và vi khuẩn bám trên đó. Thêm nữa, đặc biệt với rất nhiều lỗ nhỏ làm thấm hút chất bẩn và nước nhanh chóng, tạo điều kiện cho vi khuẩn sinh sôi và rất khó để khử trùng hoàn toàn.
Theo một số liệu nghiên cứu, trên miếng rửa chén có thể có tới gần 20 triệu vi khuẩn hiện diện.
TỔNG HỢP

Điều gì xảy ra trên internet trong 60 giây?


Ngay khi bạn dành một phút đọc bản tin này thì trong thời gian đó có hơn 6.600 bức ảnh được tải lên Flickr, khoảng 70 tên miền mới được đăng kí, 694.445 câu lệnh truy vấn tới bộ máy tìm kiếm trực tuyến Google... Đây là những gì xảy ra trên mạng internet mỗi phút.

Bảng thống kê các số liệu trực quan - Ảnh: MSNBC
Theo MSNBC, bảng thông tin trực quan thể hiện qua bức ảnh thống kê số liệu cho thấy cứ mỗi 60 giây có một lượng dữ liệu số được tải lên mạng:
- 694.445 câu lệnh truy vấn tới bộ máy tìm kiếm trực tuyến Google.
- 6.600 bức ảnh tải lên Flickr của Yahoo.
- 600 video với tổng thời lượng 25 giờ được tải lên trang chia sẻ video Youtube.
- 695.000 cập nhật trạng thái, 79.364 bài viết và 510.040 bình luận được chia sẻ trên mạng xã hội Facebook.
- 320 tài khoản mới và 98.000 mẫu tin được đăng trên mạng xã hội Twitter.
- 70 tên miền mới được đăng kí.
- 168 triệu email được gởi.
- Hơn 13.000 lượt tải về ứng dụng cho iPhone.
- 20.000 bài viết được đăng trên blog dưới nền tảng Tumblr.
- Trình duyệt Firefox được tải về hơn 1.700 lượt.
- 50 lần tải về cho mã nguồn mở của nền WordPress và 125 lần cho plugin WordPress.
- 40 câu hỏi mới được yêu cầu trên Yahoo Answer.
- 370.000 phút thoại được thực hiện trên Skype.
Tiểu Khương

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Những Mầm Đại Loạn_Lê Nguyên Hồng








 Loạn lạc xảy ra trong một đất nước, phản ánh sự khủng hoảng của một thể chế, đế chế, triều đại, hay chế độ. Đại loạn là khi quốc gia đó mất kiểm soát và mất cân bằng trong trật tự xã hội, quan chức tác trách, pháp luật lỏng lẻo bất minh, lòng dân không phục, nạn cướp bóc hoành hành. Các chuẩn mực đạo đức xã hội bị bào mòn thoái hóa, biến dị. Dân nghèo trỗi dậy, giặc ngoài nhòm ngó vv…
Loạn lạc xảy ra trong một đất nước, phản ánh sự khủng hoảng của một thể chế, đế chế, triều đại, hay chế độ. Đại loạn là khi quốc gia đó mất kiểm soát và mất cân bằng trong trật tự xã hội, quan chức tác trách, pháp luật lỏng lẻo bất minh, lòng dân không phục, nạn cướp bóc hoành hành. Các chuẩn mực đạo đức xã hội bị bào mòn thoái hóa, biến dị. Dân nghèo trỗi dậy, giặc ngoài nhòm ngó vv…

Nước Việt Nam, hàng ngàn năm qua luôn phát triển theo một quy luật có dạng đồ thị hình sin: Thịnh – Suy => Suy – Thịnh. Hiện nay nó đang đi xuống dốc với tốc độ khủng khiếp, mang trong mình sự loạn lạc khôn cùng, thể hiện sự suy tàn nghiêm trọng của thể chế Độc tài Cộng sản. Đại loạn nay đã bắt đầu vượt qua giai đoạn “mầm” và phát triển thành “cây”, có lẽ phải gọi mối nguy hiểm khôn lường ấy là “cây đại loạn”…

Đại loạn ở Việt Nam không còn là nguy cơ, nó đã gõ cửa chế độ, len lỏi vào từng ngôi làng, từng ngõ xóm, từng con phố, góc chợ, cuối đường. Đại loạn luôn sẵn sàng cướp đi miếng cơm của bác dân cày, sẵn sàng cướp đi tuổi thơ của em bé, sẵn sàng phá tan hạnh phúc của mọi gia đình. Chúng ta cùng tìm hiểu xem ác thần Đại loạn đang hoành hành ở Việt Nam như thế nào?

Loạn mua quan bán chức:

Có lẽ còn trắng trợn hơn cả thời Phong kiến, nạn mua quan bán chức trong xã hội Việt Nam từ mấy chục năm nay đã tồn tại và phát triển như một thứ bệnh dịch kháng thuốc. Trước đây là chuyện đút lót thông qua quà biếu. Nay thì là chuyện ăn chia hẳn hoi, rành mạch, ví dụ: Để được chuyển sang làm cảnh sát giao thông, một viên công an bình thường sẽ phải chung chi khoảng từ 1 đến 2 trăm triệu đồng cho cấp trên. Muốn được lên chức bí thư, chủ tịch huyện, một viên trưởng phòng sẽ phải chi khoảng 500 triệu trở lên. Chức chủ tịch, bí thư tỉnh, thành phố (vùng núi) là 1 đến 3 tỉ, tùy theo vị trí chức vụ người đó đang ngồi, còn những chức vụ này ở vùng đồng bằng thì cần phải chạy với khoản tiền lớn hơn. Cấp thứ trưởng, bộ trưởng thì vô cùng, tùy theo túi tiền của kẻ mua và mối quan hệ thân tình gần gũi của người bán. Theo những thông tin truyền miệng rò rỉ từ người nhà của một số ủy viên trung ương Đảng Cộng Sản, để leo lên được chức phó thủ tướng, một ông bộ trưởng nọ đã phải chi 2 triệu USD. Còn một bộ trưởng khác thì đã chi hơn 800 ngàn USD“Báo cáo của các cơ quan Nhà nước đã thừa nhận có hiện tượng “chạy” chức, “chạy” quyền, “chạy” tội, “chạy” dự án, “chạy” bằng cấp, “chạy” khen thưởng và kể cả chạy tuổi nữa” (Phát biểu của Lê Văn Cuông – Đại biểu Quốc hội tỉnh Thanh Hóa khóa 12)

Loạn văn bản pháp luật:

Riêng Quốc hội, Chính phủ Việt Nam và các bộ chủ quản qua các nhiệm kỳ, đã ban hành và ký duyệt hàng chục ngàn văn bản pháp luật và quy phạm pháp luật. Đối với Chính phủ thì theo Vụ pháp luật của Văn phòng Chính phủ “để đẩy nhanh tiến độ ban hành các văn bản quy định chi tiết như kế hoạch đã đăng ký, cần tiếp tục thực hiện nghiêm Chỉ thị số 31/2006/CT-TTg ngày 25/8/2006 của Thủ tướng Chính phủ về đẩy mạnh công tác soạn thảo và ban hành văn bản quy định chi tiết, hướng dẫn thi hành luật, pháp lệnh; thường xuyên báo cáo Thủ tướng hoặc Phó Thủ tướng được phân công chỉ đạo về tình hình soạn thảo văn bản”. Cũng theo thông tin từ Vụ này thì “tính đến thời điểm đầu năm 2011, các luật do Quốc hội thông qua chỉ riêng năm 2010 đã có hiệu lực như: Luật các tổ chức tín dụng, Luật khám bệnh, chữa bệnh, Luật nuôi con nuôi, Luật sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả,... Như vậy, trong thời gian tới các cơ quan quản lý cần ban hành khoảng 90 văn bản quy định chi tiết cho các Luật đã có hiệu lực”…

Nói một cách ngắn gọn là Việt Nam hiện nay đang có một rừng luật, thậm chí người ban hành nó cũng không thể nào nhớ nổi tên của các luật mà mình đã ký. Và tốc độ “sản xuất luật” của Quốc hội và Chính phủ luôn được đẩy mạnh. Nhưng thực tế nếu tiến hành điều tra lại, thì rừng luật nói trên đã đi vào cuộc sống như thế nào? Lấy ví dụ vụ Vinashin thất thoát do tham nhũng lãng phí 1 trăm ngàn tỉ, được thanh tra tới 11 lần ở cấp nhà nước nhưng không phát hiện được sai phạm, đến nay vẫn không thể quy trách nhiệm quản lý thuộc về ai. Gần đây nhất là vụ chìm tàu Dìn Ký, làm 16 người chết, sau khi họp đi họp lại ở cấp tỉnh Bình Dương và thành phố Biên Hòa, vẫn không biết ai, cơ quan nào phải chịu trách nhiệm. Mặc dù Dìn Ký hoạt động không phép nhiều năm nay…

Loạn giao thông:

Giao thông vốn được coi như mạch máu của đất nước, nhưng những “mạch máu” này ở Việt Nam rất hẹp và chỉ chiếm tỉ lệ khoảng dưới 10% mặt bằng đô thị, có nơi là dưới 5%. Trong khi đó tỉ lệ mặt bằng dành cho giao thông trung bình của các đô thị hiện đại lại cần ít nhất là 20% diện tích mặt bằng đô thị. Vì vậy nạn tắc đường thường xuyên xảy ra trầm trọng tại Hà Nội và Sài Gòn là điều không tránh khỏi. Bên cạnh đó luật lệ giao thông không được tôn trọng, vì bản thân các luật này có nhiều điểm bất hợp lý, phản khoa học, cộng thêm ý thức người tham gia giao thông yếu kém, đã tạo nên một trạng thái giao thông hỗn loạn, gây hậu quả lớn là ách tắc giao thông ở khu vực đô thị và thường xảy ra tai nạn thảm khốc ở các cung đường liên tỉnh. Người dân bước chân ra khỏi nhà là như đi vào một trận đánh mà mình nắm chắc phần thua. Cứ đi ra đường an toàn trở về nhà đã là một may mắn tuyệt vời…

Loạn hàng Tầu, hàng giả, hàng nhái, hàng kém phẩm chất:

Theo tạp chí Công Nghiệp Việt Nam, số ra ngày 18/10/2010, có tới 50% đồ kỹ thuật số, 60% số phụ tùng ô tô, 72% đồ may mặc, giầy dép, túi xách mang nhãn hiệu nổi tiếng, 71% đĩa DVD, thẻ nhớ... là hàng giả lưu thông công khai tại Việt Nam (số liệu này chắc chắn là còn khiêm tốn). Trong 100% các gia đình ở Việt Nam đều có sự hiện diện của hàng Tầu, từ xe máy, quạt, điện thoại, và nhiều hàng gia dụng khác. Điều đáng nói là ngoài việc hàng Tầu có chất lượng kém, thì nó phần lớn đều là hàng buôn lậu, làm thất thoát nguồn thu thuế của quốc gia. Hàng hóa của Tầu đã thực sự khuynh loát thị trường tiêu dùng Việt Nam, đặc biệt là sự độc hại thì không có một cơ quan nào có thể kiểm định. Đây là một hiểm họa lâu dài cho sức khỏe người tiêu dùng Việt Nam.

Loạn băng đảng, chém giết:

Chưa bao giờ nạn chém giết, cướp bóc, lại kinh hoàng như hiện nay ở Việt Nam. Có người nói “ở Việt Nam mạng người không bằng mạng chó”, quả có hơi ngoa dụ, nhưng hoàn toàn phản ánh rất đúng thực tại. Chuyện cướp tiệm vàng, trộm ô tô xe máy, đuổi chém người cả trong các bệnh viện như phim hành động Holywood là chuyện thường xuyên xảy ra. Hiện nay chuyện các băng đảng giang hồ dàn trận chiến với hàng chục đến vài chục người có hung khí lạnh và nóng trong tay, sẵn sàng tàn sát nhau như thời trung cổ là chuyện không còn xa lạ gì nữa. Ra đường đồng nghĩa với sự không an toàn, đó là cách giải thích vì sao người dân lại ngán tham gia giao thông là như vậy…

Loạn chiến tranh:

Nếu liệt kê đầy đủ các mầm loạn ở Việt Nam thì còn phải tốn giấy mực nhiều, như loạn chuẩn văn hóa, loạn chuẩn giáo dục, loạn bằng giả, loạn cò dịch vụ, loạn thu phí vv... Nhưng có lẽ loạn chiến tranh là đại loạn lớn nhất đang rình rập non sông Việt Nam. Với những tuyên bố hiếu chiến, thể hiện tham vọng Biển Đông, Trung Quốc đã khơi mào những đụng độ trên biển bằng hàng loạt những vụ gây hấn và xâm phạm chủ quyền nghiêm trọng. Ngoài ý đồ bành trướng thường thấy ở các nước lớn, cũng là điều tất nhiên và tự nhiên. Một yếu tố quan trọng khiến Trung Quốc được đà lấn tới, đó là Việt Nam tỏ ra dè dặt tới mức đớn hèn trong cách hành xử trên bình diện ngoại giao, nhất là cách giấu nhẹm các vụ ngư dân và hải quân Việt Nam bị Trung Quốc tấn công trên Biển Đông trong nhiều năm qua. Đây là biểu hiện tâm lý sợ hãi của con mồi trước kẻ đi săn. Nắm được tâm lý này cho nên Trung Quốc càng lấn tới. Nếu Việt Nam đã là một nước giàu mạnh thì họ sẽ không dám khinh xuất như vậy.

Chiến tranh biển, và có thể là cả trên bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ xảy ra, nếu quốc tế không kịp can thiệp. Biển Đông đang nóng lên từng ngày với các vụ diễn tập quân sự, tàu chiến tăng cường. Đây thường là dấu hiệu dạo đầu cho mỗi cuộc chiến.

Nếu chiến tranh xảy ra, những sự rối ren loạn lạc trong nước sẽ nhân cơ hội gia tăng. Người dân sẽ rút tiền tại các ngân hàng, mua vàng tích trữ, giao dịch tiền tệ sẽ ngưng trệ lưu thông, loạn càng thêm loạn. Xét cho cùng, vì là nước nghèo, nước yếu cho nên Việt Nam lúc nào cũng trong tình trạng đứng giữa ngã ba đường, không biết đi đâu về đâu. Để đất nước đói nghèo, để xảy ra loạn lạc, không cứng rắn và cương quyết từ đầu trên Biển Đông, đó đều là trách nhiệm của những người đã và đang nắm quyền đất nước. Họ sẽ làm gì? Liệu họ có dám thẳng thắn nhìn nhận là, để xảy ra cơ sự này chính do bởi họ?

Đại loạn là điều tất yếu:

Vụ việc hơn 300 người dân nghèo tấn công mỏ vàng Bồng Miêu lúc 2 giờ sáng ngày 4/6/2011 cướp hàng chục tấn quặng vàng và dùng đá, dùi cui, dao rựa, đập bể kính xe, đánh toác đầu bảo vệ mỏ vàng. Rồi ngày 25/05/2011 khoảng hơn 30 người dân đã tấn công trạm kiểm lâm Xuyên Á. Hoặc ngày 12/04/2011 hàng trăm người dân đã tấn công trạm liểm lâm Thanh Chương – Nghệ An vv.., là những ví dụ cho thấy nỗi bức xúc của người dân lành, do đói khát thiếu thốn, do bất mãn với chính sách bất công của nhà nước, do căm ghét cán bộ công quyền lộng hành, đã buộc phải bùng phát thành bạo lực.

Đại loạn là điều tất yếu! Khi guồng máy cầm quyền tỏ ra yếu kém, bất lực, tham nhũng, hách dịch cửa quyền, “hèn với giặc, ác với dân”. Khi hố sâu giai cấp giữa quan chức và người dân lao động ngày càng lớn. Khi pháp luật bất công và bất minh. Khi mâu thuẫn giàu nghèo gia tăng. Khi các băng nhóm tội phạm hình sự được sự bảo kê của các cán bộ thừa hành pháp luật. Khi người dân nghèo không có việc làm. Khi cái đói hành hạ. Khi giặc ngoài ngấp nghé giang sơn. Tất cả những yếu tố đó sẽ làm nên đại loạn…

Lê Nguyên Hồng

http://lenguyenhong.blogspot.com

( Dương Thị Hường chuyển )

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Tuổi Già… Ai sẽ là “tôi” cho tôi ?


Ảnh sưu tầm
Tôi là một người sống độc thân (và không có con), năm nay tôi 50 tuổi. Tôi sinh sống ở Virginia thuộc Hoa Thịnh Ðốn, sức khỏe đầy đủ và tôi có một việc làm vững chắc. Tôi có một người cha 85 tuổi, sống tại Houston , Texas .
Ôi bao dặm đường xa cách. Từ ngày mẹ tôi mất cha tôi sống một mình, ông không chịu rời căn nhà với những năm tháng của quá khứ và tôi không thể bỏ việc để dọn về nhà cha. Mùa Xuân năm ngoái cha tôi bị ngã bể xương hông và dập một bên sườn. Bây giờ cha tôi phải vào viện dưỡng lão dành cho người già ốm yếu và cha tôi được xếp vào danh sách phải săn sóc đủ một vòng tròn của chiếc đồng hồ treo trong phòng ông. Từ ăn uống, nằm ngồi, đi đứng, làm vệ sinh, nhất nhất điều có y tá. Cái điều đáng buồn là trong khi nhận tất cả phục dịch cho thân thể thì đầu óc của cha tôi vẫn còn cái minh mẫn của một ông giáo sư dậy toán cách đây mấy chục năm.
Tôi không thể thường xuyên bỏ công việc để đi xuống thăm cha, nhưng mỗi ngày tôi phải điện thoại, điện thư liên lạc với bác sĩ, dược sĩ, y tá và những người săn sóc cho cha tôi tại viện dưỡng lão. Tôi cố gắng thu xếp để mỗi hai tháng đến với cha tôi một cái cuối tuần, và mỗi năm về một tuần vacation vào dịp lễ Tạ Ơn hay Giáng Sinh. Tôi biết là cha tôi rất mừng mỗi lần thấy con đến thăm. Cái ánh mắt của cha tôi khi nhìn tôi chào ra về bao giờ cũng theo tôi suốt chuyến bay. Hôm nay cũng thế, khi ngửa cổ ra sau ghế để tìm một giấc ngủ ngắn trên phi cơ, tôi nhìn rất rõ lại hai con mắt của cha tôi. Bất giác tôi tự hỏi “Khi tôi vào tuổi già yếu. Ai sẽ là ‘TÔI’ để tới lui săn sóc hỏi han tôi thường xuyên?”.
Một người độc thân không có anh chị em và những người già không có con, những người có con sống không cùng một tiểu bang, hay xa hơn nữa ở tận một quốc gia khác thì sẽ rơi vào hoàn cảnh nào khi tuổi già lặn xuống như mặt trời lặn trên biển (bạn đã ngắm mặt trời lặn trên biển bao giờ chưa? Nó mất vào nước nhanh vô cùng).
Cái thùng thư ba, bốn ngày không có người lấy, hay đống báo thành chồng trước hiên nhà, cỏ không cắt, lá không cào, các cửa sổ không mở là dấu hiệu cho hàng xóm biết nên báo cho cảnh sát vì chủ nhân trong căn nhà đó ở một mình và là một người già.
Nỗi lo âu của một người không có thân bằng quyến thuộc ở gần lúc tuổi già không phải là nỗi lo âu “quá đáng”. Ðó là một điều chúng ta nên nghĩ đến khi còn có thể tìm hiểu và thu xếp cho chính mình.
Bà Barbara Gordon có mẹ già 92 tuổi sống ở Florida, trong khi bà làm việc ở New York bà đã đặt ra câu hỏi “Who will be ME for me.” Bà đem câu hỏi đó hỏi những người bạn độc thân như bà, không con hay có con tản mác mười phương, họ cùng nhau bàn bạc, đặt ra những câu hỏi cho tuổi già:
- Tôi sẽ sống ở đâu?
- Tôi sẽ sống như thế nào?
- Tôi có đủ tiền không?
- Ai sẽ săn sóc tôi nếu tôi mất khả năng hoạt động?
- Nếu tôi ngã (lúc già yếu) nằm dưới đất hai, ba ngày thì sao?
- Một ngày nào đó liệu tôi có phải rời căn nhà tôi đang ở ?
Những câu hỏi trên đưa đến những câu trả lời khác nhau mà câu nào cũng rất mơ hồ. Cuối cùng họ đi đến kết luận: Cái cách mình đang sống bây giờ sẽ ảnh hưởng rất nhiều vào đời sống của mình lúc về già.
Họ làm cái danh sách sau đây như một kim chỉ nam.
1.”Có bạn bè ở mọi lứa tuổi.”
Ðừng bao giờ nghĩ mình chỉ có thể thân với những người cùng lứa tuổi hay cùng hoàn cảnh như mình. Ðồng ý là họ hiểu mình hơn nhưng đồng thời cũng chỉ nghe những than thở của nhau, không có gì mới lạ. Giao thiệp với những người trẻ hơn mình cũng trẻ lại với cách suy nghĩ và ứng xử với đời sống “Mới” này. Giao thiệp với người già hơn mình để được hưởng sự khôn ngoan của họ.
2.”Kết thân với hàng xóm.”
Chắc bạn không muốn ngã xuống sàn nhà, nằm dưới đất hai ngày rồi mà không có ai đến vực lên. Một tiếng gọi cửa của hàng xóm có khi cứu được sinh mệnh của bạn đấy. Chạy qua chạy lại nhà hàng xóm lúc còn khỏe là một điều rất nên làm. Có hàng xóm tin và thân nhau còn giao cho cả chìa khóa nhà nữa. Người lớn tuổi đâu còn sợ mất mát gì về vật chất, cái quý nhất chính là bản thân mình thôi. Nếu hai gia đình cùng trẻ cùng có con nhỏ ở cạnh nhau mà thân thiện được là một điều rất quý. Tránh được rất nhiều va chạm về con cái và hữu ích cho nhau khi về già.
3.”Một bác sĩ thân thiện và có lương tâm” rất cần.
Ông bác sĩ này phải là một người sẵn sàng cho bạn khi bạn cần tới. Một người không bao giờ từ chối cắt nghĩa một câu hỏi xem ra không được chính xác mấy của bạn. (Những câu hỏi không có kinh nghiệm gì của người trẻ tuổi và quá lẩm cẩm của người già.)
4. “Dược sĩ trẻ hơn mình nhiều tuổi.”
Mua thuốc với những người này, bạn được họ cắt nghĩa rõ ràng và thân thiện hơn. Người bệnh ở lứa tuổi nào cũng cần những dược sĩ trẻ trung.
5. “Tiêu ít, để dành nhiều.”
Người trẻ để dành cho ngày mai. Người già để dành cho hậu sự.
Cần kiệm luôn luôn là một đức tính.
6. “Ăn uống cẩn thận hơn.”
Thức ăn luôn luôn là một nguyên nhân chính cho sức khỏe. Người dân nước nào cũng tự hào về văn hóa ẩm thực của nước họ. Nhưng cái bao tử của cả bàn dân thiên hạ chỉ muốn tiêu thụ những thức ăn nhẹ nhàng, ít dầu mỡ và bổ dưỡng. Bạn cứ lắng nghe xem cơ thể bạn phản ứng thế nào sau mỗi bữa ăn khác nhau, thì bạn sẽ hiểu ngay nó muốn nói điều gì.
7. “Thể thao nhiều hơn”
Ai cũng biết cơ thể cần vận động thì mới khỏe mạnh và đầu óc mới minh mẫn. Cứ cả ngày ngồi gõ cọc cọc (như chính tôi đây) ở máy vi tính, hay xem phim bộ như phần đông người Việt lớn tuổi, chắc chắn là không đúng rồi. Hãy đứng lên. Người trẻ có thể thao của người trẻ, người lớn tuổi có những sinh hoạt thể thao cho tuổi của mình. Nếu không đi xa được thì loanh quanh trong khu xóm, hoặc vung tay, khua chân ngay trong nhà mình. Ðừng ngồi yên một chỗ. Chim chóc ngoài vườn đang gọi bạn.
8. Ngay bây giờ phải là “MÌNH”.
Có người đặt câu hỏi: “Ai thương tôi nhất”
Câu trả lời: “Mình thương chính mình nhất” Vì chồng, (vợ) hay con mình cũng không thương mình bằng chính mình thương mình. Chồng, (vợ) hay con không thể chịu trách nhiệm về thân thể bạn được. Họ chỉ chia sẻ một phần nào.
Nếu bây giờ bạn thực hiện được những điều trên thì khi về già chính bạn đã lo được cho bạn khá nhiều. Vì có ai đó, không phải bà con mình (người bạn hàng xóm) sẽ nhắc cho bạn “Tối nay lúc 9:00 giờ có mục đọc truyện của đài phát thanh (tiếng Việt) hay lắm”. Hoặc: “Ngày mai Chủ Nhật bà có đi chùa không? Sẽ có xe đón đấy.”
tmt