Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Cơn bão trong tách trà - Sự tĩnh lặng (Jaku)

Cơn bão trong tách trà - Sự tĩnh lặng (Jaku)


Đặng Thanh Chi (danlambao) - Những người bạn đồng hành mới của tôi và cá nhân tôi, là những người từng tham gia đảng phái đấu tranh cho tự do dân chủ.  Nay nhìn lại chặng đường đã qua, mỗi người chúng tôi đều mang những vết thương riêng.  Chúng tôi nhận thức rằng lý tưởng phụng sự quê hương có thể theo đuổi nhưng không nhất thiết phải lệ thuộc vào một đảng phái nào.  Phong trào Otpor lật đổ nhà cầm quyền Milosevic ở Serbia và phong trào 6 tháng 4 của Ai Cập đã đưa cuộc cách mạng đến thành công là những ví dụ điển hình.  Họ đều là những tập hợp yêu nước nhưng hoạt động phi đảng phái...


*

Tĩnh lặng là một yếu tố cần thiết khác được xem trọng trong trà đạo.  Giữa cuộc sống bận rộn ồn ào, thế giới của trà đạo cho ta một nơi chốn và sự kỷ luật cần thiết để tìm lại chính ta.  Tuy thế, sự tĩnh lặng trong trà đạo không đơn giản chỉ là một khoảnh khắc tạm nghỉ ngơi từ các lo toan, hay một sự yên tĩnh tạm thời để sau đó, ta lại quay cuồng với đời sống thường nhật của mình.  Những thiền gia, và những nhà thực hành trà đạo, nỗ lực hằng ngày để biến sự tĩnh lặng này trở thành nền tảng trọng yếu luôn luôn trong đời sống của họ.  “Jaku” là một từ của nhà Phật, tạm dịch là “an cư”.  Từ này thường được dùng để nói lên ý niệm “nirvana”.  Chỉ khi nào chúng ta có được sự “tĩnh lặng” trong tâm hồn, chúng ta mới thổi tan được những xúc cảm, những nhiệt tình, đôi khi làm chúng ta bịt mắt trước dữ kiện khó chấp nhận, bịt tai trước lời thật khó nghe và chối bỏ sự thật không muốn biết.  Chỉ với cái tâm tĩnh lặng, thành kiến được gạt bỏ, thì ta mới có thể thức tỉnh trước lẽ phải và sự thật. 

Trong sách Lotus Sutra có câu chuyện: có người cha gọi các con mình đang tranh chấp, hãy thoát ra căn nhà đang bốc lửa, để đến bờ an toàn.  Căn nhà bốc cháy tượng trưng cho sự hiện hữu đau đớn của sự thiếu hiểu biết và những ràng buộc ích kỷ, tị hiềm cá nhân.  Có biết bao xung đột, phiền muộn, tranh cãi đã xẩy ra chỉ vì những dẫn giải, diễn dịch khởi đi từ sự thiếu hiểu biết dữ kiện chính xác ?  Và do thiếu nỗ lực kiểm chứng, đối chiếu nguồn tin ? 

Ác quỷ một hôm đi dạo cùng bạn hắn.  Cả hai nhìn thấy phía trước, có người đang dừng lại, lượm lên vật gì rơi bên lề đường.  Bạn của ác quỷ hỏi: “hắn ta lượm được gì thế ?” Ác quỷ trả lời: “một mảnh sự thật”.  Người bạn hỏi tiếp “Thế điều ấy có làm anh lo lắng không ?” “Không, ác quỷ trả lời, tôi sẽ để hắn tạo ra sự thật từ đấy và tin tưởng rằng đấy là toàn bộ sự thật!”.  

Chúng ta là những người quan tâm đi tìm sự thật về tình trạng đất nước mình.  Chúng ta muốn tìm ra tận căn nguyên của lý do vì đâu đất nước vẫn không thể phát triển, vẫn chưa có tự do, dân chủ, công bằng xã hội.  Hơn ai hết, chúng ta không thể chấp nhận những thủ thuật che dấu sự thật của những kẻ lãnh đạo đất nước.  Thậm chí cả những tổ chức, đảng phái đấu tranh cho công bằng dân chủ, nhưng hành xử thiếu dân chủ, biết khôn khéo viện dẫn cho những quyết định sai lầm, hoặc che dấu những sự thật bất lợi cho lãnh đạo.  Điều đáng buồn là vẫn có những đảng viên lẩn tránh sự thật, không dám tìm hiểu tất cả dữ kiện và chấp nhận tin vào những gì lãnh đạo tuyên bố, dù chính họ biết lãnh đạo đã không dám đối chất thẳng thắn mặt đối mặt với những ai biết quá rõ sự thật.  Những “mảnh vụn” gọi là “sự thật” mà lãnh đạo cố ý cho rơi vương vãi mỗi nơi một ít, mỗi chỗ một khác đã được không ít đảng viên tự chấp nhận “góp nhặt” để tự mình hài lòng rằng đấy là “toàn bộ sự thật”.

Những người bạn đồng hành mới của tôi và cá nhân tôi, là những người từng tham gia đảng phái tranh đấu cho tự do dân chủ.  Nay nhìn lại chặng đường đã qua, mỗi người chúng tôi đều mang những vết thương riêng.  Chúng tôi nhận thức rằng lý tưởng phụng sự quê hương có thể theo đuổi nhưng không nhất thiết phải lệ thuộc vào một đảng phái nào.  Phong trào Otpor lật đổ nhà cầm quyền Milosevic ở Serbia và phong trào 6 tháng 4 của Ai Cập đã đưa cuộc cách mạng đến thành công là những ví dụ điển hình.  Họ đều là những tập hợp yêu nước nhưng quyết định hoạt động độc lập, phi đảng phái.

Những nhà thực hành trà đạo xem lối đi roji là nơi họ bỏ lại những va chạm, những rối rắm của thế giới bình thường, của căn nhà đang bốc lửa vì sự u mê, thiếu hiểu biết. Biết bao người chọn trụ bên này bờ của thành kiến, của sự chủ quan, của ảnh hưởng phe nhóm, nên vẫn mê mải giữa giòng, không biết chọn thế đứng bên này hay bờ bên kia ?  Tôi vẫn đang cố gắng mỗi một ngày để tự mình giải thoát khỏi căn nhà bốc lửa ấy.  Tôi nỗ lực để không còn bị ảnh hưởng và phiền não, giận dữ vì những “mảnh” sự thật mà tôi đã từng “lượm lặt” trên đường và đã trót từng tin tưởng.

danlambaovn.blogspot.com

*

Phần trước:
Cơn bão trong tách trà - Sự tinh khiết (Sei)

Phần tiếp:    
Cơn bão trong tách trà - Sự hoang tàn (Wabi)

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Dân tộc đang hồi sinh


(Thư gửi GS Nguyễn Huệ Chi và Ban điều hành trang BVN)
Thái Hữu Tình
Thưa Giáo sư Nguyễn Huệ Chi cùng Ban điều hành trang mạng Bauxite Việt Nam.
Cách đây chưa lâu, những trí thức lo lắng cho Dân trí và Văn hóa của Dân tộc đều nhận thấy tình trạng vô cảm và mất gốc trong xã hội. Một Dân tộc đã đến độ vô cảm và mất gốc thì coi như một Dân tộc chết, chỉ còn chờ kẻ cướp nước xông vào khiêng đi hoặc kẻ bán nước ký giấy bán “cái roẹt” là xong. Và đúng là kẻ xâm lược đã không bỏ lỡ “thời cơ vàng” ấy của chúng. Chúng đang hung hãn như đi vào chỗ không người, sỉ nhục Tổ quốc chúng ta.
Nhưng trong họa đã có phúc. Từ khi đất nước “thu về một mối dưới sự lãnh đạo”, đã bao giờ người dân dám tự tiện xuống đường bộc lộ lòng yêu nưóc Việt Nam, một khi Đảng chưa bảo xuống đường? Cuộc thức tỉnh đã khơi nguồn từ 3 năm trước, cũng vì những hành động leo thang của Trung Quốc lúc ấy, lặng đi một hồi, nay chính kẻ xâm lược lại đánh thức chúng ta.
1/ Để “cảm” cái “ơn” đã đánh thức Dân tộc Việt Nam, tôi đã có bài thơ “cảm ơn kẻ cướp Trường Sa” (viết ngày biểu tình sôi sục 10-12-2007). Nay chính là lúc tôi xin Giáo sư cho nhắc lại bài thơ này.

DÂN TỘC HỒI SINH
Sinh viên biểu tình phải đâu chuyện lạ
Nhưng nước mình khác nước người ta (!)
Nếu quả thực đã hồi sinh được hồn Dân tộc
Thì tôi thực tình, cảm ơn kẻ cướp Trường Sa
Kẻ quen lấy thịt đè người!
Vẫn còn đó thịt xương thối rữa:
Máu đỏ Bạch Đằng, xương trắng Đống Đa!
Nó cậy tài chuyên làm đồ giả
Mười sáu chữ vàng cũng đồ vàng mã [1]
Môi răng gì một giọng lái buôn.
Toàn dân nghe chăng…” lời của quốc hồn
Thưa tiên tổ chúng con nghe rõ
Nhục vong quốc bao năm còn đó
Dẹp phân ly, đoàn kết giữ sơn hà!
Này anh Công an, đứng vào đây sát cánh
Nối vòng tay, ta giữ nước non ta!
Một sớm mùa đông nước non này ấm lại
Cám ơn mày, kẻ cướp Trường Sa!
10-12-2007
Và chính từ sự xúc động thiêng liêng ấy, tôi thấy trang mạng Bauxite Việt Nam cần dõng dạc công bố điều chân lý nóng hổi trước mắt như sau: NGĂN CẢN NHÂN DÂN BIỂU TÌNH ÔN HÒA CHỐNG XÂM LƯỢC LÀ HÀNH VI PHẢN QUỐC!
Người Công an Việt Nam yêu nước một mặt có nhiệm vụ giữ an ninh cho các Sứ quán và Tổng lãnh sự nước ngoài, một mặt có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo vệ an ninh cho các đoàn biểu tình của dân mình, không để cho những kẻ côn đồ tự tiện gây rối, tự tiện bắt người biểu tình như một Công an chính thức vậy! Tại sao đối với những kẻ giả danh Công an làm điều phản quốc, khủng bố dân, mà Nhà nước ta lại làm ngơ cho chúng làm điều phạm pháp kéo dài như vậy?
Ông Trương Tấn Sang nên có tiếng nói diệt bọn SÂU khủng bố này, nguy hiểm hơn các SÂU kinh tế, SÂU tham nhũng.
- Trước sự thực cuộc biểu tình ngày 19-6-2011 ở Sài Gòn không tiến hành được như ở Hà Nội, chúng ta nên phê phán sự xiết chặt An ninh ở Sài Gòn quá đáng, và động viên tinh thần quyết tâm của bà con Sài Gòn, chứ không nên ganh tỵ rằng nhà nước “yêu” dân Hà Nội hơn nên bật đèn xanh, nghĩ như vậy là sa bẫy…
2/ Người biểu tình phải hướng vào mục tiêu đoàn kết chống xâm lược, không được làm gì chệch mục tiêu đó. Ngoài việc giương khẩu hiệu và hô khẩu hiệu cần có những BÀI HÁT thích hợp, để tăng khí thế kết đoàn, yêu nước, chống xâm lăng. Lực lượng đông đảo và có sinh lực nhất là các bạn thanh nhiên, sinh viên nam nữ. Tôi gợi ý một bài rất thích hợp với tinh thần đó: Bài HỌC SINH HÀNH KHÚC của Lê Thương. Những thanh niên cuối của “thế hệ vàng” ngày trước, khi cất lên lời ca hùng tráng:
Học sinh là người Tổ quốc mong cho mai sau
Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao
Lúc khắp quốc dân tranh đấu hy sinh cho nền độc lập
Học sinh nề chi tuổi xanh trong lúc phấn đấu
Đem hết can tràng của người Việt Nam tiến lên!

Học sinh là mầm sống của ngày mai
Nung đúc tâm hồn để nối chí lớn
Theo các thanh niên sống vì giống nòi
Liều thân vì nước, vì dân mà thôi…
 
là thấy tuổi thanh xuân của mình được chắp cánh, thấy tâm hồn được trong sạch, thấy nghĩa vụ phải đem bầu máu nóng giữ gìn và xây đắp non sông. Các bạn thanh niên sinh viên bây giờ đồng thanh hát hành khúc này nhất định cũng thấy lòng mình như vậy. Các bậc cao niên nghe hành khúc này sẽ được sống lại tuổi trẻ hào hùng đã qua,
Tôi xin chép lại toàn bộ lời ca và 1 file âm thanh (đính kèm) của bài HỌC SINH HÀNH KHÚC để các bạn sử dụng. Kính nhờ trang mạng BVN chuyển tải.
Một ngày non nước hồi sinh, thấy mình trẻ lại.
Cảm ơn Giáo sư và trang mạng Bô-xít.
Kính thư
Thái Hữu Tình.
Phụ lục: Toàn bộ lời ca bài HỌC SINH HÀNH KHÚC của Lê Thương:
Học sinh hành khúc
Nhạc và lời: Lê Thương
Học sinh là người Tổ quốc mong cho mai sau
Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao
Lúc khắp quốc dân tranh đấu hy sinh cho nền độc lập
Học sinh nề chi tuổi xanh trong lúc phấn đấu
Đem hết can tràng của người Việt Nam tiến lên!
Điệp khúc 1:
Học Sinh là mầm sống của ngày mai
Nung đúc tâm hồn để nối chí lớn
Theo các thanh niên sống vì giống nòi
Liều thân vì nước, vì dân mà thôi
Điệp khúc 2:
Học sinh là người mới của Việt Nam
Đã thoát ra một thời xưa tối ám
Đem sức thanh tân chống mọi suy tàn
Học sinh làm sáng đời dân Việt Nam.
 

Chú thích:
[1] Thứ vàng thoi làm bằng giấy để đốt cho người chết.
[2] Trích lời bài hát Hội nghị Diên Hồng của Lưu Hữu Phước.
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Đừng vô cảm và sợ hãi như thế!


Gửi người thanh niên tại điểm chờ xe buýt trên đường Trần Phú lúc 11:15 ngày 19/6/2011
Nguyễn Quang Thạch
clip_image001 
Hai cha con đi biểu tình chống Trung Quốc. 19.6.2011 
Ngày 19/6, sau khi kết thúc biểu tình, hai bố con tôi đến đón xe buýt số 22  trên đường Trần Phú để về rạp chiếu phim Quốc gia cho con trai tôi xem phim Kungfu Panda phần 2, phần thưởng vì cu cậu đã đi biểu tình cùng bố. Trong lúc đợi xe, có những người trong đoàn biểu tình vừa giải tán đi qua, có 1 thanh niên trạc tuổi 20 mặc áo phông hiệu Pierre Cardin cũng đang đợi xe nói với bạn đi cùng“Ôi, biểu tình biểu tót rách việc”, “Cứ chường mặt ra đó, bọn Trung Quốc nó tìm đến nhà nó diệt cho”. Người bạn đi cùng phản ứng lại “sao bạn lại nói thế?”. Người kia lại tiếp “Ôi, nhà tớ người thì chống Mỹ, người thì chống Tàu, nhưng bây giờ có thấy gì tốt đẹp hơn đâu?” Người bạn  lắc đầu và cả hai chạy lên xe buýt.
Rất tiếc tôi đã không hỏi được tên của hai em và địa chỉ cụ thể đưa vào bài viết nhưng anh vẫn mong rằng các em sẽ đọc được bài viết này ở đâu đó trên mạng internet.
Tôi xin bắt đầu câu nói thứ nhất của em “Ôi, biểu tình biểu tót rách việc”.
Em ơi sao em vô cảm đến thế? Em phải tìm hiểu tại sao người dân Việt Nam vốn không ưa biểu tình mà lại tập trung trước Đại Sứ quán TQ để phản đối bọn chúng  chứ? Em biết không: Ngày 8 tháng 1 năm 2005 bọn cảnh sát biển TQ bao vây và nổ súng tấn công 2 tàu đánh cá của ngư dân Thanh Hóa đang đánh cá trong khu vực Vịnh Bắc Bộ làm chết 9 người, 7 người bị thương và bắt giữ 8 người. Bắn giết xong, chúng còn mang cả tàu lẫn xác chết ngư dân về Hải Khẩu của chúng. Nhiều năm nay, chúng nó cướp bóc và quấy nhiễu tàu cá  của chúng ta ngay trên lãnh hải của mình. Gần đây, chúng nó cắt cáp tàu Bình Minh và phá cáp tàu Viking ngày trong thềm lục địa của chúng ta.
Tội ác mà bọn Trung Quốc gây ra cho đất nước chúng ta từ năm 1979 đến nay không hề chấm dứt, chúng nó đã giết 64 chiến sỹ  hải quân của chúng ta ở Trường Sa vào năm 1988…
Thử hỏi rằng nếu một trong những người nhà của em là nạn nhân của bọn Trung Quốc tàn ác kia thì em có đau xót không? Em ơi hãy đọc và ngẫm nghĩ của nói này hàng ngày “Chỉ có thú vật mới quay lưng lại với nỗi đau của đồng loại, mà chỉ lo chăm sóc cho bộ lông của mình”(Các Mác) để không thốt lên những câu nói vô cảm như em đã phạm phải em nhé.
Câu đầu tiên thì anh giận em nhưng câu này thì anh thông cảm với em một phần và cũng ngỡ ngàng vì suy nghĩ của em.
“Cứ chường mặt ra đó, bọn Trung Quốc nó tìm đến nhà nó diệt cho”.
Anh thông cảm với nỗi sợ của em vì phàm là con người thì ai cũng tham sống sợ chết. Ai cũng muốn mình được an toàn và sung sướng do đó em sợ bọn Trung Quốc nó hại người biểu tình chính là em sợ nó hại em. Sự sợ hãi dường như đã ăn sâu vào tâm thức của em nên giữa thanh thiên bạch nhật trong thành phố hòa bình mà em vẫn lộ ra sự sợ hãi đó. Có lẽ, hàng hiệu em mặc, các thiết bị điện tử em đang dùng và thân thể nhễ mỡ của em đã làm em ích kỷ và luôn sợ hãi? Tuy nhiên, anh vẫn thông cảm lẫn thương cảm em hơn là giận em.
Nỗi lo của em cũng có phần đúng vì anh biết rằng trên các tuyến xe buýt của chúng ta, bọn Trung Quốc nói tiếng Việt như người Hà Nội không ít. Hơn nữa, Trung Quốc đã tồn tại những chính thể giết người như cắt cỏ, gần đây thôi, vị tiên trong mắt tầng lớp công nông Trung Quốc, tên đồ tể Mao Trạch Đông đã làm cho hàng chục triệu người dân chết thê thảm trong đói kém của Đại nhảy vọt và tuyệt diệt hàng chục triệu trí thức lẫn công chức trong Cách mạng văn hóa. Một chính thể đã để dân phải làm thịt con mà ăn thì hậu duệ kế thừa chính thể đó không thể không tàn ác.
Cũng có thể rằng, những người biểu tình Trung Quốc có thể bị chính bọn chúng làm hại bằng cách: (i) ném heroin, sách báo đồi trụy hoặc các tài liệu chống nhà nước vào nhà để người Việt chúng ta hại nhau; (ii)Chúng có thể gây lộn đánh nhau với người biểu tình để người Việt vào nhà đá vì tội gây rối công cộng; (iii) Chúng cũng có thể bắt cóc người biểu tình rồi chích cho một liều kích dục cực mạnh vào người và cho ở cùng với một cô gái vẫy nào đó, để hình ảnh của người yêu nước trở thành kẻ tội đồ, xấu xa trên mặt báo và trong xã hội vv&vv.
Em ạ, có lẽ nhiều người biểu tình đã lường trước những rủi ro mà họ có thể gặp nhưng họ đã vượt qua sự sợ hãi để thể hiện bổn phận công dân tối thiểu của mình khi đất nước đứng trước họa xâm lăng của Đại Hán tàn độc. Dân tộc mình còn có phúc đấy em ạ.
Đến câu nói thứ ba, anh lại thấy em không hiểu gì về giá trị của hòa bình và vô ơn trước sự hy sinh của hàng triệu đã ngã xuống để có nước Việt hôm nay “ôi, nhà tớ người thì chống Mỹ, người thì chống Tàu, nhưng bây giờ có thấy gì tốt đẹp hơn đâu?”. Em ơi, người nhà của em chống Mỹ, chống Tàu là chuyện đương nhiên vì cả dân tộc này đều làm điều đó và ít nhất em và 86 triệu người khác đang được hưởng hòa bình. Hàng chục triệu người được đến trường học hành. Chúng ta không đói khổ như những năm chiến tranh và bao cấp. Nước ta chưa giàu có bằng Nhật, bằng Hàn Quốc, bằng Tây Âu, bằng Mỹ, chưa tuân thủ luật giao thông như nước bạn Lào, nhưng nước ta vẫn hơn Bắc Hàn đang đói khát, Miến Điện và một số nước Châu Phi. Em hãy xem đó làm niềm tự hào nho nhỏ chứ.
Những người trong nhà em tham gia chiến đấu để mang lại mọi lợi ích cho bố mẹ em và cho em đấy. Hãy biết ơn họ và đừng phỉ nhổ vào những họ đã làm bằng sự vô cảm và sợ hãi như thế. Có lẽ bố mẹ em là gian thương hoặc quan chức tham nhũng nên tạo ra em một người thanh niên mà vô nhân cách đến vậy.
Em nên tự biết rằng những thứ em đang sở hữu trên người đã đủ cho 10 người dân Thanh Hóa đang thiếu đói có gạo ăn một năm đấy. Em đừng đòi hỏi quá nhiều khi chưa làm được gì cho xã hội này tốt đẹp lên.
Cuối cùng, anh muốn nói với em rằng “ĐỪNG TIẾP TỤC VÔ CẢM VÀ SỢ HÃI!”. Bởi vì, khi đã vượt qua nỗi sợ hãi thì bọn Tàu có làm hại em bằng móc mắt, bằng chặt chân tay, bằng heroin hay thuốc kích dục, thì em vẫn xem nó là sự hy sinh cần thiết cho đất nước được vẹn toàn lãnh thổ mà cha ông chúng ta đã khai phá và gìn giữ.
Khi em xem sự hy sinh cho tổ quốc là bổn phận đương nhiên của đời người thì tự nhiên trong lòng em trào dâng sự cảm phục và yêu mến những người đi biểu tình; em sẽ biết xót xa trước những điều xấu xa tệ hại, bất công đang diễn ra xung quanh đời sống của mình; và em sẽ biết khóc và căm giận khi nghe tin những ngư dân mình bị cướp giết ngay trên lãnh hải của chúng ta.
Kỳ vọng vào sự thay đổi ở nơi em vì bên cạnh em có một người bạn khác em!
N. Q. T.

Sexy, Sexy và Sexy… thư gửi nhà văn Thùy Linh


Nguyễn Thị Hồng Ngát -  Mình đã định (và đã viết lời khai mở blog này) rằng chỉ viết cho mình thôi không đụng chạm đến chuyện xã hội bởi… rất mệt. Nhưng hôm nay đọc được bài viết của nhà văn Thùy Linh (TL) Sexy tất cả trừ lòng yêu nước trên blog của Thùy Linh (do trannhuong.com đưa lại) mình thấy rất xúc động và thấy TL nói rất thẳng, rất đúng và rất dũng cảm. 


Mình đọc và xem Thùy Linh viết nhiều, bạn hiện lại là Phó GĐ TTSX phim TH thuộc VTV, có quyền hành đưa nhiều tập KB vào SX nhưng từ trước đến giờ hầu như mình và TL rất rất ít chào hỏi trò chuyện dù cả hai đôi khi đều có mặt trong một cuộc họp nào đó. Ngày trước biết nhau cùng học ở Nga, mình bên VGIK, bạn bên Goorki nhưng cũng chẳng có quan hệ gì… Nói vậy để thấy sự cảm phục bạn, đồng tình với những ý kiến của bạn trong bài viết là rất khách quan. Là xúc động và cảm phục từ đáy lòng mình.

Tất cả những điều bạn nói thực sự đang tràn ngập trên mạng. Cứ vào mục xã hội sẽ thấy thật kinh khủng. Nào vợ đốt chồng, cắt của quí của chồng rồi mẹ ném con xuống giếng, rồi CA đánh cháu 11t toét cả đít, cháu phát sốt lên phải nhập viện, nào cảnh phạm tội tuổi teen bị phạt tù 12 năm, 20 năm… Cảnh trót nhỡ sinh con rồi ném bỏ con ở cửa chùa, bỏ con vào thúng vẫn còn nguyên dây rốn đem đi rao… Nhỡn tiền cảnh bé Thiện Nhân đấy, chỉ vì sự nông nổi dẫn đến vô lương tâm của người mẹ trẻ vứt con sơ sinh ở ngoài vườn để xúc vật ăn mất 1 chân và mất cả bộ phận sinh dục của bé dẫn đến cảnh mấy năm nay mẹ nuôi của bé - chị Trần Kim Anh - một phụ nữ từ bi và dũng cảm đã cùng cả xã hội gồng mình xúm vào chạy chữa cho Thiện Nhân mà cũng chỉ khôi phục cho cháu được phần nào…
 Những cụ già không nơi nương tựa vẫn phải nhọc nhằn mưu sinh…Mới đây thôi trên Cảnh sát toàn cầu có bài viết cũng rất xúc động và thương tâm về 3 bố con người dân tộc Mông sống nghèo khổ,cơ cực trên núi cao, cháu bé không quần áo, thằng anh 7 tuổi đã phải còng lưng cõng củi xuống núi bán lấy 10,000d mua được 2 gói mì tôm mang về nuôi cả nhà. Người đọc đặt câu hỏi: Chính quyền nơi đây không có ư? Sao không một chút quan tâm nào đến gia đình khốn khổ đó? Ủy ban bảo vệ thiếu niên và nhi đồng ở đâu? Họ biến đi đâu hết cả rồi? Hay thành lập ra các ủy ban này cốt để họ kiếm tí chức vinh thân phì gia để lấy cớ leo cao hơn vào những vị trí khác có bổng lộc hơn? Cũng bao nhiêu cảnh các cô gái trẻ của chúng ta bỏ quê hương đi lấy chồng xứ người. Gặp người tốt thì ít mà đa phần toàn ông già, tâm thần , nghèo kiết ế vợ bên nước họ…Đã vậy còn bị đánh đập, giết chết… Chao ôi, các Hội phụ nữ từ xã, huyện, tỉnh đến T.Ư họ có biết? Họ đã làm được những gì để hạn chế những vấn nạn đó? Những cảnh đời lầm than ấy nhìn và gặp nhiều lắm ở ngoài xã hội.Sao vậy?Khoảng cách giàu nghèo ngày một nhiều. Thật chua xót. Nhưng chua xót hơn là sự VÔ CẢM của con người. Giết người - vô cảm (giết người đã kinh, còn có gan ngồi xẻ thịt, chặt từng khúc… thì sự vô cảm , nhẫn tâm còn phaỉ gọi bằng cụ!!).Lấy nhau – vô cảm (lấy là lấy, nhắm mắt nhắm mũi vào lấy, đui què mẻ sứt cũng được, chẳng quen biết gì cũng không sao!). Trước một hiện tượng tham nhũng, làm thất thoát vài chục tỷ đồng của Nhà nước- vô cảm. Không ai được nói đến, đụng đến để giữ sự yên bình giả vờ cho các vị có chức sắc không bị ảnh hưởng đến uy tín và cái ghế.Vô cảm đến mức sợ cả những kẻ xấu, kẻ có tội vì sợ bị trả thù. Hèn đến mức đã không dám lên tiếng lên án kẻ ăn cắp, mà hèn hơn, còn dám quay lại trách người đã nhìn thấy kẻ ăn cắp và kêu toáng lên nó ăn cắp kìa!? Sao lại kêu? Kêu để làm gì? Người Việt với nhau cả, xấu chàng hổ ai? Nó ăn cắp của Nhà nước chứ có ăn cắp của anh đâu? Những đảo lộn về đạo đức như thế có được loại vào dạng sexy 100% không hở Thùy Linh? Sexy này còn kinh sợ hơn các em trẻ đẹp lộ hàng một tí để câu móc độc giả ở trên mạng nhiều. Sexy một cách trần trụi về nhân cách, về sự thoái hóa xuống dốc cần báo động cấp số nhân!!!

Mấy ngày liền mình thấy mọi người đi biểu tình biểu thị lòng yêu nước chống TQ xâm phạm chủ quyền ở biển đông.Thấy các anh chị ấy thật dũng cảm. Các bloger đưa tin rất cập nhật. Mình nhìn thấy hình ảnh anh CA mặc thường phục cắp nách bạn trai trẻ vì đi biểu tình đưa về đồn. Trông vừa giận vừa buồn cười. Nói điều này với anh bạn bên ngành CA, anh ấy bảo các anh ấy buộc lòng phải diễn như thế vì còn ngoại giao với bạn!!! Chứ lòng vả có khác gì lòng sung!! Nói thì biết vậy! Ôi, mong sao CA không nên làm như thế với đồng bào mình thì vẫn tốt hơn.

Mình, như đã nói, nhiều lúc cũng muốn yên thân, co mình lại để chỉ làm thơ tình thôi, những bài thơ nặng về thất vọng, trách móc anh anh em em một tí cho đỡ buồn. Nhưng phải nói là bài viết của bạn đã làm mình bừng tỉnh đấy. Các bạn văn xuôi có khác, sắc bén hơn đám làm thơ nhiều. À quên, bác Nguyễn Trọng Tạo tuy làm thơ viết nhạc nhưng cũng hay có ý kiến sắc bén đấy chứ! Âu cũng là do tùy từng tạng người. Mong TL đưa những ý kiến đó vào các bộ phim TH nhiều tập nhé. Mình cũng đang tập viết KB đây. He he…

24.6.2011


*